“Nói chính xác hơn là:
Ngày mai ngày mai, mãi mãi là ngày mai.”
Ngày nào họ cũng tự mang lương thực tới, một nhóm bạn già ngày nào cũng giống như tới nhà cô dã ngoại, khí , mỗi Tần Dĩ An học về đều thể ăn những thứ mới mẻ khác .
Hôm nay tụ tập nổ bỏng ngô, cũng máy nổ bỏng ngô kiếm ở , lúc về đến nhà thấy tiếng “bùm bùm” bên trong, âm thanh sánh ngang với sấm sét, ai còn tưởng trong nhà đang xảy chuyện gì lớn lắm.
Lúc đầu Tần An , nơm nớp lo sợ chạy sân, thấy đang dùng máy nổ bỏng ngô mới yên tâm.
Thế là sự nhiệt tình của các trưởng bối, cô ăn bỏng ngô, mùi vị đúng là tệ.
Kế bỏng ngô, ngày hôm tụ tập ống bỏng gạo, máy móc kêu ầm ầm, bên đổ gạo , bên ống bỏng gạo nóng hổi.
Tần Dĩ An lấy một ống mới lò, ăn cũng khá ngon, ngọt lịm thơm tho.
Lần trở về, thấy các trưởng bối đang nướng hạt dẻ.
Hạt dẻ là hạt dẻ tươi do Dương gia gia mang tới, loại vẫn còn lớp vỏ gai bên ngoài, châm tay, nhưng ăn sống thì thật sự ngọt, nướng lên ăn cũng thật sự thơm.
Tần Dĩ An lén bỏ vài hạt dẻ gian để trồng.
Ngày hôm nữa, các trưởng bối nấu lẩu ở nhà, lẩu bình thường, mà là lẩu hải sản.
Điều đó Tần Dĩ An kinh ngạc vô cùng, quá nhiều hải sản tươi sống:
cá lớn, tôm lớn, tôm tít, cua, đủ loại cá nhỏ.
Là con trai của Hoắc bà nội công tác vùng ven biển mang về, lúc thủy triều lên nhặt ít, mang về nhà là lão thái thái xách một bao tải tới đây lẩu .
Tần Dĩ An dịp thực hiện tự do hải sản, mở bụng ăn hải sản, đây là đầu tiên, khiến cô cũng ven biển nhặt hải sản một chuyến.
Ngoài các hoạt động khác mỗi ngày, còn những đổi khác, mỗi trở về đều thêm những gương mặt mới.
Điều quan trọng nhất là, mỗi như , những trưởng bối mới gia nhập đều sẽ chủ động tới tìm Tần Dĩ An để xin thẻ của riêng họ, là thẻ thì trong lòng yên.
Các trưởng bối khác đều khoe khoang thẻ tay , thẻ trong lòng luôn thấy thiếu thiếu, cứ sợ lấy thẻ thì sẽ tranh các trưởng bối khác.
Tâm lý so bì trỗi dậy, ai nấy đều đòi thẻ .
Việc khiến Tần Dĩ An dở dở lấy sổ , cùng Lục Cảnh Hòa vẽ thẻ cho những trưởng bối mới đến và ghi chép .
là biến việc thành thẻ hội viên, hơn nữa còn là thẻ hội viên ngưỡng cửa hẳn hoi, nào qua sự chứng thực của nhóm trưởng bối thì còn tới mặt cô và Cảnh Hòa lấy thẻ.
Đây đều là quy định tự phát của bọn họ, khiến cô chỉ trừ, thôi thì cứ chiều theo họ .
Người càng đông thì cạnh tranh càng lớn, các vị trưởng bối xót xa vui mừng, tâm trạng phức tạp vô cùng, ngũ vị tạp trần.
mỗi ngày bọn họ đều mang theo những thứ khác tới báo danh, đông thì náo nhiệt, nhiều trò mới mẻ, ngày tháng tụ tập cùng vui vẻ hơn hẳn việc tự chơi một ở nhà.
Điều khiến tâm trạng họ luôn giữ trạng thái vui vẻ, thế là họ đành ngậm ngùi chấp nhận, những giọt lệ của niềm vui.
