[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-02-20 09:56:47
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để em giúp ,” Lâm Lang sụt sịt mũi, càng thèm hơn, nhưng Văn Chiêu Phi một tay cầm ấm nước một tay cầm xẻng nấu ăn, trừ khi một miếng ăn hết nửa cái bánh bao, nếu thì rảnh tay để cầm ăn từ từ .
Văn Chiêu Phi thể đặt ấm nước xuống mới nhận bánh bao, nhưng khi Lâm Lang ghé gần giúp đỡ, dường như nhớ chuyện đó, tiếp tục cúi đầu để Lâm Lang giúp đút hết nửa cái bánh bao đó.
Lâm Lang chú trọng vệ sinh, khi vệ sinh, khi ăn đồ ăn nhất định sẽ rửa tay bằng xà phòng, bệnh “sạch sẽ” của Văn Chiêu Phi gần như vô hiệu mặt Lâm Lang.
Văn Chiêu Phi ăn xong bánh bao, với Lâm Lang về tình hình mua vé của :
“Anh mua vé tàu giường cho ngày , tổng cộng hành trình là bốn ngày ba đêm.
Chuyến tàu tám giờ sáng ngày ngày 23, trưa ngày 24 lúc một giờ rưỡi sẽ đến ga tỉnh lỵ, đó đổi chuyến tàu Bắc Kinh, nếu trễ thì hai giờ chiều ngày 26 sẽ tới nơi.”
“Chuyến tàu ngày sớm, muộn nhất chiều mai chúng xuất phát sang huyện Lâm An ở một đêm.”
Vốn dĩ Văn Chiêu Phi chỉ thể mua vé giường từ tỉnh lỵ Bắc Kinh, nhưng may mắn là phía đến đổi vé, liền cùng họ và nhân viên bán vé thương lượng ngay.
Cuối cùng Văn Chiêu Phi mua hai vé giường từ Lâm An tỉnh lỵ với giá gốc, để cảm ơn, tặng hết kẹo mừng còn trong ba lô cho họ .
Còn về vé giường từ Bắc Kinh nông trường ngày 28, Văn Chiêu Phi gửi điện tín nhờ bạn ở Cục Đường sắt Bắc Kinh đặt giúp, và Lâm Lang khi đến ga Bắc Kinh chỉ cần cầm giấy giới thiệu trực tiếp lấy vé là .
Văn Chiêu Phi thuận miệng nhắc tới:
“Lúc về ghé qua cửa hàng cung ứng, đúng lúc gặp lãnh đạo huyện thị sát, đưa thẳng lá thư cho nhân viên công tác bên cạnh, chắc là họ sẽ coi trọng hơn một chút.”
Lâm Lang tán thành gật đầu:
“Thế thì , em còn định khi xuất phát ngày mai rủ cùng gửi thư đấy.”
Trí nhớ Lâm Lang , đương nhiên cũng thù dai, hề vì lễ cưới bận rộn mà quên chuyện nhỏ “mắng” ở cửa hàng cung ứng.
Lâm Lang suy nghĩ một hồi đưa quyết định:
“Chúng hành lý, là sáng mai cứ xe bò nhà ông Thất lên huyện , để ông cụ thêm chuyến nữa.
Bánh nướng bên huyện Lâm An nổi tiếng lắm, chúng mua nhiều một chút mang lên tàu ăn.”
Lâm Lang thấy việc ở thôn Tiểu Ninh thêm nửa ngày thì thể gì, sớm sang huyện Lâm An, cô và Văn Chiêu Phi còn thể dạo phố, mua ít đặc sản cần phiếu nọ.
Trong “ký ức” của Lâm Lang, cô từng cùng bà ngoại đến bệnh viện huyện Lâm An khám bệnh hai , nào cũng vội vội vàng vàng, sự hiểu của cô về Lâm An lẽ còn bằng những gì Văn Chiêu Phi .
“Được, theo em hết,” Văn Chiêu Phi dậy, dùng mu bàn tay sạch sẽ vuốt ve những lọn tóc trán Lâm Lang, cảm nhận tâm trạng của cô rõ ràng đang chùng xuống.
Rời bỏ quê hương đến một nơi xa lạ để sinh sống, đối với bất kỳ ai cũng là một thử thách to lớn.
Việc thể chính là cố gắng mang cho Lâm Lang cảm giác an nhiều nhất thể, chăm sóc cô nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày.
Suy nghĩ của hai rẽ sang hai hướng khác , nhưng Lâm Lang vẫn Văn Chiêu Phi an ủi, tâm trạng nhanh ch.óng hồi phục bình thường.
