[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 373
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:27:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẫn đ-ánh động , Chung Hách Văn sắp xếp canh chừng, đợi Ôn Sùng Quy và Lâm Khả Huyên đến mới cùng hỏi chuyện.
Sau khi máy bay hạ cánh xuống Hải Thành, nhóm Ôn Sùng Quy một nữa lên chiếc xe mà quản gia Chung Hách Văn đến đón, họ về phía một thị trấn ven biển ở Chiết Địa, quê hương của dì Thúy.
Hai tiếng , chiếc xe lái một ngôi nhà dân ven bờ biển của thị trấn, Mộ Anh và Chung Hách Văn xuống xe , lượt đỡ Ôn Sùng Quy và Lâm Khả Huyên xuống.
Khi Lâm Khả Huyên , dì Thúy thấy tiếng động xe xem liền sững sờ, cái chậu men tay rơi thẳng xuống đất, phát một tiếng “loảng xoảng" thật lớn.
“Bà... bà chủ..."
Dì Thúy gọi Lâm Khả Huyên một tiếng, định mỉm với Lâm Khả Huyên một cái, nhưng thực sự chột đến mức nổi.
Lâm Khả Huyên tìm đến tận đây , đại khái là những gì nên đều hết nhỉ.
Lâm Khả Huyên vốn thể chất “mất kiểm soát nước mắt" rõ ràng, thường thì khi cãi với , lời bắt đầu rơi lệ , nhưng đại khái là thời gian qua thầm quá nhiều , lúc trong lòng cô ngoài đau buồn và phẫn nộ , còn lóc một cách tiền đồ nữa.
“Mọi ... trong ," dì Thúy với gương mặt trắng bệch bình tĩnh đôi chút, bà cúi xuống nhặt cái chậu men lên, mời nhóm Lâm Khả Huyên phòng chuyện.
Trước cửa nhà bà gió biển quá lớn, Lâm Khả Huyên với gương mặt trắng bệch chắc là chịu nổi .
Mộ Anh tiếp tục dìu Lâm Khả Huyên , Chung Hách Văn dìu Ôn Sùng Quy, khi họ xuống, dì Thúy dám mà quỳ sụp xuống mặt Lâm Khả Huyên:
“Bà chủ, với bà."
Lâm Khả Huyên nghiêng tránh , cô cần sự hối cải như thế của dì Thúy, ngay cả bản cô còn thể tha thứ, thể tha thứ cho những kẻ năm đó tham gia “mưu hại" tiểu Lâm Lang chứ.
“ chỗ nào với bà ?
Bà định đối xử với như thế nào, đối xử với con như !"
Lâm Khả Huyên trừng mắt dì Thúy, cảm thấy mắt tối sầm từng đợt, tựa Mộ Anh vẫn đang lưng .
Dì Thúy tên thật là Quách Thúy, khi đến việc cho nhà họ Mộ vốn góa bụa từ tuổi trung niên, một nuôi nấng một đứa con trai vẫn đang học tiểu học.
Lâm Khả Huyên khi tuyển chính là thấy bà một nuôi con dễ dàng nên ưu tiên thuê bà.
Ngoài Quách Thúy , bảo mẫu khác là Phương Phương là cũ của nhà họ Mộ, mấy đời đều việc cho nhà họ Mộ, việc dùng hai bảo mẫu thực chất là để họ giám sát lẫn .
“Mẹ," Mộ Anh với vẻ mặt lo lắng đỡ lấy Lâm Khả Huyên, trạng thái của cô còn kém hơn Ôn Sùng Quy nhiều, mỗi ngày là ngẩn ngơ thì là âm thầm rơi lệ, c-ơ th-ể cô vốn chịu nổi sự tiêu hao như .
Mộ Anh cũng thể giống như Mộ Thừa thể dỗ dành cưỡng ép Lâm Khả Huyên ăn uống và nghỉ ngơi, chỉ thể lo lắng ở bên cạnh.
“Mẹ ," Lâm Khả Huyên nhanh ch.óng bình tĩnh , về phía dì Thúy vẫn đang quỳ đất:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-373.html.]
“Nói , thật chi tiết, thật cặn kẽ cho , rốt cuộc các bắt đầu mưu tính từ khi nào!"
Quách Thúy cũng bắt đầu rơi nước mắt, hít một thật sâu, bắt đầu kể cho Lâm Khả Huyên , những lời trong giấc mơ suốt những năm qua bà bao nhiêu , bây giờ cuối cùng cũng thể ở nơi ngoài giấc mơ .
“...
