Lục Cảnh Hòa Chính ủy Vương đang để tâm điều gì, bèn tiếp lời:
“Chú Vương, chú cứ yên tâm, khi chúng cháu cũng sẽ bàn giao công việc ở đây .
Có chuyện gì cứ đến tìm chúng cháu là ."
“Có câu của cháu là chú yên tâm ."
Chính ủy Vương qua đây một chuyến, cái ông chính là câu .
Bây giờ , ông mãn nguyện chắp tay lưng về.
Tần Dĩ An bóng lưng Chính ủy Vương, mỉm bất lực, ngay Chính ủy Vương đơn giản chỉ là đến tặng quà mà.
Hai đặt quà Tết xuống, nhận tiền thưởng Tết về, thuận tiện lĩnh luôn tiền lương tháng .
Nhận tiền, Lục Cảnh Hòa liền đưa hết cho Tần Dĩ An.
Cất tiền xong, hai Ban quản lý rau nhà kính, bàn giao công việc xong xuôi mới xách quà Tết về căn nhà bên Thập Sát Hải.
Trong nhà náo nhiệt vô cùng, ba gia đình Tần, Hạ, Lục, còn ông bà ngoại của Lục Cảnh Hòa đều tụ họp đông đủ.
Trẻ con cũng đông, nô đùa ầm ĩ trong sân.
Họ hàng ở xa về thăm , vì các trưởng bối đều đón Tết ở đây, nên bàn bạc một hồi, dứt khoát tất cả đều đến căn nhà của Tần Dĩ An ăn Tết, náo nhiệt đón năm mới.
Khi Tần Dĩ An trở về, cô phát hiện trong sân còn náo nhiệt hơn cả ngày họ đính hôn.
Đèn l.ồ.ng treo cao trong sân, chữ Phúc và hoa giấy dán cửa cũng dán xong, khắp nơi đều ngập tràn hương vị Tết.
“Chị, rể, mau thôi, sắp đốt pháo ạ."
“Để đốt cho."
Lục Cảnh Hòa đặt đồ xuống, nhận lấy bao diêm tay Tần Việt, chạy góc sân giúp lớn dỡ pháo.
Tần Dĩ An ôm đồ nhà gọi:
“Tiểu Việt, lấy cái chậu đây đựng ít táo rửa nào."
“Dạ, ngay."
Tần Việt mang chậu , thuận tiện lấy hai miếng thịt trong bếp, lúc qua còn chia cho Tần Dĩ An một miếng.
“Chị, ăn thịt thính , ba chiên thơm lắm luôn.
Em lén bốc mấy miếng ăn bên đó ."
Vừa móc từ trong túi một tờ giấy, bên trong bọc một ít bột ớt, bốc một nhúm hỏi:
“Chị, chút ?"
“Giỏi thật, mang cả bột ớt theo luôn, đấy em trai."
Tần Dĩ An đưa miếng thịt qua, Tần Việt lập tức rắc bột ớt lên.
“Ừm, rắc bột ớt lên ăn đúng là thơm cay hơn hẳn.
Lát nữa em đựng riêng một đĩa thịt thính nhỏ, đĩa đó rắc hết bột ớt lên, mấy chị em thích ăn cay thì ăn.
, ba chiên thịt đủ ?
Không đủ lát nữa tự thêm."
“Đủ chán chị ơi, cả một chậu to đùng, một bữa ăn hết .
Em mang táo rửa xong sẽ một đĩa cay, cô út cũng thích ăn nữa.
Đợi một lát nữa nhé, mấy chị em một bàn, mấy món thích ăn thôi.
Bàn đó để em lo, em học nấu ăn bấy lâu nay, cuối cùng cũng đất dụng võ ."
Tần Việt hăng hái ôm đồm hết việc, nóng lòng thử sức.
“Ê, thằng nhóc đấy nha, rể em uổng công dạy em nấu ăn ."
Tần Dĩ An giơ ngón tay cái khen ngợi, ủng hộ:
“Đi , chị đợi ăn món em đấy.
Để họ hàng trong nhà đều thấy em trai chị đảm đang thế nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha/chuong-306.html.]
“Em ngay đây."
Tần Việt mà mát lòng mát , bưng chậu táo phi thẳng bếp.
Tần Dĩ An dọn dẹp xong quà Tết mang về cũng theo bếp.
