[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:44:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giản Bách mang chiếc máy tính phiên bản “nghỉ hưu" về hai tháng , bên Viện nghiên cứu máy tính vẫn cử tới giúp ông lắp đặt.”

 

Tất nhiên, Giản Bách cũng thúc giục, ông hứng thú với gã to xác , định tự mày mò thử xem.

 

Lâm Lang từ khi bước tràn đầy chấn động, ánh sáng trong đôi mắt bao giờ rực rỡ và kiên định như thế, “Tất nhiên là hứng thú ạ!"

 

Lâm Lang thật sự quá nỗi nhớ nhung máy tính, cánh tay máy, máy giặt thông minh mà cô đều thực hiện dựa cơ sở phát triển của máy tính.

 

hiện tại loại máy tính mà trong nước thể chế tạo dường như đều là những vật khổng lồ như thế .

 

Lâm Lang dám tùy tiện chạm những linh kiện lắp ráp , cô cầm bản vẽ mà Giản Bách đưa cho xem, lấy những tài liệu liên quan đến máy tính mà Giản lão tự mượn từ thư viện, phòng tư liệu về, nhanh ch.óng lật xem.

 

Giản Bách bê một tấm đệm cho Lâm Lang, phiền cô xem tài liệu nữa.

 

Tiến độ lắp ráp ở chỗ ông kẹt , nghiên cứu thêm một lát, ông liền xuống lầu tiếp tục nốt công cụ nông nghiệp cần cải tiến của .

 

Ở phía bên , Pàng Thắng chở Văn Chiêu Phi về tổ trạch Văn gia lấy khế ước nhà và các giấy tờ liên quan, đó đến Cục nhà đất gặp Phó cục trưởng.

 

Phó cục trưởng nhanh cho Văn Chiêu Phi lời khẳng định, họ sẽ di dời bộ những hộ dân đang ở trong tổ trạch Lâm gia tháng Hai, còn bên phía biệt thự, họ thể về ở bất cứ lúc nào.

 

Trong ba tờ khế ước nhà, hai tờ ở Thủ đô hiện trường thủ tục sang tên thành giấy chứng nhận sở hữu nhà mới tên Lâm Lang.

 

Đây đương nhiên ai đến cũng thể hiệu suất như , mà là Giản Bách sớm giúp Lâm Lang và liên hệ sắp xếp thỏa cả .

 

Họ rời khỏi Cục nhà đất khi thời gian còn tới 11 giờ, Văn Chiêu Phi bảo Pàng Thắng chở đến trụ sở bưu điện để đăng ký thủ tục lắp điện thoại cho cả tổ trạch và hai căn biệt thự, cũng như nhà họ Triệu.

 

Xe chạy về khu biệt thự Hồ Tân của Giản gia thì đúng 12 giờ trưa.

 

Giản Bách mặc tạp dề từ trong bếp , “Cậu lên tầng phòng đầu tiên bên trái gọi Bội Bội xuống ăn cơm."

 

Lâm Lang vô cùng tập trung xem tài liệu và ghi chép dữ liệu, Giản Bách mấy định gọi Lâm Lang ăn chút trái cây đều nỡ mở lời, nhiệm vụ gọi ăn cơm đành giao cho Văn Chiêu Phi thực hiện.

 

“Vâng ạ," Văn Chiêu Phi gật đầu, đặt ba lô lên ghế ở phòng khách, tới lời cảm ơn:

 

“Thủ tục nhà cửa đều xong , cảm ơn ông ạ."

 

“Vốn dĩ là nhà của Bội Bội mà, cảm ơn cái gì, mau gọi Bội Bội ."

 

Giản Bách thở dài, mười mấy hộ gia đình ở trong tổ trạch nhà họ Lâm phá phách, nhà lấy tu sửa cũng là một công trình lớn, cái cũng trợ cấp cho bọn họ.

 

Văn Chiêu Phi nhảm nữa, sải bước lên lầu căn phòng mà Giản Bách chỉ, những cỗ máy bằng sắt thép toát ánh kim loại lạnh lẽo đầy căn phòng, Lâm Lang đang bệt tấm đệm, cực kỳ tập trung xem tài liệu.

 

Văn Chiêu Phi một lát, cuối cùng cũng ý thức Giản lão giao cho một nhiệm vụ như thế nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-242.html.]

Ngay cả cũng hiếm khi thấy Lâm Lang tập trung đến mức độ , cô đang ở mặt , nhưng tư duy dường như hòa nhập những cỗ máy sừng sững phía .