Sau khi tiểu thư tròn một tuổi, dì Phương bắt đầu trở nên kỳ lạ, bình thường nhiều việc của tiểu thư cho nhúng tay nữa, thường xuyên bảo về nhà sớm chăm sóc con trai..."
Quách Thúy lúc đầu còn tưởng là bà cụ và cũ nhà họ Mộ là Phương Phương thương xót bà, bà thêm chút thời gian bên con trai .
Quách Thúy dù cũng đến việc cho Lâm Khả Huyên, thỉnh thoảng về sớm một chút thì thôi, chứ thể ngày nào cũng về sớm, nhận một phần lương mà chẳng gì .
Năm thứ hai bà việc ở nhà họ Mộ cũng là lúc bà đối mặt với việc con trai bà lên cấp hai, thành tích của con trai bình thường, cũng hộ khẩu địa phương, khi bà đang do dự nên đưa con về quê tiếp tục học thì bà cụ tìm bà đến, rằng bà thể giúp đỡ.
Lúc đó Quách Thúy vẫn vì bà cụ đối xử với bà như , chỉ tưởng thực sự gặp nhà hảo tâm hiếm , một hồi cảm ơn liền để con trai học ngôi trường mà bà cụ giúp sắp xếp.
Sau đó lâu, Quách Thúy nhận thấy rõ ràng bà cụ thích những lời kỳ lạ với tiểu Lâm Lang khi ngoài, yêu cầu con bé thiết với bà nội hơn là bố , bảo tiểu Lâm Lang học c.h.ử.i .
Tiểu Lâm Lang hợp tác lắm, bà cụ còn trừng phạt thể con bé, đương nhiên lúc đầu nghiêm trọng, chỉ là cho uống nước, bắt con bé yên động đậy.
Khi tiểu Lâm Lang chịu nổi mà , bà cụ vẻ như hối , ôm lấy tiểu Lâm Lang xin , trong lời còn nhắc đến việc nếu tiểu Lâm Lang tha thứ thì bà cụ sẽ đối xử với mà con bé yêu nhất như .
Một cô bé thì hiểu gì chứ, đương nhiên là hết đến khác ép buộc “tha thứ" cho bà .
Quách Thúy định tìm Lâm Khả Huyên hoặc Mộ Thừa để tố cáo, nhưng từ khi bà vui vẻ nhận “lòng " của bà cụ thì muộn , tương lai của con trai bà trong tay bà cụ.
Hơn nữa với dáng vẻ từ thiện như Bồ Tát mặt của bà cụ, lời bà e là chẳng mấy ai tin.
Quách Thúy quá áy náy với tiểu Lâm Lang, bình thường chỉ thể chăm sóc con bé tinh tế hơn, còn thường xuyên nhận lời cảm ơn từ Lâm Khả Huyên vì điều đó.
Mỗi khi như , Quách Thúy dám mắt tiểu Lâm Lang, trong đôi mắt đó dường như thể thấy sự đáng thương và hèn hạ của bà.
Quách Thúy đặt hy vọng việc bà cụ sẽ kiêng dè tiểu Lâm Lang ngày càng mồm mép lanh lợi, logic rõ ràng theo năm tháng mà dám những việc quá đáng hơn nữa.
Bà cụ quả thực còn thực hiện việc trừng phạt thể và chiêu bài “xin " đó nữa, mà lấy danh nghĩa “thử thách" và vui chơi để đưa tiểu Lâm Lang đến đủ nơi nguy hiểm để chơi.
Chỉ những lời miêu tả , Lâm Khả Huyên chịu nổi mà bật thành tiếng, Mộ Anh cũng đồng thời đỏ hoe mắt, còn nghĩ đến bất kỳ ý định chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa nào nữa.
Đây vốn là chuyện thể hóa giải , bà cụ Mộ đang phạm tội, là tâm lý vặn vẹo, tồn tại bất kỳ khả năng nào tha thứ!
Quách Thúy cũng hối hận lóc, nhưng vẫn tiếp tục giải thích, kể về chuyện năm đó Kinh Thành tiểu Lâm Lang “mất tích", kể về việc cuối cùng cũng ngoài Quách Thúy trong nhà họ Mộ phát hiện bộ mặt thật của bà cụ.
Mộ Trăn thường xuyên tranh giành đòi dẫn tiểu Lâm Lang , chỉ vì yêu quý cháu gái nhỏ, mà đồng thời cũng là đang bảo vệ con bé, nhưng đồng thời cũng đang cầu xin tiểu Lâm Lang ngày càng hiểu chuyện đừng với khác những việc bà nội với con bé.