[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:21:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dứt lời, Lâm Lang xoay chạy nhỏ về phía phòng vệ sinh, ấn lên l.ồ.ng ng-ực đang đ-ập loạn xạ của để trấn tĩnh.

 

Một lúc , cô mới bình tâm , bộ quần áo mới .”

 

Vành tai Văn Chiêu Phi đỏ lên, tiếp tục mặc đồ cho t.ử tế, đợi một lát, đang phân vân nên đến cửa phòng vệ sinh giục Lâm Lang một tiếng thì Lâm Lang tự từ bên trong .

 

Bộ đồ Khấu Quân Quân cho Lâm Lang áo là kiểu áo ngắn tay dài cổ xẻ tà, là chân váy dài đến đầu gối.

 

Lâm Lang mặc màu xanh đậm hề thấy già dặn, ngược càng tôn lên làn da trắng như tuyết và khí chất văn tĩnh của cô.

 

Văn Chiêu Phi suy nghĩ một chút, tìm một hình ảnh so sánh thích hợp, giống như đóa sen xanh nở đỉnh Thiên Sơn trong lời bài hát .

 

“Anh ba mặc bộ trông tuyệt thật đấy, tay nghề của sư mẫu giỏi quá," Lâm Lang khen Văn Chiêu Phi , cô tới khoác lấy tay Văn Chiêu Phi, cằm hếch lên, “Chúng thế là mặc đồ đôi đấy."

 

Không cần soi gương, Lâm Lang cũng cô và Văn Chiêu Phi xứng đôi, mặc hiệu quả của quần áo mới.

 

“Đồ đôi..."

 

Văn Chiêu Phi thấp giọng lặp lời Lâm Lang, cô chân thành khen ngợi:

 

“Quần áo , Bội Bội càng hơn."

 

Gò má Lâm Lang xuất hiện hai vệt đỏ hây hây, càng thêm xinh , cô kéo Văn Chiêu Phi phòng ngủ, tiếp tục xỏ đôi tất trắng dài và giày da nhỏ.

 

Văn Chiêu Phi lưng Lâm Lang, giúp cô dùng dây buộc tóc tết mái tóc dài thành b.í.m.

 

Sau đó họ chia hai chuyến chuyển đồ sân phía tây, chất lên xe ba bánh, Văn Chiêu Phi chở Lâm Lang hướng về tiểu viện nhà họ Triệu.

 

“Ơ?

 

Bác sĩ Văn?

 

Đồng chí Lâm!

 

Quả nhiên là hai , suýt nữa thì tưởng nhầm."

 

Tạ Uyển Đồng, y tá đồng nghiệp ở trạm y tế của Văn Chiêu Phi gọi họ , ban đầu cô chỉ ngạc nhiên về chiếc xe ba bánh Văn Chiêu Phi đang đạp, kỹ , chẳng bác sĩ Văn Chiêu Phi của trạm y tế khu hai bọn họ .

 

Thấy Văn Chiêu Phi, cô tự nhiên cũng thấy Lâm Lang đang ghế thùng xe, gương mặt rạng rỡ, dung mạo tuyệt trần.

 

Văn Chiêu Phi giảm tốc độ xuống, đợi Tạ Uyển Đồng chạy đến nơi, mới nghiêng chào, “Đồng chí Tạ chào cô, chúng còn việc..."

 

“Quần áo đồng chí Lâm quá, là mẫu mới của hợp tác xã cung tiêu Bắc Kinh ?"

 

Giọng đầy vẻ kinh ngạc của Tạ Uyển Đồng lập tức át cả lời Văn Chiêu Phi, lúc cũng chẳng màng sắc mặt khác nữa, “Còn cả chiếc xe nữa...

 

đây là đầu thấy loại đấy, hiếm lạ thật."

 

“Đồng chí Tạ chào cô, bộ đồ là do sư mẫu , còn chiếc xe là ông nội nuôi tặng ," Lâm Lang trả lời Tạ Uyển Đồng, trong lòng cũng khỏi thắc mắc, Tạ Uyển Đồng thấy cô mặc đồ mới nghĩ ngay là mẫu mới của hợp tác xã cung tiêu Bắc Kinh nhỉ.

 

Đồ cô mặc đều là hàng đặt riêng lượng hạn, chỗ nào bán .

 

“Chúng còn vội đến nhà thầy và sư mẫu, lúc khác chúng chuyện trò tiếp nhé, đây," Lâm Lang xong, Văn Chiêu Phi đạp xe , tốc độ nhanh hơn hẳn lúc Tạ Uyển Đồng chặn .

 

“Ơ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-146.html.]

 

Tạ Uyển Đồng phản ứng thì bóng dáng Lâm Lang, Văn Chiêu Phi cùng chiếc xe ba bánh biến mất .

