[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 341

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:20:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tần Anh Lan và những nhà họ Vương chung quan hệ tệ, nhưng nhắc đến chuyện , cô vẫn lên án Hạ Vĩnh Minh nhiều hơn, nếu thì đừng kết hôn cũng đừng sinh con, vợ chồng mấy năm đều chung sống , trở mặt là trở mặt ngay .”

 

Lâm Lang từ lời của Tần Anh Lan mà nghĩ đến vận mệnh ban đầu của “chính ”.

 

Cô cứ ngỡ thì chuyện sẽ còn xảy nữa, nhưng hóa vẫn nhân vật đối chiếu cho nữ chính Vương Thi Văn.

 

một điểm hơn là, con của Vương Tinh Tinh sẽ đến mức bọn buôn bế mất, Vương Tinh Tinh dù sa cơ lỡ vận thì làng Tiểu Ninh vẫn chỗ dung cho cô .

 

Tương lai khi chính sách và phong khí cởi mở hơn, Vương Tinh Tinh lẽ sẽ lối thoát và tương lai hơn.

 

“Đồ tồi!”

 

Lâm Lang rốt cuộc nhịn mắng Hạ Vĩnh Minh một câu.

 

Tần Anh Lan mắng theo một câu mà cô hiểu lắm:

 

“Đồ tồi!”

 

Tần Anh Lan tiếp tục:

 

mà, chuyện ly hôn mà tớ là Vương Tinh Tinh và Hạ Vĩnh Minh, mà là Vương Thi Văn và Chúc Chi Huy cơ.

 

Mấy ngày lúc Vương Tinh Tinh cãi với bà thím Hà, lỡ lời hớ .”

 

“Hừ, tớ thích chuyện thị phi của nhà họ , Vương Thi Văn quá đáng thế nào !”

 

Tần Anh Lan bô bô mách tội với Lâm Lang, những chuyện gây bức bối bình thường cũng tiện hết trong thư.

 

Mối quan hệ giữa Tần Anh Lan và Vương Thi Văn từ lúc ban đầu đơn thuần là chơi với , đến Vương Thi Văn ghét bỏ và đề phòng cô một cách khó hiểu.

 

khi Vương Thi Văn đầu thi đại học thành công đỗ Đại học Sư phạm Bắc Kinh, còn Tần Anh Lan thì trượt, mối quan hệ trở nên tồi tệ.

 

Vương Thi Văn chế giễu Tần Anh Lan ngay mặt khi cô trượt đại học, ý tứ trong lời chính là may mà Chúc Chi Huy năm đó trúng Tần Anh Lan, mà trúng cô , nên hai vợ chồng mới cùng thi đỗ đại học để về Bắc Kinh.

 

Tần Anh Lan Vương Thi Văn cho tức phát ngay tại chỗ.

 

tám đời thèm tới đám thanh niên tri thức trong đó Chúc Chi Huy , càng thể nào tơ tưởng đến Chúc Chi Huy kết hôn.

 

Oán hận kết sâu qua nhiều năm, nên Tần Anh Lan cũng sẵn lòng xem trò của nhà họ Vương.

 

Lâm Lang cũng thích nhà họ Vương, tin như đương nhiên cô chi-a s-ẻ với Lâm Lang đầu tiên .

 

“...

 

Tớ sắp cho tức ch-ết !

 

Cậu xem, tin ly hôn thể là thật ?”

 

Tần Anh Lan và Đổng Hồng Ngọc cũng thể xác định là Vương Tinh Tinh bịa đặt lung tung khi cãi là thực sự chuyện như .

 

“Theo tớ thấy... họ nên trói c.h.ặ.t lấy mới đúng, để khỏi hại khác,” Lâm Lang mà lông mày cũng nhíu , cô cũng còn kiêng dè gì mà kể vài chuyện vô tình gặp em nhà họ Vương ở Bắc Kinh.

 

Tần Anh Lan kinh ngạc trợn to mắt:

 

“Đi tù?

 

Bị đuổi học?

 

Tớ từng ở trong làng cả.”

 

Người nhà họ Vương đến bây giờ vẫn còn khoe khoang và tự hào đủ kiểu về việc Vương Thi Văn thi đỗ đại học, Vương Kiến Dân cũng việc ở ngoài, hóa tình hình thực tế như .

 

“A, Bội Bội của tớ ơi, chuyện thật là hả quá !”

 

Tần Anh Lan khi phản ứng thì chính là vui sướng, thèm che giấu sự hả hê chút nào.

 

Tần Anh Lan đảo mắt hỏi:

 

“Tớ thể báo cho ba tớ một tiếng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-341.html.]

“Tất nhiên ,” Lâm Lang khẽ một tiếng, tính cô và nhà họ Vương cũng là thù hằn với , nên việc “đáp lễ” một phen như cũng gì là thể.

