[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 282
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:13:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Chiêu Phi gật đầu, “Ông nội cũng đưa tiền và phiếu bảo mua , chúng mua hai bộ mùa đông hai bộ mùa xuân, để mua cho.”
Hằng ngày Văn Chiêu Phi Lâm Lang và Khấu Quân Quân thảo luận về quần áo, gu thẩm mỹ của họ đối với đồ nam đều là càng đơn giản càng , sơ mi trắng quần tây đen và áo khoác trơn màu.
Họ sở thích của Văn Hướng Thanh, tạm thời cứ mua theo kiểu an nhất.
Mua xong đợt quần áo , Văn Chiêu Phi bảo Quách Hạo chở đống đồ về nhà , hãy đón và Lâm Lang đến nhà họ Triệu.
Họ tiếp tục ở hợp tác xã chọn mua những món đồ nhỏ như tất, găng tay.
Văn Chiêu Phi giơ tay ấn ấn chiếc mũ của Lâm Lang, thấp giọng hỏi:
“Mua đủ hết chứ?
Có quên gì , để chạy thêm chuyến nữa là .
Chúng đón sư mẫu và thầy thôi.”
“Vâng,” Lâm Lang gật đầu, tiếp tục kén chọn qua nữa, giao đồ cho nhân viên bán hàng kết toán.
Lâm Lang và Văn Chiêu Phi đến hợp tác xã đầy hai tiếng, phiếu vải mang theo trong túi cơ bản tiêu sạch, họ còn mua cho dì Dương, dì Huệ và chú Quách mỗi một chiếc áo khoác quà năm mới.
Người đến mua đồ Tết và quần áo mới trong hợp tác xã càng lúc càng đông, thời gian cũng còn sớm nữa, nếu xuất phát thì chỗ Triệu Tín Hành và Khấu Quân Quân lẽ sẽ đợi sốt ruột mất.
Văn Chiêu Phi một tay xách đồ, tay ôm vai Lâm Lang cùng ngoài.
Tại một quầy hàng ở tầng hai khu trang phục, Nhiếp Tuyết đang chằm chằm bóng lưng của Văn Chiêu Phi và Lâm Lang với ánh mắt rực cháy, mặt còn lộ nụ mang theo chút ác ý.
Chưa kịp thu nụ thì chạm ánh mắt lạnh lùng của Văn Chiêu Phi đang đầu ở lối cầu thang.
“Mẹ, gì thế?
Cứ về phía mãi,” Văn Tưởng Nam chọn quần áo xong sang, thấy Nhiếp Tuyết đang lơ đãng một chỗ nào đó, nhưng nơi chen chúc , cô cũng chắc Nhiếp Tuyết đang ai.
“Không gì,” Biểu cảm mặt Nhiếp Tuyết khôi phục bình thường, bà cầm bộ quần áo ướm thử lên Văn Tưởng Nam, hỏi như đang chuyện phiếm:
“Anh cả và chị dâu cả của con sẽ tham dự hôn lễ chứ?”
“Dù nó cũng là con trai của bố con, con thu cái tính khí đó , chúng tiếp đãi cho .”
Văn Tưởng Nam Nhiếp Tuyết nhắc đến Văn Chiêu Phi và Lâm Lang, biểu cảm mặt khinh miệt, nhưng dù cũng nể mặt ruột :
“Được , con chắc chắn sẽ họ mất mặt trong đám cưới của .”
“ nhất họ đừng loạn trong đám cưới của con, nếu con... con sẽ báo với chú Quý, chú Quý chắc chắn cách giúp con dạy dỗ họ.”
Nhiếp Tuyết Văn Tưởng Nam nhắc đến Quý Cận Diệc, biểu cảm một thoáng cứng đờ:
“Chú bác gì chứ, con thiết với ông từ bao giờ ?”
“Mẹ, đang nghĩ gì thế, con sắp kết hôn với con riêng của ông mà, ông dù thế nào... cũng thể hứng thú với con chứ,” Văn Tưởng Nam từng qua những lời đàm tiếu về Quý Cận Diệc.
Tào Mỹ Anh là bồ nhí leo lên vị trí chính thất, ngăn cản mà cũng chẳng ngăn cản.
Quý Cận Diệc tiền thế địa vị, đương nhiên khối phụ nữ bám lấy ông để kiếm lợi, chuyện tình nguyện của đôi bên, Văn Tưởng Nam cảm thấy Quý Cận Diệc gì sai trái lớn lao.
Ngoài , nhiều lúc Quý Cận Diệc còn đối xử và dung túng cô hơn cả Văn Minh Hiên vài phần, ngay như phiếu để họ đến đây mua quần áo hôm nay cũng là do Quý Cận Diệc trực tiếp đưa cho cô .
