[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:21:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ, thì em yên tâm ,” Lâm Lang an tâm, nụ hiện mặt.

 

Hơn mười phút , chiếc xe ba bánh dừng bên ngoài bãi Hồng Thạch, Văn Chiêu Phi chở Lâm Lang tới đón lão Đào tan , đồng thời xác định với ông thời gian và quy trình bàn giao trực .

 

“Ồ, món đồ mới gì đây?

 

Là do lão Giản !”

 

Từ xa bác sĩ Đào thấy khuôn mặt tuấn tú của Văn Chiêu Phi, đó liếc mắt một cái liền rơi chiếc xe ba bánh nổi bật .

 

Sau khi Văn Chiêu Phi giới thiệu lão Đào và Lâm Lang với , giải thích một chút về mối quan hệ giữa Lâm Lang và Giản lão, cùng với lai lịch của chiếc xe ba bánh .

 

Lão Đào vuốt râu với Lâm Lang và Văn Chiêu Phi:

 

“Vậy thì hai đứa cũng đừng gọi là bác sĩ Đào bác sĩ Đào nọ nữa, gọi là ông nội Đào .”

 

Trên đường tới đây Lâm Lang Văn Chiêu Phi cho tình giao hảo giữa lão Đào và Giản lão , lập tức đổi miệng:

 

“Ông nội Đào ạ, ông gọi cháu là Lâm Nha Bội Bội đều ạ.”

 

“Ái chà, hôm nay quà gặp mặt cho cháu , để ông bù cho nhé,” Lão Đào sờ túi áo, ngoài bao thu-ốc Văn Chiêu Phi tặng thì chẳng còn gì cả.

 

“Vậy cháu xin mời ông ăn kẹo hỷ của cháu và ba ạ,” Lâm Lang sờ chiếc túi vải hoa của , bốc một nắm kẹo cam đưa cho lão Đào.

 

“Lão Đào lên xe chuyện ạ, để chúng cháu đưa ông về,” Văn Chiêu Phi chỉ chiếc ghế thùng xe, bảo lão Đào lên xe.

 

Nói chuyện xe cũng lỡ thời gian lão Đào về nhà ăn cơm nghỉ ngơi.

 

Lão Đào lên xe, nhận lấy kẹo hỷ Lâm Lang đưa, trò chuyện với Văn Chiêu Phi về việc bàn giao trực .

 

“Bên ông bốn bệnh nhân cần bàn giao với cháu, khi nào cháu thể tới ?

 

Chúng bàn giao xong, lão Phan nhất định sẽ cho ông sớm.”

 

Trong tay lão Đào bốn bệnh nhân bệnh tình nặng cần trông nom và tái khám, vốn dĩ ông đợi tình trạng của họ định mới tìm Văn Chiêu Phi bàn giao.

 

Hiện giờ tình hình bên con trai ông còn đặc thù hơn, ông và bà nhà yên tâm nổi, với tiền đề y thuật của Văn Chiêu Phi đạt chuẩn, thể ứng phó với phòng chẩn trị bãi Hồng Thạch, ông hy vọng càng sớm càng .

 

“Ngày mai cháu sẽ tới bãi Hồng Thạch tìm ông, cháu xem tình hình định thời hạn bàn giao, để ông sớm mua vé ạ,” Văn Chiêu Phi khi cầm sổ bệnh án, thấy bệnh nhân thì cũng dám hứa chắc, nhưng chắc chắn là bắt đầu bàn giao càng sớm mới thể để lão Đào đang sốt ruột sớm rời .

 

Lão Đào gật đầu:

 

“Được.

 

Ngày mai cháu đạp xe ?

 

Nếu đạp thì tới đón ông cùng tới bãi Hồng Thạch nhé.”

 

Việc bãi Hồng Thạch quản lý nghiêm ngặt, Văn Chiêu Phi tự tới tìm ông sẽ qua nhiều thủ tục, nửa ngày cũng chắc gặp ông, chắc chắn bằng việc ông trực tiếp dẫn cho tiện, tiện thể ông cũng quá giang xe.

 

Đừng chứ, tan xe thế quả thực thoải mái hơn việc bụng đói bộ nhiều.

 

Lâm Lang thấy Văn Chiêu Phi sang, lập tức gật đầu:

 

“Tất nhiên là để .”

 

Cô cũng chẳng đạp nổi chiếc xe ba bánh , để trạm xá cũng là để .

 

Văn Chiêu Phi thể tiết kiệm thời gian , vui nhất chính là cô.

