[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:17:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ, như mới ," Lâm Lang tán đồng gật đầu, cô nhích lòng Văn Chiêu Phi, đưa tay Văn Chiêu Phi áp lên bụng của :
“Muốn xoa xoa cơ ạ."
Túi sưởi dùng khá , nhưng vẫn bằng tay của Văn Chiêu Phi, còn chức năng xoa bụng.
Ánh mắt Văn Chiêu Phi hạ xuống quét qua sắc mặt quá trắng của Lâm Lang, chút ý nghĩ xao nhãng nảy sinh lập tức tan biến, nhớ lực đạo Lâm Lang thích ứng đêm qua, nhẹ nhàng xoa bụng cho cô.
“Làm phụ nữ thật là đau khổ quá , mỗi tháng đều đau một ," Lâm Lang hừ hừ cảm thán, vì đau bụng kinh nên đôi khi cô còn thấy khá vui khi kinh nguyệt đều, chỉ mong nó càng lâu đến càng .
kiến thức nắm vững bảo cô rằng, đây là bệnh, là biểu hiện c-ơ th-ể cô , đáng để vui mừng thầm hớn hở.
“Ừ," Văn Chiêu Phi thấp giọng đáp một tiếng, tiếp tục kiên nhẫn xoa bụng cho Lâm Lang, nửa tiếng , khi Lâm Lang xoa đến mức chút buồn ngủ, Văn Chiêu Phi mới đỡ cô xuống, dậy gian nhỏ nhà bếp nấu cơm tối.
Sau khi cơm tối nấu xong, Văn Chiêu Phi mới đến gọi Lâm Lang dậy ăn cơm, ngoài cá, trứng và rau, Văn Chiêu Phi còn nấu món canh ngọt mà sư mẫu Khấu Quân Quân nhét cho họ, lát nữa cho Lâm Lang uống như món điểm tâm đêm.
“Trong canh ngọt cho thêm chút mật ong mà ông cụ Giản cho em đấy, ăn cơm tối xong nghỉ ngơi một lát hãy uống."
Văn Chiêu Phi gắp một miếng thịt cá lọc xương cho Lâm Lang.
Lâm Lang vốn cảm thấy ăn trôi ăn thêm thịt cá và nửa quả trứng.
“Lát nữa mượn xe đạp của trạm trưởng đến nhà bác sĩ Đào một chuyến, cần gọi chị dâu Cố và Tiểu Sở Dương sang ở cùng em ?"
Văn Chiêu Phi nhỏ giọng hỏi, Lâm Lang thỉnh thoảng vẫn đau bụng, thích hợp theo ngoài.
khi c-ơ th-ể khó chịu, con cũng sẽ đặc biệt dễ thấy chán nản.
“Không cần ạ, em sách là ," Lâm Lang lắc đầu, cô lãng phí cả một ngày , buổi tối lúc hiếm khi còn khó chịu như nữa, thích hợp để sách.
Sách mượn từ chỗ Phạm Tây Hoa, sách mang về từ chỗ Giản Bạch nữa, Lâm Lang chỉ lo đủ thời gian để dùng, chứ lo gì để g-iết thời gian.
“ , chúng tiền, trong tay cũng phiếu xe đạp, cần tự mua một chiếc ạ?"
Lâm Lang ăn xong , cũng tiếp tục ở bên bàn học cùng Văn Chiêu Phi vẫn ăn xong.
“Không cần , phiếu xe đạp để dành về kinh thành dùng," Văn Chiêu Phi trong lòng quyết định, bất kể trực ở Hồng Thạch Trường thuận lợi , đều sẽ đưa Lâm Lang rời khi cơ hội về thành phố đến.
Mua xe đạp ở nông trường là điều bắt buộc, còn gây chú ý, về kinh thành thì nữa.
“ mà phiếu xe đạp, phiếu máy khâu đều thời hạn mà," Lâm Lang cũng mới phát hiện gần đây, những loại phiếu nếu dùng, hết hạn thì dùng nữa, phiếu thịt phiếu lương thực bình thường chỉ hiếm là đủ dùng, chứ thể để trong tay đến mức hết hạn .
“Sắp hết hạn sẽ tìm đổi một chút, yên tâm ," Văn Chiêu Phi đặt bát đũa xuống, dậy bắt tay thu dọn.
Lâm Lang yên tâm nhà vệ sinh tắm rửa , chỉ vòng quanh trong phòng hai vòng, lên giường sưởi lấy sách , lưng cô còn tựa túi sưởi, kỳ sinh lý đến, cô chỉ đau bụng mà còn chút đau lưng.
