“Lúc mới , đều quan sát thấy rau chín trong nhà màng nhiều, nhưng bọn họ đông , lúc xem ai bảo vệ cây non nhãn lực , tốc độ nhanh.”
Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa hái, chỉ giúp xem chỗ nào rau chín báo cho họ .
Mười phút , những vị bề tới lui trong cả cái nhà màng rộng lớn mấy lượt , đảm bảo bỏ sót một quả rau chín nào và âm thầm ghi nhớ các chủng loại rau bên trong mới xách túi khỏi nhà màng.
Tần Dĩ An thấy mỗi tuy hái nhiều rau nhưng ai nấy đều hưng phấn, trong lòng cô cũng thấy vui.
Chỉ dẫn họ đến cái nhà màng hái chút rau là đủ , mỗi nhà đủ ăn một hai bữa.
Những nhà màng khác cứ để đó, vật dĩ hy vi quý (vật hiếm thì quý), đồ trong tay càng ít thì ăn xong mới càng nhớ nhung, quyền chủ động trong tay cô, đây là một khởi đầu !
Vì khi nhét tiền cho , cô xua tay từ chối, đồng thời với :
“Những thứ rau đều là quà tặng cho các vị bề , coi như là rau mừng đính hôn của cháu ngày hôm nay, cùng hưởng chút khí vui vẻ.”
Tần Chính Nghĩa giúp Tần Dĩ An, chào hỏi các bạn già:
“Dĩ An , các ông cứ yên tâm cầm lấy, một chút tấm lòng thôi, các ông bề thì cứ nhận lấy là .
Đi thôi, trời còn sớm nữa, về nhà nào.”
Các vị bề hớn hở cảm ơn, từ chối mà nhận lấy, trong lòng đều ghi nhớ cái của Tần Dĩ An, vẫn còn nhớ nhung những loại rau khác, nghĩ bụng tới bù đắp là , cũng để hậu bối chịu thiệt, họ đều lòng tự trọng, thể ăn của , như thế là nhục danh hiệu bề .
Tần Dĩ An chính là rõ điểm nên mới yên tâm như .
Cô và Lục Cảnh Hòa đóng cửa nhà màng xong, với các vị bề :
“Ngoài cái nhà màng ở Thập Sát Hải và cái thì còn năm cái nữa ạ.”
“Cháu gái lớn, còn năm cái nữa ?”
Ông cụ Dương trực tiếp gọi theo Tần Chính Nghĩa luôn.
Ở chỗ Tần Dĩ An, vẻ nghiêm nghị của ông cụ Dương tồn tại, đôi mắt tràn đầy tia sáng kinh ngạc Tần Dĩ An.
Những khác còn năm cái nữa, biểu cảm đều vui mừng y hệt .
Đều mặt dày gọi là cháu gái lớn, cháu rể.
Tần Chính Nghĩa và ông cụ Lục ngoài miệng thì mắng c.h.ử.i, họ hổ, nhưng mặt đều là ý .
Tần Dĩ An tiếp tục :
“Chỉ là vài cái nhà màng khác rau vẫn chín hẳn, lẽ đợi hai ba ngày nữa mới .
Tuy nhiên, đến lúc đó các vị bề ăn hết rau mà vẫn ăn tiếp thì thể tới hái, cháu sẽ dẫn .”
Hoắc Tĩnh Thư tiến lên nắm lấy tay Tần Dĩ An:
“Tốt , con bé , cô đặt một suất nhé, hai ngày nữa cô chắc chắn sẽ tới tìm cháu.”
Bà từng ăn sống, từng ăn xào, cảm nhận rau cho cơ thể , bà rõ giá trị của rau hơn những khác, ăn nhiều chắc chắn là đúng đắn, đặt là nhất.
Thấy , ông cụ Dương cũng chịu kém cạnh:
“Cháu gái lớn, ông cũng đặt một chỗ, ông thích ăn cà chua.”
Con chính là thể so bì, một khi so bì thì ai mà nhịn , cộng thêm tâm lý đám đông, những khác đều cuốn theo, từng từng tranh đặt .
Chỉ Hoắc Tĩnh Thư là đắc ý trong lòng, bà ưu thế hơn những khác, ai bảo bà một chị em chứ.
