[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-20 09:56:49
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Lang chỉ mang theo một chiếc túi vải, nhẹ nhàng lên đường.

 

Nhiệm vụ của cô chính là để bệnh tàu hỏa, như chính là bớt phiền phức lớn nhất cho Văn Chiêu Phi .”

 

Trong sân, Lâm Lang giao chìa khóa nhà cho bác Ninh Tam, “Ngôi nhà là của ."

 

Bác Ninh Tam khép miệng đón lấy chìa khóa, lập tức cùng con trai các phòng trong nhà họ Lâm dạo một vòng.

 

Những món đồ mà Lâm Lang và bọn họ thỏa thuận đều còn đó, hai chiếc giường gỗ lê lớn bảo dưỡng một chút, dùng thêm hai ba mươi năm nữa chắc chắn thành vấn đề.

 

Ánh mặt trời đầu ngày lên cao rơi mặt Lâm Lang, lúc cô và Văn Chiêu Phi bước khỏi đại môn, cô xoay sân nhỏ nhà họ Lâm cuối.

 

Lâm Lang chạy chậm đuổi kịp Văn Chiêu Phi, mỉm , “Đi thôi."

 

Ông ngoại bà ngoại đều ở trong lòng cô, cần thủ giữ một cái sân nhỏ ở nông thôn để hoài niệm họ.

 

Văn Chiêu Phi mắt Lâm Lang, thần tình kiên định gật đầu, “Ừ."

 

Anh sẽ để Lâm Lang hối hận vì gả cho .

 

“Lang , hai đứa đây là...

 

?"

 

Hà Đào Hoa nhặt trứng gà xong thì thấy tiếng thô kệch của bác Ninh Tam, mở cửa xem thử.

 

Văn Chiêu Phi đeo một cái túi xách thêm một bao, Lâm Lang mặc một bộ quần áo dài tay dài quần màu xanh chàm, đeo chéo một chiếc túi vải hoa căng phồng, mái tóc dài và dày chia hai bên buộc bằng vải cùng màu rủ hai vai, chân giày da nhỏ, rõ ràng là dáng vẻ sắp xa.

 

“Chúng lên huyện," Lâm Lang mỉm với Hà Đào Hoa kết thúc cuộc trò chuyện.

 

Từ nay về nhà họ Vương ngay cả hàng xóm của cô cũng , tùy bọn họ tương lai phát tài thăng quan, đều liên quan gì đến cô.

 

“Ơ, cô đợi chút, đừng vội mà, đợi đấy nhé," Hà Đào Hoa để lời đầu chạy về phòng, bà trực giác thấy Lâm Lang đơn giản là lên huyện.

 

Lâm Lang ở bên ngoài những đợi, mà còn nắm lấy tay Văn Chiêu Phi, bước nhanh hơn.

 

Thất Thúc Công đ-ánh xe bò đợi sẵn ở đầu làng, Thất A Bà ôm một túi giấy bên cạnh xe bò, từ xa vẫy tay với Lâm Lang.

 

“A bà, Thúc công, hai cũng dậy sớm thế , chúng cháu chuyến tàu ngày mai nên gấp gáp thời gian ạ," Cô và Văn Chiêu Phi còn định đến nhà Thất Thúc Công đợi thong thả cơ.

 

“Ra cửa thì thà sớm còn hơn muộn, mang theo mà ăn đường," Thất A Bà đưa túi giấy cho Lâm Lang, đưa tay xoa xoa tóc cô, ân cần dặn dò, “Lang của chúng nhất định sống thật đấy."

 

“Bà cũng sống thật ạ, cháu sẽ thường xuyên thư cho hai ," Lâm Lang trống một tay ôm lấy Thất A Bà, nở nụ rạng rỡ với bà, cô hy vọng Thất A Bà nhớ đều là dáng vẻ tươi của .

 

Chuyến Thất Thúc Công coi như chuyên môn tiễn Lâm Lang và Văn Chiêu Phi, cũng đợi xe bò đầy , Lâm Lang và Văn Chiêu Phi đến, ông liền chuẩn xuất phát bất cứ lúc nào.

 

Lời dặn dò của Thất A Bà sớm qua mấy , lúc bà chỉ đến đưa chút đồ ăn cho Lâm Lang, trì hoãn nhiều, bà chủ động giục Lâm Lang và Văn Chiêu Phi lên xe.

 

“Lâm Lang, đợi !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-33.html.]

 

Tần Anh Lan chạy chậm tới, dáng vẻ như mới ngủ dậy, cô ôm chầm lấy Lâm Lang một cái, mới đưa một cái túi vải cho Lâm Lang:

 

“Là bạn thì nhất định nhận lấy."

