Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:06:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở phía bên , Tần Mạt sự dẫn dắt của Tần Dĩ An, nhà màng 2 hái một ít rau.”

 

Trên đường về, Tần Mạt rẽ sang hướng khác.

 

“Cô tìm Dương Triều Nhan hỏi bài tập đây, ha ha, cháu gái nhỏ, cô ngoài một chuyến , lát nữa về nhé.”

 

Cô lấy danh nghĩa là tìm đối thủ truyền kiếp để học tập, nhưng thực chất là một bên túi đựng một quả bí ngô non, một bên túi để một quả cà chua, tay ôm một quả dưa chuột gặm qua đó.

 

Còn về bài tập á, chẳng thấy bóng dáng cả, vốn dĩ trong phạm vi đồ đạc cô mang theo.

 

Đối với việc cô út giúp tuyên truyền rau củ cho khách hàng mục tiêu, Tần Dĩ An vui lòng, vẫy vẫy tay:

 

“Đi , nhớ chơi một lát về bài tập nhé!”

 

“Được, cô một lát về ngay, đảm bảo khi trời tối sẽ về vở bài tập.”

 

Tần Mạt , dù thuận đường cũng vòng phía qua đó, ép cho bằng thành thuận đường.

 

Cái gì cũng quan trọng, việc đến tận nhà đối thủ truyền kiếp để khoe khoang mới là quan trọng.

 

Lần món thịt bò thèm đến chảy nước miếng, cầu xin cô cho ăn ké, đặc biệt là trai cao lãnh của cô , món thịt bò thì cao lãnh chỉ còn mỗi chữ “cao” thôi, ha ha, đúng là sảng khoái cả tâm hồn.

 

Hôm nay một trận cho thỏa thuê nữa, khởi động một chút, tới sẽ dựa vật ngoài mà dựa chính để đ.á.n.h một trận lật kỳ thi cuối kỳ.

 

Mặt Tần Mạt đến rạng rỡ, dùng tốc độ nhanh nhất đến nhà họ Dương, đến cửa liền lôi quả dưa chuột gặm mất một mẩu nhỏ trong túi ngậm lên miệng, trông chẳng khác nào một đứa trẻ nghịch ngợm đến gõ cửa nhà .

 

“Dương Triều Nhan nhà ?”

 

“Đến đây.”

 

Lời dứt, bên trong liền tiếng nữ đáp , tiếng bước chân thình thịch chạy tới mở cửa.

 

Đập mắt chính là Tần Mạt đang tựa cửa, miệng ngậm một quả dưa chuột, nhai rôm rốp, tay còn cầm một quả bí ngô non giơ lên cạnh thái dương, ở một vị trí cực kỳ nổi bật.

 

“Thế nào, bài tập xong ?

 

Ngày mai là về trường học đấy.”

 

Tần Mạt nhướng mày với cô , cố ý nhai dưa chuột thật to, quả bí ngô còn đung đưa qua , chú ý cũng khó.

 

Dương Triều Nhan tuy Tần Mạt đến tìm vì bài tập, tám phần mười là mang đồ đến khoe khoang, nhưng đúng là để cô khoe thật.

 

Ánh mắt cô lập tức thu hút, tò mò chạy tới kéo cái tay đang giơ cao của Tần Mạt xuống, chăm chú đồ vật trong tay cô.

 

“Cậu, cầm cái là bí ngô ?

 

Loại bí ngô non dùng để xào sợi bí ngô , mùa ở phía Nam chắc cũng chẳng trồng bí ngô , vận chuyển qua đây cũng cần thời gian, thể tươi như thế .

 

Nhìn cái cuống bí vẫn còn đang ứa nhựa, độ tươi xem, giống như mới hái xuống ?

 

Tần Mạt, kiếm bí ngô thế, còn cả dưa chuột đang ăn nữa?”

 

Dương Triều Nhan vươn tay cướp lấy quả dưa chuột trong tay Tần Mạt, chỉ trong chớp mắt, một nửa phía ăn bẻ cho miệng Dương Triều Nhan, chỉ để cho Tần Mạt một đoạn ngắn cũn cỡn gặm ở phía nhét tay cô.

 

Tần Mạt ngẩn thao tác của cô , cúi đầu thấy quả dưa chuột vốn dài 20cm của giờ chỉ còn 2cm, lập tức phản ứng , vội vàng che túi đựng quả cà chua lấy , xác định vẫn còn mới thở phào một chút.

