[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 302
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:13:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chú Bàng, chú đến từ lúc nào ?
Giản ông nội cũng đến ạ?"
Lâm Lang tới chào hỏi và hỏi thăm, cô và Văn Chiêu Phi định nhờ Quách Hạo ở nhà lái xe đến đón họ ở cổng đồn cảnh sát.
“Giản lão đến, Giản lão bảo đón hai cháu mới về."
Bàng Thắng khi đến sáng sớm thì về nữa, ông đoán là Lâm Lang và Văn Chiêu Phi sắp , còn đến đây gọi điện thoại nên luôn đợi ở gần đây.
“Vất vả cho chú quá, ở đây còn việc gì của bọn cháu nữa , bọn cháu thể ," Văn Chiêu Phi khi cảm ơn liền dắt Lâm Lang theo Bàng Thắng, họ đến bãi đậu xe để lên xe.
Xe bao lâu, Lâm Lang tựa lòng Văn Chiêu Phi ngủ , so với việc thức trắng đêm với cường độ cao đó, giấc ngủ từ sáng đến ba giờ chiều đủ để nghỉ ngơi.
Lâm Lang chỉ nhớ lên xe, còn bộ quá trình xuống xe bế về phòng, rửa mặt và quần áo cô đều chút ký ức nào, lúc tỉnh dậy là hơn tám giờ sáng ngày hôm khi về nhà .
Văn Chiêu Phi cũng ngủ cùng cô, dậy tập thể d.ụ.c buổi sáng luyện chữ gì cả.
Cô thức đêm, Văn Chiêu Phi cũng ở bên cô thức đêm, cô mệt lử ngủ luôn, Văn Chiêu Phi còn trấn an ông cụ mới thể nghỉ ngơi, Văn Chiêu Phi cũng mệt lử như .
Lâm Lang dậy nhà vệ sinh rửa mặt , tiếp tục giường ở bên cạnh, hiếm khi lúc cô canh chừng Văn Chiêu Phi tỉnh dậy.
Gần chín giờ, Văn Chiêu Phi mở mắt chạm ánh mắt tràn đầy ý của Lâm Lang, tâm trạng của lập tức lên theo, “Đầu còn đau ?
Đã đói ?"
“Không đau, đói một chút," Lâm Lang thành thật trả lời Văn Chiêu Phi, kết luận khi ngắm gần một tiếng đồng hồ:
“Anh Ba thật là trai, thế nào cũng thấy chán."
Nhìn Văn Chiêu Phi, trong lòng cô liền tràn ngập tình yêu và sự ấm áp, thời gian bầu bạn canh chừng như mà hề thấy dài chút nào, ngược cảm thấy ý nghĩa.
Văn Chiêu Phi xoa xoa tóc và má của Lâm Lang, trầm giọng :
“Chỉ cho em xem thôi."
Anh thường xuyên thể kiềm chế mà nghĩ vẻ và sự của Lâm Lang đều chỉ thuộc về một thì mấy.
Anh đành lòng để d.ụ.c vọng chiếm hữu của hạn chế Lâm Lang, nhưng sẵn lòng hạn chế bản chỉ giao phó cho một Lâm Lang, mặt mềm yếu và ấm áp của đối với tình ái chỉ dành cho một Lâm Lang.
Lâm Lang bắt sóng não xoay chuyển như của Văn Chiêu Phi, “Hơi đói , chúng xuống lầu ăn cơm thôi.
Ái chà, em vẫn thăm ông nội."
Lâm Lang vội vàng leo khỏi vòng tay của Văn Chiêu Phi, khi xuống giường hai bước thì Văn Chiêu Phi bế lên, họ cùng nhà vệ sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-302.html.]
“Chắc giờ ông nội đang ở trường , ông ," Văn Chiêu Phi xoa xoa tóc Lâm Lang, bảo Lâm Lang tiếp tục ở trong phòng đợi rửa mặt xong cùng quần áo xuống lầu.
Văn Hạc Thành quả thực đến trường Kinh Đại để chủ trì công tác khai giảng từ sớm, nhưng lúc tám giờ và chín giờ đều gọi điện về nhà hỏi thăm Lâm Lang và Văn Chiêu Phi dậy .
