[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rất nhanh, họ tìm thấy một quán ăn Tứ Xuyên mới khai trương lâu ở gần Hương Sơn, treo bảng hiệu, dựa hương vị món ăn thơm cay để thu hút thực khách.”

 

Văn Chiêu Phi và Lâm Lang gõ cửa hỏi thử một chút, quả nhiên là nơi thể ăn cơm, cơm canh còn rẻ hơn ở quán cơm quốc doanh một chút, hơn nữa cần dùng phiếu thịt phiếu lương thực, vệ sinh cũng dọn dẹp sạch sẽ.

 

Văn Chiêu Phi cân nhắc Lâm Lang lâu ăn món cay , đều chỉ gọi cay , nhưng cay trong mắt ông chủ gốc Xuyên Nam và cay bình thường thể chấp nhận vẫn sự khác biệt khá lớn.

 

Lâm Lang cay đến mức uống canh điên cuồng, đôi môi đỏ mọng, nhưng biểu cảm khuôn mặt vẫn vui vẻ.

 

“Vị của canh thịt miếng giống với món của bà bảy nhỉ...

 

Giờ chắc là ông nội và đều ăn cơm xong , nếu chúng còn thể đóng gói mấy phần thức ăn mang về cho họ nếm thử nữa.”

 

Văn Chiêu Phi suy nghĩ một chút :

 

“Anh tìm ông chủ mua ít ớt và dầu ớt, về nhà nấu cho .”

 

Sau khi họ về kinh thành, vẫn tiếp tục gửi đồ qua với ông bảy bà bảy ở thôn Tiểu Ninh, nhưng ông bảy bà bảy đại khái là lo lắng họ ăn cơm ngon canh ngọt ở kinh thành, nên ớt và rau khô các loại đều gửi ít , đó là một loại th-ảo d-ược và hoa khô, v.v.

 

Dầu ớt mà dì Dương và dì Huệ từ những quả ớt mua ở hợp tác xã cung tiêu và chợ đen sự khác biệt lớn về hương vị, thích lắm nên việc ăn uống trong nhà đại khái khôi phục trạng thái khá thanh đạm và lành mạnh.

 

đời thế gian cũng thể chỉ vì sức khỏe mà sống, thỉnh thoảng ăn ngon một bữa, ăn chút món cay, đồ nướng vẫn thể tăng thêm cảm giác hạnh phúc trong cuộc sống.

 

“Vâng ạ,” Lâm Lang tươi gật đầu, khi về kinh thành, cơ hội cô ăn cơm canh do Văn Chiêu Phi nấu cũng ít , đột nhiên còn cảm thấy khá nhớ nhung.

 

Sau khi Văn Chiêu Phi trả tiền, mua dầu ớt tự và cốt lẩu dầu bò từ ông chủ quán ăn, các loại hương liệu như ớt, hoa tiêu mà họ dùng để chế biến đều gửi từ vùng Xuyên Nam tới.

 

Thời gian là hơn 2 giờ chiều , Văn Chiêu Phi và Lâm Lang cũng dạo những nơi khác nữa, lên xe là lái về nhà ngay.

 

Chập tối 5 6 giờ, Văn Hạc Thành, Khấu Quân Quân, Triệu Tín Hành và những khác lượt về nhà là ngửi thấy mùi dầu đỏ cực thơm , đó bếp thì thấy là Văn Chiêu Phi đang bận rộn bên trong.

 

Văn Chiêu Phi thấy Triệu Tín Hành liền giải thích:

 

“Quán ăn mà con và Pepe ăn trưa nay hương vị , nên con mua ít cốt lẩu của ông chủ mang về.

 

Ba gọi điện thoại hỏi xem Đông Tâm về ăn cơm ạ.”

 

Văn Chiêu Phi xong với Triệu Tín Hành liền tiếp tục bận rộn nấu nướng, những thực sự thể coi là ăn cay trong nhà họ chính là Triệu Tín Hành và Triệu Đông Tâm, những khác đều là ăn theo cho vui thôi.

 

“Được,” Triệu Tín Hành nuốt nước miếng, rảo bước về phòng khách, gọi điện thoại đến nơi việc của Triệu Đông Tâm.

 

Triệu Đông Tâm là Văn Chiêu Phi xuống bếp, còn món cay, chút do dự ban đầu lập tức tan biến.

 

Trong phòng khách, Lâm Lang và Khấu Quân Quân đang chuyện, chính xác mà là Lâm Lang đang nũng với Khấu Quân Quân một cách đầy áy náy.

 

Thời gian gần đây, cô chỉ bỏ bê Văn Chiêu Phi mà còn phớt lờ những trong gia đình ở các mức độ khác .