 

Đây là món quà sinh nhật mà chị gái cô tặng mùa đông năm ngoái, một chiếc mũ vải đen, thời tiết ở tiểu thôn Ninh Sơn còn lâu mới đến lúc đội mũ, cô vẫn luôn đội qua, suy tính , liền đem nó tặng cho Lâm Lang quà chia tay.

 

Lâm Lang trịnh trọng gật đầu, “Chúng là bạn .

 

Quay sẽ gửi quà cho cô."

 

Lâm Lang và Văn Chiêu Phi trèo lên xe bò vững, Lâm Lang về phía Tần Anh Lan, “Cô giúp tiễn A bà về nhà nhé."

 

“Không vấn đề gì," Tần Anh Lan lập tức khoác tay Thất A Bà, bọn họ cùng tới bên cạnh, theo nhóm Lâm Lang xa thì sẽ .

 

Trên cùng chuyến xe bò còn bốn , đều là của viện thanh niên tri thức, Chúc Chi Huy trong đó.

 

Trong thôn cũng chỉ của viện thanh niên tri thức là thường xuyên lên huyện lấy bưu phẩm, mua đồ, những dân làng khác một tháng lên huyện hai chuyến tính là nhiều.

 

Tối qua bọn họ đến đặt xe bò, Thất Thúc Công thông báo đến sớm, nếu quá giờ đợi.

 

“Mooo!"

 

Đại ngưu A Cửu kêu lên một tiếng, xe bò theo đó chuyển động về phía đại lộ đầu thôn, dần dần mấy ở đầu thôn càng lúc càng nhỏ bé.

 

Lâm Lang ngoái đầu cuối, nhà họ Vương dường như đuổi tới, nhưng Thất A Bà và Tần Anh Lan chặn , thể ngay lập tức chạy về phía xe bò sắp rẽ rừng cây nhỏ.

 

“Không ," Văn Chiêu Phi ngữ khí kiên định thông báo, tối qua lúc chập choạng tìm đại đội trưởng Tần Dũng, vốn dĩ là lấy vấn đề phẩm đức tư tưởng của Lâm Đại Hồng và cháu trai bà văn, nhưng ngờ phát hiện ngoài ý .

 

Gã cháu trai bên ngoại khiến Lâm Đại Hồng tự hào thói quen là thể phạt học sinh.

 

Văn Chiêu Phi là bác sĩ, mặt phụ , giấy chứng nhận chẩn đoán cho mấy đứa trẻ đang chơi đùa ở đầu thôn, tình tiết thể phạt của cháu trai Lâm Đại Hồng khá nghiêm trọng, còn thích hợp để tiếp tục giáo viên nữa.

 

Không chút do dự, Văn Chiêu Phi trực tiếp tìm Tần Dũng tố cáo.

 

Sáng sớm Tần Anh Lan chạy tới đầu thôn tiễn Lâm Lang, còn đại đội trưởng Tần Dũng thì đạp chiếc xe đạp duy nhất trong thôn về phía trường tiểu học của đội sản xuất, công việc giáo viên của cháu trai Lâm Đại Hồng chắc chắn là mất .

 

Người trong thôn chẳng mấy chốc sẽ còn rảnh rỗi bàn tán chuyện Lâm Lang rời , sự việc thể phạt và vị trí giáo viên còn trống đủ để tiểu thôn Ninh Sơn náo nhiệt một thời gian.

 

Văn Chiêu Phi khi với Tần Dũng về vấn đề nghiêm trọng của cháu trai Lâm Đại Hồng, trịnh trọng nhờ vả Tần Dũng ngày thường quan tâm chăm sóc Thất Thúc Công và Thất A Bà nhiều hơn, hoặc nếu nhu cầu, thể đ-ánh điện báo đến trạm xá nông trường.

 

Văn Chiêu Phi lo lắng hai cụ gặp chuyện phiền và Lâm Lang.

 

Lâm Lang gật đầu, cô Văn Chiêu Phi những việc , cô chỉ cần xác định nhà họ Vương sẽ đầu tìm Thất Thúc Công và Thất A Bà gây phiền phức là .

 

Trên xe bò, ánh mắt của thanh niên tri thức Hạ Vĩnh Minh vô ý hữu ý rơi Lâm Lang, trong lòng khỏi hối hận vì sự cản trở của Chúc Chi Huy và sự do dự của , để cho hôn ước “ trời rơi xuống" của Văn Chiêu Phi nẫng tay .

 

“Ngủ một lát , chỗ nào thoải mái thì bảo , là chồng em, còn là bác sĩ nữa," Văn Chiêu Phi điều chỉnh tư thế một chút, che chắn tầm mắt của mấy Lâm Lang.

 

 

Loading...