Lâm Lang hôm qua về, ở xe mệt đến mức bất tỉnh nhân sự, Văn Chiêu Phi cô thức trắng đêm tính toán sổ sách một đêm, Văn Hạc Thành xót xa vô cùng, nhưng Kinh Đại hôm nay bắt đầu tiếp nhận những tân sinh viên từ khắp nơi cả nước đổ về, với tư cách là một trong những phó viện trưởng của Viện Văn học Kinh Đại, ông buộc mặt.
Sau khi thím Dương kể , Lâm Lang ăn hai miếng bữa sáng đến bên ghế sofa gọi cho Văn Hạc Thành, hai trò chuyện suốt hai mươi phút mới cúp máy.
Văn Chiêu Phi bưng thức ăn đến bên ghế sofa, đút cho Lâm Lang một miếng, tự ăn một miếng, cúp điện thoại xong, họ mới bàn ăn tiếp tục ăn hết bữa sáng.
Thím Huệ cảnh , vẫn khỏi thầm kinh ngạc, đại viện nơi thím và Quách Hạo sống mười mấy hộ gia đình, các cặp vợ chồng thím từng gặp cũng ít, mà từng thấy ai cưng chiều vợ như Văn Chiêu Phi.
“Chúng lên tầng ba dọn dẹp ," thím Dương gọi thím Huệ cùng lên tầng ba dọn dẹp phòng khách, qua hai ngày nữa trong nhà khách đến.
Trong phòng khách, Lâm Lang ăn no uống đủ cũng bắt đầu hỏi thăm Văn Chiêu Phi về chuyện khai giảng và :
“Bên phía Đại học Y bao giờ qua đó?"
Văn Chiêu Phi là nghiên cứu sinh, còn là trợ giảng, thể coi là nửa giáo viên, là bản địa, thời gian chắc chắn sớm hơn thời gian khai giảng chính thức.
“Lão Hạ với là tết Nguyên Tiêu, Đại học Y cũng giống như các trường khác ở Bắc Kinh đều cho một tháng thời gian báo danh nhập học, chính thức bắt đầu lên lớp đều là tết Nguyên Tiêu mới tiến hành, đến đó báo danh lúc đó là ."
Văn Chiêu Phi kìm bế Lâm Lang lên đùi ôm lấy tiếp tục :
“Em nhờ Giản ông nội giúp đỡ, khi khai giảng cũng về nhà ở, ?"
Văn Chiêu Phi nỡ xa vợ, nhưng cũng nỡ để Lâm Lang và Giản lão khó xử, chỉ thể gật đầu, “Được."
Lâm Lang vẻ mặt chút ưu sầu của Văn Chiêu Phi cho buồn , cô hôn lên má Văn Chiêu Phi an ủi:
“Em sẽ nỗ lực tranh thủ với Giản ông nội!"
Lâm Lang kế hoạch khá rõ ràng cho cuộc sống đại học của , cơ bản thể lên các tiết học lý thuyết, thực hành như những sinh viên bình thường .
Cô sẽ dùng thời gian ngắn nhất để thành việc học lý thuyết, nộp luận văn nghiệp và tác phẩm nghiệp, tranh thủ nghiệp trong vòng hai năm và thành một phần nghiên cứu các đề tài hạng mục mà cô thấy hứng thú.
Sau bữa sáng, tiêu hóa đủ, Lâm Lang cùng Văn Chiêu Phi thư phòng, Lâm Lang bắt đầu bản kế hoạch và đơn xin của , Văn Chiêu Phi thì tiến hành tự học theo những tài liệu mà lão Hạ bảo mang về.
——
Khoảng hơn bốn giờ chiều, trong nhà khách đến, gia đình Văn Tưởng Nhược đến, Quách Hạo đón họ đến Bạch Ngọc Lâu , đó trường đón Văn Hạc Thành và Văn Hướng Thanh.
Lâm Lang và Văn Chiêu Phi cũng từ thư phòng tiếp đón.
Văn Tưởng Nhược thi đậu khoa Lịch sử trường Đại học Sư phạm, chồng ở nông thôn của cô là Hàn Uy chỉ mới nghiệp tiểu học, dù dùng ghi chép của Lâm Lang nhưng vẫn trượt, nhưng và Văn Tưởng Nhược tình cảm một cặp con trai con gái sinh đôi, Văn Tưởng Nhược kiên trì nên đưa con cái theo Văn Tưởng Nhược cùng đến Bắc Kinh.