 

“Cậu khách khí chút nào thế ?

 

Cướp cạn đấy !”

 

“Ôi dào, hai chúng còn mấy câu gì, qua đây chẳng là để cho tớ xem cái ?

 

Ngon quá ngon quá, giỏi thật, tớ thừa nhận quá lợi hại , rau mùa hè mà cũng kiếm về tay, giỏi hơn tớ nhiều, còn bỏ xa trai tớ mười mấy con phố .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-284.html.]

Dương Triều Nhan mấy lời ý gì cũng chỉ là qua loa cửa miệng, hề qua não, khen ngợi vô tội vạ.

 

Trong não cô là quả dưa chuột tay, dưa chuột trong miệng.

 

mà, điều Tần Mạt mà sướng rơn, mà thấy mát lòng mát , nụ mặt nén nổi, giấu , chu mỏ, ngẩng cằm kiêu ngạo :

 

“Thế còn , còn nữa cơ.”

 

Thế là, quả cà chua trong túi cũng giữ , cũng nhờ một tràng lời khen ngọt lịm mà cô tự lôi cà chua khoe, đồ mang đến coi như mất trắng bộ.

 

“Nhìn , trong túi tớ còn một quả cà chua nữa, mấu chốt là nó ngọt và ngon, quan trọng nhất là bên chỗ cháu gái nhỏ của tớ còn nhiều nhé.”

 

Dương Triều Nhan quả cà chua mà mắt phát sáng.

 

Vốn quá hiểu tính nết của cô bạn , cô vẻ mặt nghi ngờ :

 

“Còn cà chua nữa á?

 

Cậu lừa tớ đấy , đừng bảo là bằng bột mì nhé.

 

Cho tớ nếm thử xem, tớ xem là cà chua thật , mùi vị thực sự ngon như ?

 

Đừng kẻ l.ừ.a đ.ả.o đến dỗ tớ chơi.”

 

“Hừ, mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o , lắm đấy.

 

Biết ăn, ban cho đấy.”

 

Tần Mạt kiêu ngạo đưa quả cà chua cho cô , hớn hở.

 

Dương Triều Nhan ăn xong dưa chuột, ôm lấy quả cà chua, cúi đầu định gặm, nhưng còn kịp gặm xuống thì quả cà chua phía lấy , cô gặm khí, hai hàm răng còn va một cái.

 

“Ai, là ai lấy cà chua của cháu?”

 

“Là ông nội cháu đây.”

 

Dương Triều Nhan phía , đúng là ông nội thật, trai cô .

 

Cơn giận mặt biến mất, rạng rỡ :

 

“Ông nội, ông đây ạ, ông ăn cà chua ?

 

Tần Mạt đưa cho cháu đấy.”

 

Tần Mạt thẳng cung kính, thu vẻ mặt cợt nhả, quả bí ngô đang giơ nửa chừng cũng hạ xuống, cơ thể thẳng tắp chào hỏi:

 

“Chào chú Dương ạ.”

 

Cô từ nhỏ sợ sát khí chú Dương, quanh năm suốt tháng giữ khuôn mặt nghiêm nghị, tuy rằng đối với hậu bối bọn họ ôn hòa, cũng thường xuyên với bọn họ, nhưng vẫn cứ sợ hãi theo thói quen mà chẳng lý do gì.

 

Tất nhiên, tương đối mà thì cô sợ bằng Dương Triều Nhan và trai cô , bởi vì vai vế cô cao, chú Dương với cô nhiều hơn.

 

“Được , Tiểu Mạt , đồ tay cháu thể cho chú xem một chút ?”

 

Ông cụ Dương nở nụ nhàn nhạt mặt, nhẹ giọng chuyện với cô.

 

Trong đầu Tần Mạt ý nghĩ nào khác, hai tay dâng lên:

 

“Chú Dương, quả bí ngô tặng chú ạ, chú mang về xào mà ăn, đặc biệt non, ăn giòn sần sật, đưa cơm đấy ạ.”

 

Ông cụ Dương cầm lấy quả bí ngô dài ngoẵng , quả cà chua cũng ngừng xoay vần tay.

 

Lôi một con d.a.o mang theo bên , rạch một đường lên bí ngô và cà chua, quan sát một chút nhón lấy miếng cà chua gọt đưa miệng từ từ nếm thử.

 

 

Loading...