Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 248
Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:04:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Vũ Hân loạng choạng mấy cái ngã xuống đất, ngẩn một lúc, chỉ tưởng là Tần Chính Nghĩa , hồn gào , tự giới thiệu:
“Con thực sự là cháu gái ruột của ông mà, Triệu Vũ Hân.
Ông nội, ông Tần Đại Quý chứ, Tôn Tĩnh chứ, con chính là đứa trẻ đó.
Cha con là Tần Đại Quý, con chính là đứa cháu gái Tôn Tĩnh tráo đổi của ông đây.
Ông nội ơi, ông cứu con với, bây giờ con chỉ còn mỗi ông thôi!”
“Hóa là cô !”
Nghe thấy cái tên, Tần Chính Nghĩa đây là ai, trong lòng hiểu rõ, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“ đúng, là con, ông nội, là con đây!”
Triệu Vũ Hân cái lạnh lẽo trong lời , đêm quá tối, xa cũng thấy rõ vẻ băng giá mặt lão già, vẫn còn chìm đắm trong niềm vui tự huyễn hoặc , hớn hở gật đầu, né tránh cành cây cằm, dang rộng hai tay chạy về phía Tần Chính Nghĩa.
Ả mong chờ cảnh tượng hai ông cháu nắm c.h.ặ.t t.a.y lóc nhận xảy .
Lão già lách một cái khiến ả vồ hụt, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Cành cây to bằng ngón tay một nữa chĩa ả, chỉ cành cây đối diện.
“Cô chẳng là tên trộm chiếm đoạt nhà của cháu gái ?
Còn vì bỏ độc hại ở nhà cháu rể mà đồng chí công an bắt .
Cô mà lén trốn ngoài , báo cảnh sát ngay, đưa cô gặp công an!”
là xui xẻo thật, đang vui vẻ về nhà gặp chuyện , tâm trạng bay sạch .
Thật về lúc trẻ đ.á.n.h tàn phế bản khi đó để ngăn chặn chuyện đó xảy , đúng là phiền phức mà, vợ và cháu gái vất vả lắm mới dỗ dành .
“Đừng báo cảnh sát mà ông nội, con thực sự là cháu gái của ông, con tên trộm gì cả, con oan mà.
Ông cứu con , Tần Đại Quý thực sự là cha con mà ông nội!”
Trong lòng Triệu Vũ Hân bắt đầu cuống lên, tác dụng gì thế , rốt cuộc là chuyện gì, thu-ốc cũng tác dụng nữa?
Chẳng lẽ là thu-ốc phát huy hiệu quả, kéo dài thời gian thêm chút nữa.
“Tần Đại Quý mà, ông nhận ?
Ông nội ơi, ông là con trai ông mà!
Tần Tư Điềm chính là thế con, con mới là nên... hức hức....”
Ả còn hết câu Tần Chính Nghĩa tiện tay bốc một nắm cỏ khô đất nhét miệng bịt mồm ả :
“Đầu óc bệnh thì mà chữa, cứ túm ai là nhận họ hàng đó.”
“Phì phì...”
Trong lúc Triệu Vũ Hân đang nhổ cỏ , Tần Chính Nghĩa thấy con rùa đang ngậm dây dắt bò tới, ông dùng tốc độ nhanh nhất cúi xuống tháo sợi dây buộc mai rùa , ném về phía Triệu Vũ Hân nhổ xong cỏ.
Cái vòng để xích rùa vặn tròng từ đầu Triệu Vũ Hân đang ngẩng lên xuống cổ ả.
Lão già chân tay linh hoạt, túm lấy đầu cuối của dây dắt, xoay một cái, kéo dây dắt một phát liền từ phía trói c.h.ặ.t hai tay Triệu Vũ Hân , cử động .
“Trốn từ thì nên về đó , việc thì chịu trừng phạt, đừng hòng trốn thoát sự chế tài của pháp luật.
Đưa cô đến đồn công an.”
Tần Chính Nghĩa bế con rùa đất lên, dắt sợi dây kéo về hướng đồn công an.
Triệu Vũ Hân hoảng loạn , tại thu-ốc thành công, tại chứ, rốt cuộc tại nào cũng xảy vấn đề.
Ả nổi điên với hệ thống, vùng vẫy kêu gào cầu xin Tần Chính Nghĩa, chứng minh là cháu gái của ông.