 

Khấu Quân Quân ôm lấy Lâm Lang, bất lực :

 

“Ngốc quá, sư mẫu thể giận con chứ, công việc con ý nghĩa bao, và thầy của con, ông nội con đều vô cùng tự hào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-334.html.]

 

Khấu Quân Quân từ lâu còn tiếc nuối vì sinh con gái nữa , bà và Triệu Tín Hành thể nào sinh một cô con gái mềm mại dịu dàng cực kỳ bản lĩnh như Lâm Lang .

 

Sống chung bao nhiêu năm nay, Lâm Lang đối với bà gì khác biệt so với con gái ruột.

 

Lâm Lang xua tan chút áy náy đó, lấy chiếc máy ảnh trong ba lô của Văn Chiêu Phi trả cho Triệu Tín Hành:

 

“Thầy xuống nghỉ ngơi ạ, mấy cuộn phim nhờ thầy giúp rửa hộ con, đại khái ít tấm lặp , thầy cứ quyết định là ạ.”

 

“Được, cứ giao hết cho ,” Triệu Tín Hành khà khà gật đầu.

 

Ông khơi dậy sở thích nhiếp ảnh, phần lớn vẫn là ghi cuộc sống, chụp nhiều ảnh hơn cho Khấu Quân Quân và Lâm Lang.

 

“Cuộn phim từng dùng qua ?

 

Đây cũng loại phim đưa cho Chiêu Phi dùng...”

 

Triệu Tín Hành nhanh ch.óng phát hiện vấn đề, ông hằng ngày đều chạm máy ảnh để chụp ảnh, phim dùng qua , là nhãn hiệu ông thường dùng thì dễ nhận .

 

“Là... qua đường chụp con và Pepe, khi ngăn cản thì nhờ chuyển tới ạ,” Văn Chiêu Phi từ trong bếp , mấy món ăn định nấu đều nấu xong gần hết, phần còn giao cho dì Dương dì Huệ tất nốt.

 

Văn Chiêu Phi xuống nhận lấy cuộn phim một cái, đúng là mới thật, nhưng lúc kỹ, nhận là bỏ luôn hộp đựng máy ảnh.

 

Văn Chiêu Phi lúc đó tưởng rằng vị du khách đó nỡ bỏ những bức ảnh , nhưng ngờ vị du khách đó ... gian xảo như , khi quân nhân xuất trình giấy tờ ngăn cản chụp ảnh và yêu cầu nộp cuộn phim, thể tráo thành cuộn phim mới để yêu cầu chuyển giao một cách vẻ.

 

“Không , chắc là chụp chính diện của Pepe ,” Văn Chiêu Phi nhớ cảnh tượng lúc đó, và Lâm Lang chụp bóng lưng, và khi nghiêng sang sửa tóc cho Lâm Lang thì phát hiện vị du khách đang trốn gốc cây lén chụp họ.

 

Văn Chiêu Phi phát hiện thì những quân nhân theo bảo vệ họ đương nhiên cũng phát hiện .

 

Vì thận trọng, Văn Chiêu Phi vẫn thông báo một tiếng với mấy quân nhân bảo vệ họ.

 

biển mênh m-ông, hệ thống giám sát mà Lâm Lang đề xuất vẫn phổ biến rộng rãi.

 

Người đó nếu chỉ là để cất giữ riêng thì đại khái họ khó mà tìm .

 

Nếu là như thì cũng cần truy cứu quá mức.

 

Lâm Lang cũng cố nhớ , nhưng sự chú ý của cô lúc đó đều đặt việc ngắm cảnh và để Văn Chiêu Phi chụp cho , để ý đến những qua đường, khi Văn Chiêu Phi nhắc tới thì cô ấn tượng gì.

 

Vẫn còn chút thời gian khi ăn cơm, Lâm Lang thư phòng bầu bạn với Văn Hạc Thành để luyện chữ chuyện.

 

Triệu Đông Tâm trở về, Lâm Lang chạy gọi một tiếng Đông, giống như một chú ong nhỏ, xoay quanh và bận rộn ngừng giữa những .

 

Không khí trong lầu Bạch Ngọc khi Lâm Lang ý thức chỉ tập trung nghiên cứu nữa, khôi phục sự thoải mái và ấm áp như đây, tiếng ngớt.

 

Triệu Đông Tâm xoa xoa cái bụng ăn đến căng tròn, cảm thấy chuyến về thật đáng giá.

 

Khi Văn Chiêu Phi “khoe khoang" đủ kiểu về món quà sinh nhật mà Lâm Lang tặng , Triệu Đông Tâm rốt cuộc nhịn mà lộ vẻ mặt “ê răng".

 

 

Loading...