 

Lão Đào ha ha :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-142.html.]

 

“Là ông hỏi nhầm , ha ha, vẫn là Bội Bội nể mặt nhất.

 

Cháu ngày thường ông nội Giản của cháu bủn xỉn thế nào , bao nhiêu nhờ ông đồ mà cầu chẳng đấy.”

 

Lâm Lang theo bản năng giải thích cho Giản Bạch:

 

“Ông nội thương cháu mà.

 

Bình thường việc ông bận cũng nhiều, nhiều thời gian thế ạ, ông là bạn của ông nội cháu, ông chắc chắn điều đó mà.”

 

, chứ chứ, ông nội cháu uổng công thương cháu,” Lão Đào vẫn hớn hở trò chuyện với Lâm Lang, nhưng chẳng mấy chốc xe ba bánh dừng , Văn Chiêu Phi đưa ông tới tận cửa nhà .

 

“Ông nội Đào, ông mau nhà ăn cơm ạ, cháu và ba cũng xin phép về đây,” Lâm Lang bốc một nắm kẹo cho lão Đào, “Ông mang về cho bà nội Đào ăn giúp cháu ạ.”

 

Cửa nhà lão Đào mở , bên trong một bà lão quấn khăn đầu bước , đang tò mò về phía , Lâm Lang khi đưa kẹo liền mỉm với bà cụ.

 

Văn Chiêu Phi cũng nghiêng đầu sang, mỉm gật đầu chào.

 

“Được , hai đứa đường chú ý an nhé,” Lão Đào nghĩ tới việc mấy ngày tới còn thể tiếp tục quá giang xe nên còn quyến luyến nữa, chào tạm biệt Lâm Lang và Văn Chiêu Phi theo họ rời .

 

Lão Đào đầu bắt gặp ánh mắt của bà nhà , sắc mặt nghiêm :

 

“Sau đừng hóng hớt mấy lời đồn đại linh tinh nữa, chuyện thôi.”

 

“Biết , cũng chỉ kể với ông một câu thôi mà.

 

Tiểu bác sĩ Văn trông vẻ khá là đáng tin đấy.

 

Khi nào thì chúng thể khởi hành đây?

 

lo lắng đến mức đêm nào cũng ngủ đây .”

 

Vợ lão Đào là Tiết Đại Ni vẻ mặt ngượng nghịu, hàng xóm láng giềng với chắc chắn là tụ tập chuyện phiếm , bà mang về kể cho lão Đào cũng là vì lão Đào để Văn Chiêu Phi trực , sợ xảy sai sót gì ảnh hưởng đến việc họ thăm .

 

Giờ Tiết Đại Ni thấy bản Văn Chiêu Phi, cách và Lâm Lang cư xử với , cũng thấy trong lời đồn sẽ vấn đề gì ở phía Văn Chiêu Phi cả.

 

“Bà rêu rao với ai cái gì đấy chứ?”

 

Lão Đào nhịn hỏi một câu.

 

Lúc nãy xe ba bánh, Văn Chiêu Phi đặc biệt nhờ ông tạm thời đừng tiết lộ chuyện trực ngoài.

 

“Không , ông dặn , chắc chắn sẽ ,” Tiết Đại Ni tức giận bước tới phát lão Đào một cái, bà đáng tin như thế.

 

——

 

Phía bên Lâm Lang và Văn Chiêu Phi nhận sự chú ý và những lời hỏi han chặn đường, mãi mới về tới cửa nách phía tây của trạm xá khu hai.

 

Văn Chiêu Phi đẩy xe ba bánh gian nhà chính khóa ở sân phía tây để cất kỹ, đó dẫn Lâm Lang từ cửa ngách gian phòng góc phía tây sân .

 

Văn Chiêu Phi gian nhỏ đun nước, Lâm Lang cầm b.út máy bài tập, Giản lão bảo Lâm Lang một bản báo cáo tổng kết quá trình lắp ráp xe ba bánh, qua mang cho ông xem.

 

Cửa phòng gõ nhẹ, Lâm Lang mở cửa:

 

“Đồng chí Phạm tới , , ba...”

 

Lâm Lang đầu thấy Văn Chiêu Phi từ gian nhỏ .

 

“Hì hì, chỉ qua gõ cửa xem hai về thôi,” Phạm Tây Hoa gượng một tiếng, đó theo Lâm Lang xuống chiếc ghế duy nhất trong căn phòng góc phía tây.

 

 

Loading...