Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 302
Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:10:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giỏi lắm, Chính ủy đúng là khác biệt, khác là suy nghĩ tiến bước cùng thời đại, ông là tiến bước cùng sự việc, cái danh cáo già tự dưng mà .”
Sau khi Chính ủy Vương xong, những khác đều lộ vẻ khâm phục ông.
Chẳng trách ông thể lên vị trí Chính ủy, tâm cơ đúng là thâm sâu.
Chơi , thật sự chơi !
“Tóm , các cháu chỉ cần nắm chắc phương hướng lớn, thực hiện việc chỉ đạo kỹ thuật rau xanh trong nhà kính là , những việc khác cần các cháu lo lắng.
Có việc gì cứ bảo Trương Quân, sẽ lo liệu xong xuôi.
Các cháu bảo việc gì cần bao nhiêu ngày thành, chúng nhất định sẽ đảm bảo thành nhiệm vụ trong bấy nhiêu ngày, bàn giao nhiệm vụ hảo, để chậm trễ một chút nào.
Biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn, các cháu cần lo lắng."
Với lời đảm bảo của Chính ủy Vương, bọn họ cũng còn gì để .
Tần Dĩ An vỗ tay:
“Dạ, câu của chú Vương là chúng cháu yên tâm ."
Lục Cảnh Hòa lấy cuốn sổ , chỉ mảnh đất đề nghị:
“Cũng đừng trì hoãn nữa, việc nhiều, chúng bắt đầu thôi.
Đi vòng quanh mảnh đất một lượt xem , xem tình hình thực tế của mảnh đất thế nào, lập kế hoạch bao nhiêu ngày thì xong, quy hoạch .
Chương trình việc nhất định đưa trong hôm nay để các chú bắt đầu triển khai."
“Được , thôi."
Nói đến chuyện bắt đầu công việc, Chính ủy Vương vẫn vui vẻ, nụ mặt cũng nhiều hơn.
Ông lầm , hai đứa nhỏ là những đồng chí thái độ việc tích cực, ông quan tâm nhiều hơn, những phúc lợi nên thiếu phần của bọn họ.
Chính ủy Vương chỉ hàng rào mới xung quanh :
“Phần đất quây đều là đất để trồng rau nhà kính."
Tần Dĩ An thấy mảnh đất cách khu nhà tập thể nhà quân nhân xa, trẻ con đông.
Trẻ con hồi nhỏ tính tò mò vốn mạnh, đứa tay còn nghịch ngợm, thích ném đá màng nhựa bao phủ rách, cứ ném một cái là một lỗ, chỉ thấy vui vẻ, nhất định ngăn chặn tình trạng xảy .
“Hàng rào đổi thành hàng rào dây thép, dày một chút, cao một chút, chiều cao cao hơn nhà kính.
Sau đó trồng thêm một ít cây leo gai như mây gai, hoa gai ở phía .
Nhà kính bảo vệ , hư hại, nếu hư một chỗ là cả hệ thống sẽ hỏng hết."
Khi Tần Dĩ An , Trương Quân gật đầu múa b-út ghi chép thoăn thoắt sổ.
Đi một vòng xuống, Tần Dĩ An đưa ít kiến nghị, Lục Cảnh Hòa cũng nhiều quan điểm của .
Trong sổ cũng ghi chép tình hình ở đây, Trương Quân càng thêm nhiều việc cần .
Chính ủy Vương và mấy vị trưởng bối theo phía ngừng gật đầu.
Trong mắt Chính ủy Vương là sự tán thưởng, còn mấy vị trưởng bối thì đầy vẻ an ủi.
Sau khi dạo một vòng, Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa xuống trò chuyện với bọn họ một lúc lâu.
Mọi bàn bạc một chút, rõ những việc cần tiếp theo, và những thứ cần chuẩn cũng cho bọn họ .
Lục Cảnh Hòa xé một trang ghi chép mới xong đưa qua.
“Những việc chuẩn ban đầu giao phó hòm hòm , phần còn là việc của các chú.
Cứ theo những gì ghi đó mà là xong.
Tuy đất dọn xong nhưng ngày mai vẫn sẽ đến xem, đó chúng sẽ thỉnh thoảng tranh thủ thời gian ghé qua xem tiến độ.
