“Ở một bên khác, Hạ Thiên Chí ăn cơm xong, cầm lấy mẫu vật thu thập, ôm lấy phần rau mà cháu gái để cho , chào hỏi một tiếng, gọi vợ con chuẩn rời .
Vợ con , ở đây một đêm, thế là ông tự ôm đồ một bước.”
Trên đường về nhà, gặp một bạn mà ông quen , Ngô Kiến Quân.
Lúc giơ tay chào hỏi, quả cà chua ôm trong lòng cẩn thận rơi một quả, vặn lăn đến chân bạn.
“Cái gì rơi thế?”
Ngô Kiến Quân cúi đầu , mắt trợn tròn:
“Đây, đây là cà chua?
Mùa đông giá rét mà còn cà chua tươi ?
Thiên Chí , viện nghiên cứu của các ông bắt đầu trồng cà chua mùa đông ?
Chủng loại mới ?
Khi nào thì thể quảng bá ngoài?
Khi nào thì thể cho ăn thử đây!”
Ông cúi xuống, kích động nhặt lên, quả cà chua tay ý định trả .
“Quả cà chua thể cho ?
Thiên Chí, ông cụ Ngô nhà ngày nào cũng kêu miệng nhạt nhẽo, ăn gì cũng thấy thơm.
nghĩ ông ăn chút cà chua vị chua ngọt kích thích một chút chắc là sẽ thấy vị thôi.”
Cái lý do đúng là lợi hại thật.
Hôm qua ông vẫn còn thấy ông cụ Ngô mua một con vịt về, giữa đường còn vặt lấy cái đầu vịt gặm cơ mà.
Thấy Ngô Kiến Quân đối diện còn liếc túi đồ ông đang ôm trong lòng vài cái – cái túi mà quả cà chua lăn .
Hạ Thiên Chí cảnh giác ôm c.h.ặ.t đồ trong tay, túm c.h.ặ.t miệng túi, kiên quyết để đồ bên trong rơi nữa.
Chia thêm ngoài nữa thì phần ông định giữ ăn cũng chẳng còn mất.
Lúc , danh nghĩa bạn bè tạm dừng, bọn họ chỉ là quen mà thôi.
“Được, ông mang về cho cụ Ngô .
chuyện với ông nữa, đây, đang vội về lo công chuyện.”
Hạ Thiên Chí nhanh ch.óng xong, ôm đồ xoay chạy biến, chẳng thèm quản tiếng gọi lời hỏi han của bạn.
Rau Dĩ An đưa cho ông khá nhiều, phần dư rõ ràng là để hiếu kính hai , ông thể phụ tấm lòng của cháu gái , thể phụ .
“Ơ, Thiên Chí, Thiên Chí!”
Ngô Kiến Quân tiếc nuối thở dài một tiếng, trong cái túi đó chắc chắn còn đồ , một túi to như thế, cà chua từ bên trong rơi , Thiên Chí còn trốn ông nữa, đáng tiếc là dò hỏi tin tức gì.
Ông cúi đầu quả cà chua tay, nở nụ , đây đúng là quả cà chua đỏ to, loại cà chua mà mùa hè mới ăn.
“Ừm, ngửi thôi thấy thơm , về tìm ông cụ hỏi thử xem, viện nghiên cứu của Thiên Chí chắc chắn còn trồng ít đồ .
Chà, về nếm thử .”
Ngô Kiến Quân cầm quả cà chua kích động chạy trong nhà.
Tuy rằng ông lấy cha cái cớ, nhưng ông sẽ ăn mảnh, để cha và nhà cũng nếm mùi vị.
Ông cụ Ngô đang ở trong sân quyền rèn luyện thể.
“Cha, cha, cha xem con mang thứ gì về , cà chua, là cà chua đấy.”
“Ở thế?”
Ông cụ Ngô dừng ngay tại chỗ, kinh ngạc hỏi.
“Lấy từ chỗ Hạ Thiên Chí đấy cha, cha, chúng nếm thử mùi vị thế nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-283.html.]
Ngô Kiến Quân cầm quả cà chua chạy phòng bếp, nhanh bưng một bát cà chua thái lát , chào hỏi già trẻ lớn bé trong nhà đều tới nếm thử đồ tươi mới.