 

Văn Chiêu Phi phía dừng bước, đợi Lâm Lang đến gần, đỡ lấy một cánh tay cô:

 

“Sắp đến , mệt ?”

 

Phía họ là một cái thác nước nhỏ, dẫm lên mấy tảng đ-á mới qua , rẽ qua con đường là đến nghĩa trang sườn dốc thấp.

 

Lâm Lang lâu con đường như thế , Văn Chiêu Phi chắc chắn đỡ thì mới yên tâm , đồng thời cũng lõm bõm vài câu về mối hận cũ giữa Tần Anh Lan và nhà họ Vương.

 

Lâm Lang Văn Chiêu Phi mỉm lắc đầu:

 

“Không mệt ạ.

 

Ở đây vẫn giống hệt như trong ký ức nhỉ.”

 

Ở huyện Ninh Sơn còn thể thấy ít đổi, nhưng làng Tiểu Ninh thì vẫn là dáng vẻ trong ký ức, ngay cả con đường đến nghĩa trang để bái tế cũng gần như khác gì so với ký ức.

 

“Ừm,” Văn Chiêu Phi tiếp tục đỡ Lâm Lang , khi Lâm Lang còn đang do dự nên dẫm lên tảng đ-á nào, bế cô lên, chỉ ba năm bước sang đến bờ bên thác nước, cũng đặt Lâm Lang xuống mà cứ thế bế cô tiếp.

 

Tần Anh Lan thu hồi ánh mắt, liên tục xua tay với Trần Bằng mấy :

 

“Em cần .”

 

Tần Anh Lan nhanh ch.óng đuổi kịp, hình tượng của Lâm Lang trong ký ức của cô vẫn là kiểu vài bước thở dốc, cực kỳ việc.

 

Việc chồng bế lên chẳng bình thường, nên như thế .

 

“Được đấy chứ, bây giờ sức khỏe hơn nhiều .

 

Hồi đó quá...

 

thêm vài bước là đòi treo lên tớ dậy nổi, ha ha ha, cũng may là một đại mỹ nhân nên tớ mới sẵn lòng cho treo đấy,” Tần Anh Lan vui mừng vì sức khỏe Lâm Lang hơn nhiều, lôi chuyện của cô trêu chọc.

 

Lâm Lang tựa đầu vai Văn Chiêu Phi, giả bộ giận dỗi liếc Tần Anh Lan một cái:

 

“Hừ, bây giờ tớ ba .”

 

Tần Anh Lan tiếp tục trêu Lâm Lang:

 

“Được đấy nhỉ, bây giờ hổ là gì nữa .”

 

Họ tiếp tục vui vẻ, thực sự hề cảm thấy mệt bao lâu đến ngôi mộ hợp táng của Lâm Nghiêu Thanh và Ôn Như Quy.

 

Ở đây dịp Thanh minh Trần Bằng và Thất thúc công đến dọn dẹp và bái tế qua, nhưng cây cỏ phương Nam sinh trưởng tươi , hiện tại mọc đầy những đám cỏ dại cao thấp khác .

 

“Ông ngoại, bà ngoại, con về đây ạ,” Lâm Lang trịnh trọng bái lạy, sờ sờ tấm b-ia mộ bằng đ-á:

 

“Vài ngày nữa, con và ba sẽ đón hai về Bắc Kinh ạ.”

 

Sau , mỗi năm dịp Thanh minh cô đều thể đích tảo mộ và thăm viếng hai .

 

Văn Chiêu Phi cũng bái lạy theo Lâm Lang, đó bốn đàn ông cùng cầm dụng cụ dọn dẹp cỏ dại một lượt, đầy nửa tiếng xong xuôi hết cả.

 

Tần Anh Lan cũng còn lải nhải ngừng nữa mà im lặng bên cạnh Lâm Lang tán cây cách đó xa.

 

Trong ký ức của Tần Anh Lan thoáng hiện lên cảnh tượng khi Ôn Như Quy hạ huyệt, Lâm Lang đến ch-ết sống mộ, cảm giác tuyệt vọng bỏ rơi đó tràn khỏi khung hình, ngay cả lúc đó giao tình gì với Lâm Lang như cô thấy cũng cảm thấy xót xa.

 

Lâm Lang đầu mỉm với Tần Anh Lan, thoát khỏi tâm trạng nhớ thương bà ngoại.

 

Hiện tại cô hạnh phúc, cô những việc cô hứa với ông bà ngoại .

 

Văn Chiêu Phi tới, xoa xoa tóc Lâm Lang:

 

“Anh cõng em về.”

 

“Ừm...

 

ạ,” Lâm Lang đổi ý, trời còn sớm nữa, tốc độ bộ của cô quá chậm, thực sự cõng cô về mới chậm trễ công việc, để khỏi để Thất thúc công Thất nãi nãi ở nhà lo lắng cho họ.

 

 

Loading...