Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-05-04 21:48:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩ bụng để đề phòng vạn nhất, vẫn nên chuẩn thêm một bước nữa thì hơn.

 

Thích uống loại nào thì uống loại đó, chê .”

 

Khi nữa, Tần Dĩ An thấy tay chỉ ôm một chai Mao Đài, mà còn ôm một hũ rượu ước chừng mười cân, lưng còn đeo một cái gùi.

 

Tần Dĩ An xốc những cây đào giống đang kẹp nách lên, ôm lấy hũ rượu hoa đào, :

 

“Chúng đúng là lũ sâu rượu , nhiều rượu thế , tối nay chắc cả nhà say bí tỉ hết mất!"

 

“Hôm nay là ngày lành mà, uống nhiều chút cũng , coi như ăn mừng."

 

Lục Cảnh Hòa giơ tay lên đồng hồ một chút:

 

“Giờ giấc cũng hòm hòm , về ăn bữa cơm trưa xong là thể bắt đầu chuẩn , chiều tối khai tiệc sớm một chút."

 

Tần Dĩ An đùa:

 

“Trận thế của chúng như là tiệc đính hôn của hai đứa , thể tưởng tượng bữa tối nay sẽ phong phú đến mức nào !"

 

nữa, coi trọng như , trong lòng nàng phản phất thấy vui mừng.

 

“Vậy đương nhiên phong phú một chút .

 

Chuyện chúng xác định quan hệ đối tượng quan trọng như , nhất định để nhà đều , nhận sự công nhận và chúc phúc của cả gia đình.

 

Thời khắc quan trọng thế thể hiện cho thật .

 

Tiệc đính hôn tính riêng, đợi đến khi em kết hôn, sẽ chuẩn tiệc đính hôn, chuẩn tiệc cưới, nhất định sẽ thật chu đáo."

 

Chẳng gì khác, hiện giờ Lục Cảnh Hòa bắt đầu lên kế hoạch cho việc tổ chức tiệc đính hôn và tiệc cưới , vạn sự đều lên kế hoạch sớm một chút mới .

 

Vừa chuyện, Lục Cảnh Hòa nhanh nhẹn đóng gói hũ rượu tay đặt giỏ xe phía .

 

Hũ rượu lớn lắm, chỉ lòng sâu, đặt khéo.

 

mà em ăn gì thì bất cứ lúc nào cũng thể với , cho em ăn.

 

Mỗi ngày buổi trưa đều đưa cơm cho em."

 

Tần Dĩ An lắc đầu :

 

“Mỗi ngày buổi trưa đưa cơm thì thôi , buổi trưa đừng phiền phức như , ăn ở nhà ăn.

 

Có thể khi tan buổi chiều thỉnh thoảng qua nhà cùng ăn cơm, lúc đó trổ tài, còn thể giúp phụ bếp, cùng cơm càng thể bồi dưỡng tình cảm."

 

Lục Cảnh Hòa vốn định phiền , nhưng khi thấy câu cuối cùng, liền nở nụ , từ chối nữa.

 

“Ừm ừm, bồi dưỡng tình cảm nhiều một chút.

 

Vậy khi nào em ăn thì cứ với một tiếng, tan sẽ mua thức ăn về ."

 

Trong lòng thầm nghĩ lúc buổi trưa rảnh cũng đưa một chuyến, coi như là tạo bất ngờ.

 

“Được."

 

Tần Dĩ An đang tìm chỗ đặt hũ rượu hoa đào.

 

Hũ rượu hoa đào nặng tới ba mươi cân, chút khó xử lý, vượt quá thể tích mà giỏ xe thể chứa , là hũ gốm, dễ vỡ.

 

Lục Cảnh Hòa tháo chiếc gùi đang đeo lưng xuống đưa qua:

 

“Đặt đây , lát nữa đeo."

 

Tần Dĩ An ướm thử, vặn đặt hũ rượu xuống.

 

Sau khi bưng chiếc gùi đeo lên lưng Lục Cảnh Hòa, nàng dắt hai chiếc xe đạp đầu, hét lớn:

 

“Xong , thôi, về nhà!"

 

Lục Cảnh Hòa khóa cửa xong, đưa một chùm chìa khóa cho Tần Dĩ An:

 

“Chùm là chìa khóa cổng của bốn căn nhà , mỗi cái đều địa chỉ , em cầm lấy .

 

Nếu em thì chúng tìm lúc nào đó qua đó xem ."

 

“Được."

 

Tần Dĩ An khách sáo mà nhận lấy chùm chìa khóa nhét túi:

 

“Bây giờ chúng thể !"

 

Lần là thật sự trở về , còn trì hoãn thời gian đường nữa, chở một xe đầy ắp đồ đạc thu hoạch phong phú trở về.

 

Về đến nhà Tần Dĩ An, cha và em trai đều ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-218.html.]