Vợ của Ngô Kiến Quân ăn khen ngớt lời.
“Ừm!
là tệ, còn ngon hơn cả cà chua nhà tự trồng mùa hè chứ, chắc chắn là chủng loại mới nghiên cứu .
Để hôm nào tìm nhà Thiên Chí xin ít hạt giống về trồng thử xem.”
Ông cụ Ngô ăn cà chua nghĩ đến chuyện khác, lắc đầu.
“Hôm nay là ngày đính hôn của đứa nhỏ nhà họ Lục và cháu gái nhà họ Tần nhỉ.”
Ông cụ Ngô đột nhiên thốt một câu như .
Bà cụ Tôn ở bên cạnh đang ăn cà chua gật đầu, tùy ý tranh thủ trả lời một câu.
“ thế, sáng nay nhà lão Tần còn đến đưa kẹo mừng cho chúng mà.
hỏi , muộn nhất là cuối năm kết hôn, lúc đó mời chúng qua ăn cơm.
Hôm nay coi như là bậc cha hai bên gặp mặt, chốt chuyện hôn sự thôi, nên mời khách, chỉ nhà tụ họp với .”
Ngô Kiến Quân vỗ trán, một lúc mới thông suốt, hiểu chuyện :
“ , thời điểm thì Hạ Thiên Chí chắc là từ nhà họ Tần , viện nghiên cứu.
Điều chứng tỏ cà chua do viện nghiên cứu của họ trồng ?
Chẳng lẽ là...”
Ông cụ Ngô nhớ tới chuyện bạn già đến khoe khoang cách đây lâu, liền tiếp lời ông , tự lẩm bẩm.
“Chẳng lẽ những gì Tần Chính Nghĩa khoe với đây là thật?
Thực sự trồng thành công , thực sự chín ?
Trước đây thử qua, nhưng đặc biệt tốn công sức, mà đồ trồng cũng chẳng , là lãng phí thời gian.
quả cà chua hôm nay to đến mức một tay nắm hết , trưởng thành quá , lợi hại thế ?”
Nghĩ đến đây, ông cụ Ngô vỗ hai tay lên đầu gối, mặt đầy nụ dậy.
“Cái chắc là do cháu gái nhà họ Tần trồng .
Đi, tìm Tần Chính Nghĩa tán gẫu chút .
Ông đây , cháu gái ông trồng ít loại rau, trong đó những loại rau mùa hè mới thì đặc biệt nhiều.
Còn cả hoa vàng mà bà thích ăn nữa, chúng xem thử.”
Mắt Ngô Kiến Quân phát sáng, vỗ tay định theo, ông cụ Ngô sang, câu tiếp theo chặn ý định của ông .
“Các con ở nhà chờ , và các con là , xem tình hình thế nào .”
“Dạ , cha, thực sự rau khác thì cha nhất định tìm cách lấy một ít về nhé, chất lượng quả cà chua quá.”
Ngô Kiến Quân hạ thấp giọng :
“Nói thật lòng, còn ngon hơn cả đồ đặc cung .”
“ là thế thật, đây ăn những thứ đó mà cũng gọi là cà chua , cái mới xứng gọi là cà chua chứ.
Ngon thật, còn ngon hơn trái cây, ăn thêm miếng nữa.”
Bà cụ Tôn tranh lấy miếng cuối cùng trong bát, nhét miệng mới hài lòng rửa tay.
Bà nhà lấy ít nấm khô nhà phơi, vẫy vẫy tay với những trong nhà đang mong chờ, xách đồ theo ông cụ hướng về phía Thập Sát Hải.
Lúc sáng đến đưa kẹo mừng bọn họ đều hỏi qua, đang ở bên đó.
Vừa đây lão Tần cái nhà màng từng xem cũng ở phía đó, thế thì dễ , qua đó là thấy ngay.
Trong lòng ông cụ Ngô tính toán, đến nơi dù thế nào cũng bắt lão Tần dẫn bọn họ xem cho bằng , hạ quyết tâm sẽ dùng chiêu ăn vạ.