 

thể dự kiến rằng khi Tạ Uyển Đồng đến trạm y tế việc, trong trạm sẽ Lâm Lang xe .

 

——

 

Khi Lâm Lang và Văn Chiêu Phi đến tiểu viện nhà họ Triệu, Triệu Tín Hoành .

 

Khấu Quân Quân tối qua trực ca đến 11 giờ mới ngủ dậy lâu, hôm nay bà chỉ cần đến trạm y tế khu một lúc 10 giờ là .

 

“Bội Bội đến , hôm qua bảo ba cháu đừng mang cháu lăn lộn , chỉ tại nó bám quá thôi," Khấu Quân Quân lẩm bẩm một câu giúp Lâm Lang và Văn Chiêu Phi cùng thu dọn.

 

Văn Chiêu Phi cách nào phản bác, thời gian, tiện trì hoãn, “Sư mẫu, Bội Bội, con xuất phát đây."

 

Văn Chiêu Phi hai bước , kéo Lâm Lang cửa sổ thấp giọng :

 

“Đói thì ăn chút bánh quy hoa quả, trưa sẽ về nấu cơm ăn.

 

Thầy thường sẽ về nhà sớm hơn, em cũng đừng bếp đấy, ?"

 

Lâm Lang cảm động Văn Chiêu Phi, gật đầu, “Vâng ạ.

 

Anh mau xuất phát , việc cho , em ở nhà sẽ ."

 

Văn Chiêu Phi khẽ xoa tóc Lâm Lang, Khấu Quân Quân khẽ gật đầu, khỏi phòng khách.

 

Văn Chiêu Phi đẩy xe ba bánh sang nhà ông nội Giản bên cạnh, để xe ba bánh cho ông nội Giản dùng, đạp chiếc xe đạp tự lắp ráp của nhà ông Giản xuất phát.

 

Ông nội Giản hàng ngày đến trạm thu mua và các trấn nhỏ lân cận để mua và đổi đồ cũ, xe ba bánh đối với ông mà cần thiết hơn, Văn Chiêu Phi gọn nhẹ, xe đạp là đủ dùng.

 

Ông Đào thấy “vật hiếm" xe ba bánh của ngày hôm qua nên chút thất vọng, nhưng cũng miệng, Văn Chiêu Phi dùng xe đạp chở ông cũng .

 

Tại cổng bãi Hồng Thạch, ông Đào dẫn Văn Chiêu Phi hết một lượt quy trình, xin cho Văn Chiêu Phi một tờ giấy chứng nhận tạm thời bãi Hồng Thạch, đưa đến tòa nhà y tế nơi việc hàng ngày.

 

“Ở đây ngoài còn hai y tá, ba hộ công, Tiểu Ngô hiểu nhiều hơn về kiến thức điều dưỡng, nếu gặp bệnh nhân tìm rắc rối, lầu bảo vệ, thể gọi họ lên lầu bất cứ lúc nào."

 

Vì tính đặc thù của bãi Hồng Thạch, y tá và hộ công thuê ở đây đều là nam giới, và hầu hết họ sống lâu dài trong khu ký túc xá bãi Hồng Thạch sắp xếp cho.

 

Văn Chiêu Phi chỉ đến trực hai tháng, bản cũng nơi ở gần bãi Hồng Thạch nên cần thiết sắp xếp nơi ở khác cho .

 

Ông Đào đưa Văn Chiêu Phi quen với các phòng khám, phòng thu-ốc và ba phòng bệnh phụ trợ của tòa nhà y tế.

 

Ba phòng bệnh đều kín chỗ, tại cửa phòng bệnh một, Văn Chiêu Phi và ông Đào thấy tiếng cãi vã bên trong qua cánh cửa, nếu mỗi họ đều mang thương tích đầy , tay cũng còng khung sắt của thành giường, chắc họ đ-ánh nh-au luôn .

 

“Cãi thêm một câu nữa là cút hết cho !"

 

Ông Đào quát lên một tiếng thô lỗ, hai trong phòng bệnh mới đồng loạt im bặt.

 

Khi ông Đào Văn Chiêu Phi, vẻ mặt trở nên ôn hòa, ông dẫn Văn Chiêu Phi về phòng hội chẩn, “Vết thương của bọn chúng đều là do đ-ánh nh-au gây đấy, đợi bọn chúng đỡ hơn một chút, từng đứa một đều biệt giam."

 

“Ở đây giống với trạm y tế, chúng chỉ quản việc khám bệnh bốc thu-ốc xử lý vết thương, chuyện giữa các phạm nhân thuộc phạm vi quản lý của chúng .

 

Có kẻ nào định gây khó dễ cho , cứ việc gọi bảo vệ hoặc tìm lão Phàn, vài , bọn chúng sẽ nên dùng thái độ gì đối với ."

 

 

Loading...