 

Văn Chiêu Phi nhấc đồng hồ lên xem, nhẹ bước tới, thụp xuống ôm Lâm Lang lòng, hôn liên tiếp mấy cái lên má Lâm Lang, mới đổi một ánh mắt ngơ ngác của cô.

 

“Đã đói lả , ăn cơm trưa xong mới tiếp tục," Văn Chiêu Phi cho Lâm Lang thời gian phản ứng, bế bổng cô từ đất lên, cẩn thận để va chạm những cỗ máy đó, bế Lâm Lang khỏi phòng.

 

“Em vẫn mà, cảm thấy quá..."

 

C-ơ th-ể Lâm Lang thành thật hơn cảm giác của cô nhiều, mấy hợp tác mà phát tiếng kêu ọc ọc hai tiếng.

 

“Chắc là đói một chút thật," Lâm Lang nịnh nọt dụi dụi Văn Chiêu Phi, khi thả xuống lúc xuống cầu thang, cô ngoan ngoãn bàn ăn.

 

Giản Bách và Pàng Thắng cùng bưng cơm canh tới, bốn món mặn một món chay, là những món Lâm Lang và Văn Chiêu Phi yêu thích, khi bốn cùng xuống, tất cả đều bưng bát cơm ăn ngon lành.

 

Lâm Lang ăn cảm thấy thật sự đói bụng, ăn hết một bát cơm đòi thêm nửa bát nữa, bữa trưa kéo dạo hai vòng, cô nôn nóng trở về phòng máy tính tầng hai tiếp tục xem tài liệu.

 

“Ông nội, ba, hai lên đây !"

 

Gần bốn giờ, Lâm Lang chủ động từ phòng máy tính ngoài gọi Giản Bách và Văn Chiêu Phi lên, đó họ cùng dành một tiếng đồng hồ để lắp ráp xong phiên bản máy tính khổng lồ .

 

Sau khi thông điện, Lâm Lang biểu diễn và chạy thử cho Giản Bách và Văn Chiêu Phi xem tốc độ của chiếc máy tính “đồ cổ" , một linh kiện lão hóa, chỉ thể duy trì tốc độ tính toán trung bình 60 vạn mỗi giây.

 

ngay cả tốc độ cũng là thứ mà con thể đạt bằng cách tính nhẩm.

 

Tốc độ như nếu tiếp tục nâng cao, sẽ mang sự đột phá diện cho nghiên cứu khoa học kỹ thuật, chỉ giới hạn ở toán học, vật lý y học.

 

“Thời gian muộn , ngày mai ông bảo Pàng Thắng đón cháu, chúng cùng đến phòng tư liệu của Trung tâm nghiên cứu máy tính mượn một sách cho cháu," Giản Bách nhận tiềm năng của Lâm Lang trong lĩnh vực nghiên cứu máy tính hề thua kém điện t.ử cơ khí.

 

Hay cách khác, đây vốn cũng là một nhánh thuộc nghiên cứu điện t.ử cơ khí.

 

Hiện tại đang là giai đoạn máy tính điện t.ử trong và ngoài nước phát triển vượt bậc và đổi thế hệ, sự gia nhập của một thiên tài lẽ sẽ rút ngắn đáng kể tiến trình nghiên cứu trong nước của họ.

 

“Cảm ơn ông nội, cháu ạ," Lâm Lang học với Giản lão và Trần lão hơn ba năm, nhưng trong lĩnh vực nghiên cứu máy tính cô vẫn là mới, vô cùng cần thiết bổ sung thêm các kiến thức liên quan.

 

Cũng chính vì thi đại học mới khôi phục, việc phân chia nhiều chuyên ngành vẫn còn thô sơ, tạm thời vẫn khoa máy tính chuyên biệt, nếu lẽ Lâm Lang ưu tiên chọn máy tính .

 

việc thành lập khoa máy tính chắc chắn là chuyện trong một hai năm tới, đây là xu thế tất yếu, các quốc gia chút thực lực đều đang lực thúc đẩy.

 

Lâm Lang và Văn Chiêu Phi khi chào tạm biệt Giản lão, vẫn do Pàng Thắng đưa họ về tổ trạch.

 

Họ ăn trưa ở chỗ Giản lão, buổi tối chắc chắn về nhà ăn cơm cùng ông cụ.

 

“Chú Pàng phiền chú , hẹn gặp ngày mai ạ," Lâm Lang và Văn Chiêu Phi ở cửa vẫy tay chào tạm biệt Pàng Thắng, thấy xe chạy khỏi hẻm an , họ mới trong cửa.

 

 

Loading...