Văn Chiêu Phi gội đầu tắm rửa, Lâm Lang đeo túi vải nhỏ chéo sang nhà ông Thất một chuyến, đặt xe bò lên huyện Ninh Sơn sáng mai, lúc về cô đường vòng một chút đến nhà đội trưởng để chào tạm biệt.
Chưa đến tình bạn giữa Lâm Lang và Tần Anh Lan, khi bà ngoại qua đời, Tần Dũng và Đổng Hồng Ngọc đặc biệt chăm sóc cô, mới giúp cô thể sống tiếp ở thôn Tiểu Ninh .
“Mấy thứ cháu mang theo ăn dọc đường nhé, là bác và Tiểu Lan , đáng mấy đồng , coi như là chút tấm lòng của gia đình bác,” Đổng Hồng Ngọc nhất định bắt Lâm Lang nhận lấy dưa muối và tương ớt tự của bà, hành trình bốn ngày ba đêm tàu hỏa mới chỉ một nửa thôi, Lâm Lang đây từng xa, đường chắc chắn sẽ dễ chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-31.html.]
Lâm Lang do dự một lát từ chối nhiều:
“Cháu cảm ơn hai bác và Tiểu Lan, cháu nhận ạ.”
Lâm Lang tới ôm Đổng Hồng Ngọc và Tần Anh Lan một cái để chia tay, mang theo những thứ Đổng Hồng Ngọc và bà Thất cho tiếp tục về nhà.
Đi nửa đường, Văn Chiêu Phi đợi Lâm Lang ở đầu ngõ dẫn về nhà.
Văn Chiêu Phi nhanh ch.óng bước tới đón lấy những chai chai lọ lọ trong tay Lâm Lang:
“Nặng em?
Có mệt lắm ?”
Văn Chiêu Phi đang tắm trong nhà vệ sinh sân, Lâm Lang một tiếng sang nhà ông Thất chạy luôn, căn bản thấy tiếng gọi cô đợi cùng .
“Cũng bình thường thôi, em cũng là thể vác một bó cỏ lợn to tướng đấy chứ,” Lâm Lang vung vẩy tay, híp mắt bên cạnh Văn Chiêu Phi.
“Lang Nha?”
“Ồ, đây là đàn ông nhà cháu đấy , hì hì, quả thực là ở xó xỉnh tụi tui so , chắc nhiều cô gái thích lắm nhỉ,” Lâm Đại Hồng xa một đoạn bỗng , chút thiện cảm chuyện với Lâm Lang.
Cháu trai Phương Khải của bà là giáo viên trường tiểu học đội sản xuất đấy, Lâm Lang bỏ qua một đối tượng như mà cần, cùng một đàn ông… thấy an phận chút nào , tương lai Lâm Lang còn chịu khổ mà hối hận cho xem.
“Chứ còn gì nữa!
Người bà giới thiệu ngay cả xách dép cho Ba nhà cũng xứng ,” Lâm Lang sợ đ-ánh Lâm Đại Hồng, tự tin tràn trề, trực tiếp lên tiếng đối chọi với Lâm Đại Hồng.
“Nhìn xem, xem cái tính nóng nảy kìa, sớm muộn gì nó cũng nhà đảo lộn cho mà xem,” Lâm Đại Hồng Lâm Lang chọc cho đỏ cả cổ, lời mang ý khiêu khích giữa Lâm Lang và Văn Chiêu Phi.
“Người xưa đúng lắm, lấy vợ lấy đơn độc, thím cho loại phụ nữ lấy …”
“Bà là chủ nhiệm hội phụ nữ?
Là bề của Lâm Lang nhà ?
Hay bà là của nhà cô ở cái… xó xỉnh ?”
Văn Chiêu Phi nheo mắt , đôi mắt đào hoa như luyện bởi băng lạnh, trong nháy mắt trở nên đạm mạc.
Lâm Đại Hồng vội vàng ngậm miệng, bà cảm thấy nếu thêm một câu nữa, Văn Chiêu Phi sẽ tay đ-ánh bà mất.
Văn Chiêu Phi sẽ thực sự tay, nhưng sẽ khiến Lâm Đại Hồng suốt quãng đời còn đều hối hận vì trêu chọc Lâm Lang và ở đây.
“Bà chẳng là gì cả, bà xa lắm!”
Lâm Lang tiếp tục trừng mắt Lâm Đại Hồng một cái, mới chủ động nắm lấy tay Văn Chiêu Phi:
“Cãi đ-ánh nh-au với bà đáng , chúng về nhà thôi.”
Khí chất thâm trầm đạm mạc khắp Văn Chiêu Phi bỗng chốc ngưng trệ một nhịp khi Lâm Lang nắm tay, ngay lập tức tan biến dấu vết, nắm ngược tay Lâm Lang giấu lưng.