Khi còn trẻ măng, Lâm Lang cảm nhận nỗi khổ khi về già .
Văn Chiêu Phi bước tới túi sưởi cho Lâm Lang, xoa đầu cô, dặn dò một hồi thấp giọng mới cửa về phía sân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-119.html.]
Mượn xe đạp thuận lợi, khi đến nhà bác sĩ Đào, Văn Chiêu Phi đến nhà họ Triệu , với Triệu Tín Hành và Khấu Quân Quân về việc và Lâm Lang việc nghĩa đường về nhà.
Nghe chính miệng Văn Chiêu Phi , sẽ yên tâm hơn nhiều so với việc họ hóng hớt đoán già đoán non.
Trước khi Văn Chiêu Phi rời , Triệu Tín Hành nhét hai bao thu-ốc l-á túi Văn Chiêu Phi:
“Lễ nhiều ai trách, cầm lấy , chuyện rốt cuộc cũng một kết quả."
Số thu-ốc l-á là Triệu Tín Hành hôm nay đổi với công nhân, trong tay ông phiếu thu-ốc l-á, Văn Chiêu Phi hút thu-ốc uống r-ượu cũng sẽ .
ông từ chỗ cụ Giản rằng bác sĩ Đào thích cái .
Văn Chiêu Phi trầm ngâm một lát từ chối:
“Vâng, cảm ơn thầy, em sang đó ạ."
Trời tối, bác sĩ Đào dù nhà thì nhà ông cũng sẽ ở nhà, hai bao thu-ốc l-á , chỉ cần nhờ nhà bác sĩ Đào nhắn , chuyện cũng là thành.
Văn Chiêu Phi đến khá khéo, bác sĩ Đào từ Hồng Thạch Trường về ăn cơm xong, đang chuẩn ngoài dạo tiêu thực, hướng cũng là về phía quảng trường văn phòng nông trường.
“Ái chà, là nhóc ."
Lão Đào hôm nay ở Hồng Thạch Trường thấy tên Văn Chiêu Phi mấy , lúc quảng trường văn phòng nông trường cũng là ngóng bát quái một chút để g-iết thời gian mà.
“Bác Đào khỏe ạ, cháu chuyện thương lượng với bác.
Là thế ạ, cháu ông cụ Giản tháng bảy bác định thăm hai tháng, cháu tranh thủ việc trực cho bác ạ."
Theo quy định trực ở đây, Văn Chiêu Phi thể giữ mức lương cơ bản của ở trạm y tế, nhận một nửa tiền lương từ chỗ lão Đào, tổng cộng sẽ nhiều hơn mười mấy đồng so với việc trực ở trạm y tế.
Hai tháng tổng cộng mới hai mươi mấy đồng, nhiều, nhưng cũng ai chê ít tiền cả, lão Đào chỉ cần tung tin , khối sẵn sàng trực cho ông.
Văn Chiêu Phi đưa bao thu-ốc l-á bọc trong tấm vải cũ màu xanh cho lão Đào.
“Ồ, cái lỗ vốn đấy nhá," Lão Đào nhấc lên đoán trong tấm vải bọc cái gì.
Phải rằng thu-ốc l-á dù rẻ đến cũng vài hào một đồng là mua , như Văn Chiêu Phi trực cho ông thuần túy là kiếm chút tiền vất vả thôi.
Văn Chiêu Phi tiếp tục đẩy đẩy tay lão Đào:
“Bác chắc cũng cháu kết hôn , căn nhà trạm y tế phân cho còn sửa mấy tháng mới ở , đó cháu đưa vợ cháu đến ở nhờ nhà thầy, từ nhà thầy cháu ở Hồng Thạch Trường sẽ thuận tiện hơn ạ."
Lão Đào suy ngẫm thấy đúng là chuyện như , nông trường lớn thì lớn, nhỏ cũng khá nhỏ, chuyện bé bằng hạt vừng đều thể truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.
Là bàn tán nhiều nhất gần đây, chuyện Văn Chiêu Phi mời sửa sân phía Tây trạm y tế cũng quần chúng nông trường đến, lão Đào lỏm một ít.
“Được, chỗ thể đồng ý với ," Lão Đào khước từ thêm nữa, hai bao thu-ốc l-á, ông chỉ nhận một bao, bao còn tiếp tục đẩy trả cho Văn Chiêu Phi.