Vài phút trôi qua, hệ thống lên tiếng, mà Tần Chính Nghĩa cũng chẳng hề mảy may động lòng, vẫn cứ kéo ả về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-248.html.]
Triệu Vũ Hân cả suy sụp , cầu xin cũng lóc nữa, sang mắng c.h.ử.i Tần Chính Nghĩa xối xả, giận dữ chất vấn.
“Cái lão già ch-ết tiệt buông , tại chứ, là cháu gái ông, cháu gái ruột của ông cơ mà, ông thể nhận cháu gái chứ?
Dựa cái gì mà ông đối với Tần Tư Điềm như thế, đối với con khốn Tần Dĩ An càng hơn.
Chúng chính là đưa tiền đưa nhà đưa công việc, còn đến lượt thì là đưa đến đồn công an, dựa cái gì chứ?
hỏi ông dựa cái gì?”
Cái con bé Tần Dĩ An đó cần ông đưa, là nó tự giành về đấy chứ.
Tần Chính Nghĩa mà bực , ả phiền dân làng, bốc một nắm lá khô và cỏ đất quấn nhét miệng bịt mồm ả.
“Ông buông...
ư ư ư~”
Thế giới lập tức yên tĩnh hẳn .
Tai Tần Chính Nghĩa dễ chịu .
Triệu Vũ Hân thì sắp phát điên , trừng đôi mắt đỏ ngầu, bên trong là một mảnh tuyệt vọng.
Không, ả nông trường, cái nơi kinh khủng đó , ả .
Sao ả thể ở trong nông trường mà lao động cải tạo chứ.
Ả hệ thống cơ mà, hệ thống ả là trời chọn, gì cũng thể thành công, ả sẽ trở nên giàu , ả sẽ kính trọng, nhân dân cả nước đều sẽ đến ả, sùng bái ả.
Hệ thống sẽ lừa ả , ả hệ thống nhất định thể thành công, nhất định.
Lúc tinh thần Triệu Vũ Hân chút bình thường, mặt lộ nụ điên cuồng, trong đầu dốc sức kêu gào thương lượng với hệ thống chuyện gì đó, cuối cùng còn đe dọa hệ thống.
【Ta tích điểm thì , hệ thống, xong đời thì ngươi cũng xong đời theo, cho nên ngươi giúp , giúp cũng chính là giúp chính ngươi đấy.
Mau đưa cho loại thu-ốc hiệu quả mạnh nhất , tin lão già lời .
Mau đổi cho , khá lên thì mới thể giúp ngươi khá lên , đừng mấy lời nhảm nhí đó nữa.】
【Haiz, ký chủ, thôi.】
Hệ thống thỏa hiệp , đặt thu-ốc trong ba lô.
【Lời nhắc nhở ấm áp một:
“Loại thu-ốc cần ký chủ trộn m-áu của chính mới thể sử dụng.”
Lời nhắc nhở hai:
Nếu trong thu-ốc trộn thêm m-áu của đối tượng mục tiêu, thì sẽ vạn vô nhất thất, đối phương sẽ tuyệt đối theo lời ngài, xảy tình trạng như đây nữa.】
Triệu Vũ Hân thấy lời nhắc nhở thứ hai thì mắt sáng rực lên, Tần Chính Nghĩa phía lộ nụ quái dị.
Ả lấy từ trong ba lô hệ thống một con d.a.o, từng chút từng chút một cứa sợi dây trói tay .
Động tác cứa của ả khẽ, hệ thống giúp che giấu âm thanh, Tần Chính Nghĩa phía dù thần kinh nhạy bén đến cũng phát hiện .
Ngay khi ả cứa đứt sợi dây, vẻ mặt lộ niềm vui sướng giơ thứ thu-ốc tay lên định rắc thu-ốc thì Tần Dĩ An đến.
“Ông nội, tránh !”
Tần Dĩ An thấy Triệu Vũ Hân giơ một cái lọ và một con d.a.o lên, lớn tiếng quát:
“Triệu Vũ Hân, cô định gì thế hả?”
Đồng thời, một cây gậy tay nàng ném về phía bàn tay đang giơ lên của Triệu Vũ Hân, ngăn chặn việc ả sắp .
Tần Chính Nghĩa thấy tiếng gọi của cháu gái cũng theo bản năng tránh , buông sợi dây tay một bước nhảy vọt sang bên cạnh né tránh.
Ông đều thấy tiếng gậy gộc xé gió lướt qua tai kêu “vù vù” do khí lưu động tạo .