“Cảm ơn cháu gái nhỏ, cháu rể nhỏ, dưa hấu hai đứa trồng ngon quá.”
Tần Mạt miệng đầy dưa hấu, giọng nghèn nghẹt, khi nuốt xuống còn ợ một cái rõ dài:
“Ợ ~ ngọt quá, nhiều nước quá, là quả dưa hấu ngon nhất mà cô từng ăn!”
“Cô út, hôm nay cô về thật đúng lúc, quả dưa hấu hôm nay mới bắt đầu hái xuống ăn, cô bắt kịp.
Quả dưa hấu đầu tiên bổ cháu mới chỉ ăn một miếng thì cô về , vận may của cô quá luôn.”
Tần Việt cầm thêm một miếng dưa thơm ăn rôm rốp.
“Cô út, cô ăn cái , loại dưa cũng ngon lắm.”
“Đều ăn, đều ăn, đợi cô chút.”
Tần Mạt ăn miếng trong tay những thứ bàn, tìm kiếm miếng tiếp theo ăn, dời hết những thứ ăn về phía , còn cầm lấy một quả mà cô nhận tay.
“Cái loại quả thể bóc vỏ gọi là dưa gì , cháu gái nhỏ?”
“Địa qua (củ đậu), giống như cà chua , thể ăn sống thể mang xào, ít khi ăn.
Cháu mang hạt giống từ huyện Cực Lạc lúc ở về đây, vị khá ngon, cháu trồng loại đều nhiều nước, nên ăn sống ngon.”
Tần Dĩ An cầm một củ đậu bóc vỏ, cắt một miếng đưa cho cô ăn.
“Ừm ừm, quả nhiên là ngon, hạnh phúc quá , về ăn bao nhiêu thứ thế .”
Trong lòng Tần Mạt vui sướng vô cùng, cô thể ăn bao nhiêu món ăn mà khác ăn, yêu ch-ết cháu gái nhỏ mất thôi.
Tần Mạt bá khí :
“Cháu gái nhỏ, cô nghỉ , cháu cứ việc sai bảo cô, vì cháu cô thể lên núi đao xuống biển lửa, thề ch-ết hiệu lực vì cháu, vạn ch-ết từ.
Chỉ cần cho cô ăn những loại hoa quả rau xanh là , hi hi, nguyện vọng nhỏ nhoi của cô đó.”
Nói xong, đôi mắt cô đầy mong chờ Tần Dĩ An.
Tần Việt là cái gì cũng tranh với cô út mặt chị gái, chịu nổi việc chị gái một cô út bám lấy, lập tức dậy giơ hai tay :
“Còn cả em nữa, em cũng nghỉ , nhiều nhiều thời gian.
Em tuyệt đối tìm bạn bè chơi , chỉ giúp chị việc thôi.”
“Đó là việc hai nên , cháu còn nhớ lúc đ.á.n.h cược với hai , dù thế nào cũng cháu sai bảo.
Hai ngày hai cứ thỏa sức chơi , mấy ngày nữa việc cho hai bận đấy, trồng rau mới vân vân nhiều việc lắm.
giúp cháu việc thì cháu nhất định sẽ bao ăn, hai cứ ăn thoải mái, ăn hết .”
Tần Dĩ An đặt một quả dưa hấu khác mà Lục Cảnh Hòa đưa qua lên bàn, khí thế hào hùng.
“Ăn , cùng ăn , trồng chính là để thỏa mãn ham ăn uống của chính chúng mà, nhà nhất định thỏa mãn!”
Hai cô cháu reo hò ầm ĩ, chỉ cần đồ ăn là , còn những việc đều quan trọng.
Cả nhà đều mỉm hai họ, tán gẫu cầm dưa gặm, khí thật giống cảnh con cháu vây quanh vui vầy.
Tần Dĩ An tranh thủ lúc bắt đầu quan tâm đến thành tích của hai cô cháu.
“Hai , bao giờ thì lấy sổ liên lạc xem điểm ?”
“Chị, em sắp , hậu duệ là đến trường lấy điểm, chị thể chuẩn phần thưởng cho em dần đấy.”
Tần Việt đầy tự tin, chẳng lo lắng chút nào.