Tần Dĩ An còn đang cân nhắc, là cô mở một câu lạc bộ cao tuổi , cảm giác vẻ .
Chỉ là mỗi đều ăn ý chằm chằm sự trưởng thành của rau xanh trong nhà màng, thề là sẽ ở đây đợi rau lớn lên, nhất định là đầu tiên chia rau, chia nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-293.html.]
Về phương diện , lòng đề phòng của ai cũng nặng.
Đặc biệt là những trưởng bối nhận đợt rau đầu tiên, khi ăn hết rau trong tay, trong lòng vẫn luôn mong nhớ, ngày tháng trôi qua từng ngày là mong nhớ từng ngày, và sự mong nhớ đó càng lúc càng dâng cao.
Cuối cùng, bảy ngày , rau xanh bên trong chín thêm một đợt nữa.
Lúc Tần Dĩ An thông báo chuyện , những vị trưởng bối mới gọi là kích động, nụ mặt giấu nổi, nhảy cẫng lên lớn mấy tiếng, đó tự giác xếp hàng theo thứ tự thẻ để .
Tần Dĩ An phát rổ cho từng một.
Vì rau nhiều mà đông, khi thương lượng, mỗi tạm thời chỉ hái 3 cân rau, hái xong mới xem trong nhà màng còn bao nhiêu rau chín để quyết định tiếp.
Tuy nhiên, hái đến cuối cùng, rau chín trong cả 7 nhà màng hái sạch bách mà vẫn đủ.
Cuối cùng mỗi chỉ chia 2 cân rau, bởi vì những chia rau còn các trưởng bối nhà họ Tần, Hạ, Lục dựa quan hệ thích mà vượt qua con đường “giữ riêng".
Thấy trong nhà Tần Dĩ An sớm dự trữ ít rau xanh, những khác hâm mộ ghen tỵ vô cùng.
khi nhận rau của , trong lòng chỉ còn niềm vui.
Tuy rằng chờ đợi lâu như mà chỉ nhận một chút rau, nhưng rốt cuộc cũng chờ .
Những nhận rau đều vui vẻ xách rau về nhà.
Hoắc Tĩnh Thư cuối cùng, Tần Dĩ An còn lén đưa qua một túi cà chua, hạ thấp giọng chuyện, quanh quất bốn phía, vẻ lén lút vô cùng.
“Hoắc bà nội, con bà thích ăn cà chua, con đặc biệt để dành cho bà một ít , bà mau cất , đừng để các ông bà khác phát hiện .”
Hoắc Tĩnh Thư cầm cà chua mà cảm động thôi, nhân lúc gần hết, bà ôm lấy Tần Dĩ An nhận ngay tại chỗ:
“Cháu gái nuôi, con chính là cháu gái nuôi của bà .”
Vừa bà lén lấy từ trong túi một chiếc vòng vàng lớn ấn tay Tần Dĩ An, bảo cô cất kỹ.
Ngô Thu Yến bên cạnh trợn mắt , chị em già tay thuận thục như , chắc chắn là dự mưu từ , chuẩn sẵn sàng cả .
Ngô Thu Yến tặc lưỡi than vãn, hèn gì nấn ná mãi đến cuối cùng mới , đây là cho mấy lão già khác thấy bắt chước theo bà đây mà, để giảm bớt cạnh tranh đây!
Thật thông minh!
Ngô Thu Yến giơ ngón tay cái về phía bà, vẻ mặt tán thưởng.
Tần Dĩ An vội vàng xua tay:
“Hoắc bà nội, ạ!”
Hoắc Tĩnh Thư nháy mắt với bạn , bà thật lòng yêu quý đứa trẻ .
“Cầm lấy, đứa cháu gái bà nhận định , bà và bà ngoại con cũng là bạn , con là cháu của bà thì cũng là cháu của bà, cầm lấy.”
Tần Dĩ An cũng hướng ánh mắt cầu cứu về phía bà ngoại.
Ngô Thu Yến một câu:
“An An, Hoắc bà nội con nhận con cháu nuôi, đây là lễ của bà , con đồng ý thì cứ nhận lấy, thêm một thương con cũng .”