Bà quyết định , bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày bà đều tới tìm chị em trò chuyện, dạo chẳng chị em sắp ở đây , đây chính là ưu thế trời ban của bà, bà nhất định sẽ là đầu tiên và rau chín.
Cảnh tượng ồn ào tranh đặt chỉ dừng khi Lục Cảnh Hòa lôi sổ , Tần Dĩ An lôi b-út ghi tên họ , nhưng vẫn thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-287.html.]
Ông cụ Dương là tinh râm, đầu óc nhanh, hét lớn một tiếng đề xuất một ý kiến.
“Cháu gái lớn, cháu phát cho bọn mỗi một cái thẻ đặt .
Đến lúc đó bọn cầm thẻ tới tìm cháu, ai thẻ thì đợi những thẻ bọn hái xong mới , thấy ?
Như cũng thuận tiện cho việc quản lý.”
Quan trọng nhất là thể giúp họ thêm chút rau.
Đề xuất đưa nhận sự hưởng ứng của tất cả , ai nấy đều hiểu rõ cái lợi và sự đảm bảo của việc đối với .
“Cái , cái đấy, cháu gái lớn, cái thẻ cứ để cháu một cái cho bọn là , cần quá phiền phức .”
Ông cụ Ngô đầu phụ họa.
Tần Dĩ An xong, trong lòng thầm buồn , đây chẳng là chế độ hội viên phiên bản thập niên 70 ?
Các vị bề đúng là ý tưởng thật, còn chủ động đề xuất cho cô nữa.
Đối với Tần Dĩ An mà thì đây cũng là chuyện , gọn trong một từ chính là:
tính an .
Đây cũng là điều cô , vì các vị bề đề xuất , thì lý do gì để đồng ý.
“Được ạ, cứ theo lời ạ.”
Sự hào sảng của Tần Dĩ An hảo cảm của các vị bề dành cho cô tăng vọt, ngày càng yêu quý hậu bối hơn, những lời khen ngợi vang lên dứt.
Tần Dĩ An tai cũng thấy vui, cô vẽ một vòng tròn nhỏ trong sổ, ở góc bên vẽ một quả cà chua nhỏ, ở giữa tên bà cụ Hoắc, phía con .
“Hoắc Tĩnh Thư 01” đưa ngoài, Hoắc Tĩnh Thư cầm cái thẻ hình tròn nhỏ tay mà cực kỳ yêu thích.
“Vẽ thật, chữ cũng nữa, cái thẻ đúng là tệ.”
Bà hớn hở nhét túi ng-ực của lão già nhà :
“Giữ cho kỹ cho , đừng để mất đấy.”
Những khác thấy thẻ của bà, đều vui vẻ xếp hàng đợi thẻ của .
Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa hai cùng , hai kiểu chữ, hai loại thẻ , đây là đặc điểm của họ.
Theo thứ tự, một lát phát xong mười hai cái thẻ .
Người nhận thẻ đều nâng niu cất kỹ.
Có thẻ , coi như sự đảm bảo, họ yên tâm rời khỏi đây, an tâm về nhà.
Những lấy rau đường về nhà đều giấu giấu giếm giếm đồ trong túi, sợ khác thấy thêm một đối thủ cạnh tranh.
Đến cửa ngôi nhà ở Thập Sát Hải của Tần Dĩ An, những vị bề khác đều xách rau cáo từ.
Ông cụ Cố đường như đang suy nghĩ điều gì, thấp giọng :
“Nếu mà trồng nhiều thì quá, cũng cần sợ rau ăn.
Mấy lão già sành ăn cứ như mũi ch.ó , ngửi thấy mùi là kéo đến ngay, chút rau tay hai chúng tiết kiệm lắm cũng chỉ đủ ăn trong bốn ngày thôi.”
“Đất nước chúng chẳng thiếu gì đất cả, lấy đất trồng rau chẳng lẽ khó ?”
Bà cụ Hoắc thâm sâu ông một cái:
“Nhiều lão già mang rau về như thế, ăn xong chắc chắn sẽ những suy nghĩ mới khác biệt thôi, cứ chờ mà xem, sẽ cơ hội thôi.”