 

Lục Cảnh Hòa dừng xe xong liền vẫy tay đem đồ chia.

 

Cả nhà đều qua phụ một tay nhấc đồ xuống.

 

Hạ Tú Lan kinh ngạc hỏi:

 

“Hai đứa mua cái gì thế , nhiều đồ thế , chắc vét sạch cửa hàng cung ứng luôn quá."

 

“Toàn bộ là do Cảnh Hòa mua đấy ạ, một nửa là đồ ăn, một nửa là quần áo đồ dùng, lát nữa sẽ ngay thôi."

 

Tần Dĩ An ngay là họ sẽ kinh ngạc mà, nàng dọn dẹp bên phía nguyên liệu nấu ăn, để quần áo cho Lục Cảnh Hòa xử lý.

 

Tần Quốc Gia như bắt thóp của Lục Cảnh Hòa, trách cứ:

 

“Không tiết kiệm gì cả!"

 

Lục Cảnh Hòa trực tiếp từ trong túi lấy một bọc đưa đến mặt ông:

 

“Thúc, con mua cho thúc quần áo mùa đông, chọn hai bộ đấy ạ, thúc đổi mà mặc, mau thử xem ."

 

“Tiêu pha một chút cũng , hào phóng, keo kiệt, điểm .

 

Thúc cứ thế là yên tâm ."

 

Tần Quốc Gia học tính da mặt dày của Lục Cảnh Hòa, đổi sắc mặt như lật bánh tráng, vỗ vai khen ngợi xong liền cầm lấy quần áo phòng thử đồ.

 

là cha mà, trình độ biến sắc mặt chẳng khác gì kịch đổi mặt của Tứ Xuyên cả.

 

Tần Dĩ An dọn dẹp thầm.

 

Hạ Tú Lan theo bóng lưng Tần Quốc Gia mắng yêu một câu, đầu với Lục Cảnh Hòa:

 

“Đừng để ý nhé tiểu Lục, thúc của con tính tình cứ hâm hâm dở dở như đấy."

 

“Không ạ, con đều hiểu suy nghĩ của thúc mà."

 

Lục Cảnh Hòa mỉm lắc đầu, chỉ cảm thấy vui mừng chứ thấy gì phiền lòng cả, lấy thêm hai bọc lớn nữa để chia:

 

“Đây là của dì ạ, bọc là của em trai, mỗi đều hai bộ."

 

“Để con tốn kém , đứa trẻ ngoan, dì cảm ơn con nhé."

 

Hạ Tú Lan rạng rỡ, tay lau lau tạp dề, ôm lấy món quà nhận chạy phòng.

 

“Cảm ơn rể!"

 

Tần Việt thì chỉ thuần túy là vui mừng thôi, reo hò một tiếng hét lớn.

 

Tiếng gọi đó thật là dứt khoát và vang dội.

 

Cậu nhóc hớn hở chạy xem món quà của .

 

Lục Cảnh Hòa thấy cũng là vui mừng nhất, miệng tự chủ mà sắp ngoác tới tận mang tai .

 

Lục Cảnh Hòa cũng lấy quần áo của Tần Dĩ An , bảo nàng thử đồ.

 

Tần Dĩ An nghĩ bụng cả nhà đều thử đồ, vui bao nhiêu, thôi , thì thử.

 

Còn Lục Cảnh Hòa khi đưa đồ cho nàng xong xổm ở đó thu dọn quần áo mua cho ông bà nội ngoại và các bậc trưởng bối khác.

 

“Anh cũng đừng dọn dẹp nữa, thử quần áo mới của ."

 

Tần Dĩ An từ trong chiếc bao tải nàng xách xuống từ xe lấy hai bộ đồ nam đưa qua.

 

Một bộ là áo khoác , một bộ là áo bông lớn, đều phối sẵn cả bộ quần áo .

 

Đây là lúc nàng tranh thủ lúc Lục Cảnh Hòa mượn xe kéo mà mua đấy.

 

Lúc dạo nàng nhắm chuẩn , chỉ chờ rời là tìm cơ hội mua ngay.

 

“Em mua từ lúc nào thế?"

 

Lục Cảnh Hòa cầm lấy quần áo, trong mắt là kinh ngạc và vui sướng.

 

Tần Dĩ An lập tức cảm thấy chuyến mua đồ lén lút thật là xứng đáng quá .

 

“Bí mật, mau thử , cũng thử một chút."

 

Tần Dĩ An nhét quần áo tay , vui vẻ chạy mất.

 

Quả nhiên khi mang bất ngờ cho khác thì bản cũng sẽ nhận niềm vui gấp bội.

 

Chẳng mấy chốc, cả gia đình đều chìm trong niềm vui sướng khi mặc quần áo mới.

 

 

Loading...