Nhiếp Tuyết gật đầu, bà khoác tay Văn Tưởng Nam, thấp giọng dặn dò:
“Quý Lân phẩm hạnh cũng tệ, con cũng đừng bắt nạt nó quá, khi kết hôn thì sống cho .”
“Con ,” Văn Tưởng Nam câu đến mức tai sắp mọc kén , cô quanh bốn phía, trở nên thô bạo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-282.html.]
“Hừ, xem , bảo theo chúng mua quần áo mà thể vệ sinh mất nửa ngày... y hệt như bố .”
Quý Cận Diệc còn thể cùng Tào Mỹ Anh, Nhiếp Tuyết và cô dạo cửa hàng Hữu Nghị hợp tác xã nửa ngày trời, còn Quý Lân thì giống hệt Văn Minh Hiên, ngoài bao lâu là chạy vệ sinh liên tục, bộ dạng c-ơ th-ể suy nhược, thật sự là mất hứng.
Quý Lân Văn Tưởng Nam thầm oán trách là c-ơ th-ể suy nhược, tức là Tống Vân Linh, lúc đang hút thu-ốc bên cạnh cửa nách của hợp tác xã hướng ngõ đậu xe.
Thấy Văn Chiêu Phi ôm Lâm Lang , điếu thu-ốc trong tay Tống Vân Linh rơi xuống đất, lăn đến bên chân Văn Chiêu Phi.
Văn Chiêu Phi nhặt bao thu-ốc lên, Tống Vân Linh đang dáo dác quanh:
“Có gì thì mau.”
“ thấy ...
Tào Mỹ Anh và Nhiếp Tuyết gọi điện thoại, nhắc đến tên của chị dâu.
Hôn lễ hiện tại chắc vẫn sẽ tiến hành như dự kiến, ngày đó hai đừng đến.”
Tống Vân Linh cụ thể, nhưng bất kể Tào Mỹ Anh và Nhiếp Tuyết định giở trò gì ngày hôm đó, chỉ cần Lâm Lang và Văn Chiêu Phi mặt, bọn họ sẽ thể gì .
Bộ phận thuế vụ và bộ phận pháp vụ việc tại nhà máy cơ khí Đại Kinh hơn hai ngày , hiện tại vẫn tin tức gì là tra cái gì, Quý Cận Diệc thì kéo Văn Minh Hiên và những khác về nhà thảo luận một hồi.
Cảnh sát mặc thường phục bảo vệ Tống Vân Linh cho phép mạo hiểm trộm.
Hiện tại là nhân chứng quan trọng, lời khai của còn quan trọng hơn nhiều việc lén thông tin gì đó.
Văn Chiêu Phi lập tức nhớ ánh mắt ác ý kịp thu hồi của Nhiếp Tuyết lúc nãy, hóa nhắm , mà là nhắm Lâm Lang.
Cũng đúng, Lâm Lang tổn thương sẽ chỉ khiến càng đau đớn sống.
“Yên tâm, bọn vốn định ,” Văn Chiêu Phi trả bao thu-ốc cho Tống Vân Linh:
“Cảm ơn nhé, tự cũng chú ý một chút.”
Tống Vân Linh gật đầu, cất bao thu-ốc , :
“Vâng, sẽ chú ý.
Học trưởng, chị dâu, Tết nhỏ vui vẻ.”
Tết nhỏ ở phương Bắc là ngày 23 tháng Chạp, tin tức khôi phục kỳ thi đại học cũng khiến bầu khí Tết nhỏ năm nay ở kinh thành đặc biệt nồng đậm.
Trong hợp tác xã nhiều ngày liên tục rơi tình trạng chen chúc .
“Tết nhỏ vui vẻ,” Lâm Lang cũng đáp Tống Vân Linh một câu.
Cô vẫn khá tán thưởng việc Tống Vân Linh thể giữ vững lương tâm và giới hạn cuối cùng.
Văn Chiêu Phi khẽ gật đầu, ôm Lâm Lang lên xe.
Tống Vân Linh ở cửa nách hợp tác xã cũng trong.
Trên xe, Lâm Lang nắm c.h.ặ.t t.a.y Văn Chiêu Phi:
“Yên tâm , kế hoạch của họ là gì thì cũng sẽ thành công .”
Văn Chiêu Phi gật đầu, ôm c.h.ặ.t Lâm Lang lòng, khẽ hôn lên tóc cô một cái:
“Anh .”
Anh sẽ thành công, nhưng chỉ riêng việc Tào Mỹ Anh và Nhiếp Tuyết dám nhắm Lâm Lang khiến nổi trận lôi đình, thể nhẫn nhịn.