Vẫn nên cố gắng dựng nhà kính lên càng sớm càng , còn kịp trồng một đợt rau nhà kính, chín sớm hơn bên ngoài cũng là chuyện ."
Trương Quân cất tờ giấy dậy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-302.html.]
“Được, nhớ , lát nữa sẽ sắp xếp triển khai ngay."
Hiện giờ đến lúc bọn họ bận rộn nên cũng việc gì nữa.
Tần Dĩ An cũng vỗ tay, xách đồ chuẩn về.
“Cũng hòm hòm , chú Vương, chúng cháu xin phép về , phiền các chú việc nữa."
“Được , chú tiễn các cháu.
Chú Vương cảm ơn hai cháu, đều là những đồng chí .
Đây là thẻ , đưa cho hai cháu ."
Sau khi Chính ủy Vương đưa hai tấm thẻ qua, khen ngợi bọn họ ngớt.
Không chỉ khen mặt bọn họ mà còn khen với các vị trưởng bối.
Chỉ vài câu khiến bốn vị trưởng bối vui trở , còn “ghét" ông như nữa.
Khiến Tần Dĩ An khỏi cảm thán trong lòng, vẫn là học hỏi Chính ủy Vương nhiều hơn.
Về đến nhà, bốn vị trưởng bối kéo Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa thư phòng trò chuyện thêm một lát.
“An An , là ngoại với con, để con lão cáo già Vương Kiến Nghiệp gài bẫy .
Nói thì hơn hát, đúng là gian xảo."
Bà Ngô Thu Yến mắng.
“Cũng tại , nếu cũng đến nông nỗi ."
Hoắc Tĩnh Thù trong lòng áy náy, ăn bao nhiêu rau xanh của con, kết quả khiến sự việc trở nên tồi tệ, phát triển khác .
Cố lão gia t.ử thở dài một tiếng, kết quả mà bọn họ bàn bạc đó:
“Vốn dĩ chúng bàn bạc xong xuôi, đất để trắng cho hai đứa trồng, rau trồng xong bọn họ lấy, tiền hai đứa cầm, tương đương với việc quyền sở hữu rau là thuộc về hai đứa.
Bọn họ chỉ thu mua rau hai đứa trồng , tiền thu mua rau đó sẽ dùng danh nghĩa phát lương cho hai đứa.
Hai đứa hiểu logic mà ông chứ?"
“Trước khi dẫn Vương Kiến Nghiệp đến, chúng bàn bạc kỹ cả , kết quả thằng nhãi đó giấu một nửa, cố ý dẫn dắt để hai đứa lời từ chối, mới dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t để điều dự tính sẵn trong lòng.
Ông xem ."
Hạ lão gia t.ử nhấp một ngụm nước, đặt chén xuống phân tích.
“Con hiểu, con ạ, con cũng một chút, nhưng những gì các ông bà thực sự thực tế."
Tần Dĩ An mong cầu những thứ thực tế, chung cô vẫn hài lòng.
“Chính ủy Vương cũng là vì lo nghĩ cho nhà quân nhân, hiện giờ như .
Chúng con ít việc lo hơn, cũng như cả thôi.
Mọi đừng giận Chính ủy Vương nữa, đây cũng là phương án do chính chúng con đề xuất với Chính ủy Vương mà."
Lục Cảnh Hòa mỉm với các trưởng bối, gật đầu :
“ ạ, đừng lo lắng chuyện nữa.
Thực đây cũng là cục diện mà con và Dĩ An mong .
Đừng Chính ủy Vương là cáo già, thực chúng con cũng là cáo nhỏ.
Có thể đây cũng là kết quả do chúng con cố ý dẫn dắt và một tay thúc đẩy.
Chính ủy Vương chiếm 40%, chúng con chiếm 60%."
“Thực những tình huống chúng con đó cũng đúng là suy nghĩ thật lòng.
Chúng con thực sự thấy mệt, giờ thì , chúng con cần lo lắng thêm bao nhiêu, để chúng con thêm thời gian việc riêng của , nhưng tiền lương nhận thêm cũng ít, còn thể giúp thêm nhiều công ăn việc kiếm tiền nuôi gia đình, cũng là một việc đại thiện.
Kết quả mỹ mãn, thể là đạt tâm nguyện của chúng con."