Nếu là năm ngoái, ngày sợ nhất chính là ngày công bố điểm, còn hôm nay, đúng là “kẻ sĩ ba ngày gặp bằng con mắt khác", mong chờ ngày nhất.
“Cô thì muộn hơn Tiểu Việt hai ngày.
Cháu gái nhỏ, gì khác, khi cô hết đề cháu đưa cho, cả linh hồn cô như thăng hoa , thăng tiến bao nhiêu cấp bậc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-295.html.]
Những đề thi đó cô chỉ cần một cái là thế nào , lợi hại lắm đó!”
Tần Mạt càng rạng rỡ hơn, niềm vui và sự đắc ý xuất phát từ tận đáy lòng.
Tần Quốc Gia lời của hai cho vui vẻ:
“Mong là khi hai đứa nhận điểm cũng tươi như thế , thế thì cha vui .
Nếu hai đứa thật sự thi , cha cũng thưởng nóng, mỗi 20 đồng.”
Hai cô cháu đồng thanh:
“Vậy quyết định thế nhé.”
Các bậc phụ khác đều trêu là lũ tiểu tài mê.
Tần Dĩ An xoa đầu đứa em trai:
“Đồ đạc chuẩn sẵn , lúc nào cũng đợi em mang sổ liên lạc tới đổi, thịt kho của rể em thể bất cứ lúc nào.”
lúc ngày hôm đó cô cũng nhận thưởng, cuộc thi bình chọn cá nhân tiên tiến kết quả, cô đúng hẹn giành giải nhất.
Thời gian nhanh ch.óng trôi qua đến ngày Tần Việt lấy sổ liên lạc, ngày cũng là lúc nhà máy tổ chức đại hội biểu dương cuối năm và trao thưởng.
Tần Dĩ An ngoài việc mang phúc lợi cuối năm về nhà, còn nhận bằng khen cá nhân tiên tiến cùng phần thưởng:
một dải thịt lợn, 50 đồng tiền thưởng, và một xấp vải hoa.
Tần Dĩ An vốn định đưa miếng thịt của cho em trai, nhưng nghĩ , mua một miếng thịt mới thì hơn.
Cô tin rằng hôm nay Tần Việt sẽ thành tích , bất kể thi hạng nhất , chỉ cần tiến bộ là cô sẽ tặng miếng thịt cho phần thưởng.
Đương nhiên, nếu tiến bộ thì cho, coi như miếng thịt mua về ăn Tết.
Cô thồ đồ về đến cửa thấy Tần Việt xổm bên cửa đợi, thấy cô về liền hưng phấn chạy tới, từ trong túi áo móc một tờ giấy đắc ý đưa qua.
“Chị, chị xem, đây là điểm thi của em trai chị !”
Nhìn cái mặt rạng rỡ của là thi tệ .
Cô dựng xe, nhận lấy tờ giấy mở :
“Để chị xem nào.”
Trên giấy ghi:
“Ngữ văn 99 điểm, Toán 100 điểm, môn Lao động 100 điểm, chỉ thiếu 1 điểm nữa là tròn 300.”
“Oa, tiến bộ vượt bậc nha!
Ai mà ngờ em trai chị mùa hè năm ngoái mới 100 điểm, mùa đông năm nay biến thành 299 , từ 100 đột biến thành 299, lợi hại, lợi hại.”
“Đương nhiên , em thể nhất khối đó.
Chỉ bài văn cuối cùng trừ mất 1 điểm thôi, nhì khối tổng điểm kém em tận ba điểm rưỡi lận.
Thầy giáo khen em hết lời, nhà trường còn thưởng cho em một bó b-út chì và một cuốn sổ tay, đó còn ghi chữ dành tặng cho nhất khối nữa.”
Tần Việt từ trong túi lôi một bó b-út chì, mười chiếc, còn một cuốn sổ tay dày dặn.
Anh kích động mở bìa , chỉ những lời hiệu trưởng ở trang đầu tiên giống như trong bằng khen, tự hào hếch cằm, ngẩng cao đầu, vẻ hống hách vô cùng.
“Tốt, , !”
Tần Dĩ An cảm thấy vô cùng an ủi, uổng công sức cô bỏ .
Cô từ giỏ xe lấy túi thịt lợn.
“Cầm lấy, phần thưởng đầu tiên đến tay!”
“Ha ha, chị, em đây.”