Thực cơm nước cũng chuẩn gần xong .
Tần Việt cần những việc quá phức tạp, chủ yếu là pha chút nước chấm, mấy món trẻ con thích ăn.
Tần Dĩ An bên cạnh em , thấy em nghiêm túc.
Các vị trưởng bối qua thấy đều khen ngợi em, khiến em tít cả mắt, suốt buổi miệng khép .
“Ba năm nay đón cái Tết là vui nhất, chẳng lo nghĩ gì cả.
Chị gì cũng giỏi, trưởng bối đều khen nức nở ba nở mày nở mặt.
Năm nay em cũng tiến bộ , mắng mà còn khen.
Nụ mặt ba từng tắt luôn, đầu tiên đón một cái Tết thoải mái thế , trực tiếp trở thành những bậc phụ khiến họ hàng ngưỡng mộ."
Tần Việt băm thịt tự hào :
“Ha ha, đều là công lao của hai chị em cả.
Chị là công đầu, trong nhà em thích nhất là chị đấy.
Chị ơi, cảm ơn chị, nhờ chị trở về, cái đùi gà cho chị nè."
Tần Việt c.h.ặ.t cái đùi gà con gà luộc đưa ngay cho Tần Dĩ An.
“Thằng nhóc cũng khéo mượn hoa dâng Phật đấy.
Được, cái đùi gà chị ăn, nhưng đừng đưa đùi gà cho chị nữa, chị vẫn thích ăn thịt chỗ xương hơn, thế mới đậm đà."
Tần An cầm cái đùi gà luộc còn chấm thêm chút bột ớt mà ăn, hai tầng hương vị hòa quyện càng ngon hơn.
Tần Dĩ An ăn xong đùi gà liền giúp em trai bưng thức ăn bày lên bàn.
Bàn là bàn của đám trẻ con, chúng đều chỗ cả .
“Tiểu Việt, chỗ nước ngọt của em lấy chút nào ?"
Tần Mạt chạy đến cửa bếp hỏi.
Tần Việt đời nào đồng ý, đúng lúc hôm nay trưởng bối đông, là thời điểm để khoe khoang một cách tế nhị, phấn khích :
“Bưng , bưng hết ạ!
Để cùng nếm thử phần thưởng em nhờ thi nhất."
“Được, để cô bưng."
Tần Mạt cũng hiểu ý, nước ngọt bưng cứ đặt một chai là một câu đây là phần thưởng chị gái tặng vì Tần Việt thi nhất.
Đồng thời còn “tranh thủ" luôn chuyện lạc, hạt dưa đựng trong đĩa bàn là do dùng tiền thưởng thi nhất mua về.
Màn thao tác gợi lên một tràng khen ngợi, khen cảm thấy thành tựu vô cùng, trong lòng sướng âm ỉ.
Tần Dĩ An lặng lẽ giơ ngón tay cái với cô bé, cô với vẻ mặt đầy khâm phục.
Tần Việt dù vẫn là trẻ con, liên tục khen, nụ kiêu ngạo đắc ý mặt từng ngớt, rạng rỡ vô cùng.
Tần Dĩ An bưng đĩa thịt gà xào ớt cuối cùng vẫn còn thấy đó ngô nghê, vội vàng kéo tìm một chỗ trống bàn xuống.
“Sắp đốt pháo khai tiệc ."
Dứt lời, tiếng pháo vang lên, lớn trẻ con đều hớn hở về phía tiếng pháo nổ đì đùng mà .
Pháo nổ xong, bữa tiệc khai mạc náo nhiệt bắt đầu.
Tần Dĩ An ở bàn trẻ con , bắt đầu một cái là cứ như một đàn heo con tranh ăn, đứa tích cực hơn đứa , ăn uống nghiêm túc.
Bàn trưởng bối là bàn tiệc ăn hàn huyên, còn bàn trẻ con bọn cô đúng nghĩa là “bàn chiến đấu", trúng phóc ý thích của Tần Dĩ An.
Cô vùi đầu mà ăn cật lực, món nào cũng thấy ngon, chẳng mời rượu lẫn , ăn xong là xuống bàn chơi, tự do tự tại.
Mười lăm phút , bàn chỉ còn ba Tần Dĩ An, Lục Cảnh Hòa và Tần Mạt đang mải mê ăn, thức ăn bàn vẫn còn ít.