[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:36:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong mấy năm Lâm Lang mới sinh đó, ông dồn trọng tâm việc chuyển tài sản gia tộc nước ngoài, gánh vác trách nhiệm trông nom nên đối với con gái .”

 

cháu cần sự nhận xin của , nhưng vẫn với cháu rằng, xin cháu."

 

Mộ Thừa hiểu rõ lầm thể chối cãi và cũng khó lòng tha thứ, ông cũng xa cầu sự tha thứ của Lâm Lang, chuyến tới đây, thực vẫn là thuyết phục Văn Chiêu Phi tiếp tục dùng hai mà ông tìm tới, để sử dụng ứng phó khi Lâm Lang sinh nở.

 

“Đều là của con, là của con!"

 

Mộ Trăn lên tiếng, cả Mộ Thừa và Văn Chiêu Phi đều ngăn cản nữa, từ góc độ của đem những chuyện với Tiểu Lâm Lang trần thuật từng cái một.

 

“...

 

, là thứ gì cả, những lời như với Tiểu Lâm Lang, giúp kẻ ác điều như thế!"

 

Mộ Trăn tự tát mặt mấy cái thật mạnh, về phía Lâm Lang, trong mắt sự tự trách và sám hối.

 

Sự thật chính là bao nhiêu năm nay cũng từng bất kỳ sự sám hối nào, sự bao che năm đó của chẳng ý nghĩa gì cả.

 

Sau khi Mộ Trăn kể chi tiết cho ông quá trình chuyển Tiểu Lâm Lang đến thôn Tiểu Ninh và diễn biến tâm lý lúc đó của , Mộ Thừa tiếp tục đem kết quả xử trí Mộ lão thái thái, cũng như tình hình của những cũ nhà họ Mộ từng tham gia chuyện năm đó cho Lâm Lang và Văn Chiêu Phi .

 

Không còn nghi ngờ gì nữa, những ở trong nước cũng chẳng sống lành gì.

 

Người duy nhất từng theo họ nước ngoài cũng sa thải để điều tra, ngày tháng chắc chắn thể dễ chịu .

 

Lúc cả Mộ Thừa và Mộ Trăn đều còn gì để , Lâm Lang lên tiếng hỏi:

 

“Nếu như... là nếu như, về nước tìm , phát hiện cùng với ông ngoại bà ngoại ch-ết ở thôn Tiểu Ninh , định gì?

 

Lại cứu vãn điều gì?"

 

Lâm Lang về phía Mộ Thừa, cũng như Mộ Trăn đang hối hận lóc, bây giờ cô còn sống, còn sống , mới thể cơ hội để Mộ Thừa và nhà họ Mộ đến nhận , sám hối.

 

Nếu cô ch-ết theo vận mệnh trong sách thì ?

 

Những liệu vì cô mà đau lòng, vì cô mà báo thù những kẻ từng bắt nạt cô ?

 

Cho dù họ đều , thì đối với một ch-ết, còn cảm giác gì nữa mà , thì còn ý nghĩa gì chứ.

 

Mộ Thừa và Mộ Trăn từng nghĩ đến vấn đề của Lâm Lang sắc bén và chỉ thẳng trọng tâm vấn đề như .

 

Mộ Trăn cho đến khi sự việc xảy đều chủ động thành thật khai báo, mà trong nhận thức của Mộ Thừa và Lâm Khả Tuyển, con gái của họ chính là ch-ết , sống , là ch-ết năm bốn tuổi khi trưởng thành, thì gì khác biệt .

 

Lâm Lang xong lời của Mộ Thừa, “bất đắc dĩ" của Mộ Trăn lúc đó, càng thêm khẳng định bản thể mủi lòng, cũng thể việc tha thứ.

 

Khi cả Mộ Thừa và Mộ Trăn đều trả lời , Lâm Lang khẽ lắc đầu :

 

“Đối với , ch-ết một ch-ết hai chắc là gì khác biệt .

 

Cho nên...

 

đây là cuối cùng bằng lòng đến gặp , cũng hy vọng thể ... v-ĩnh vi-ễn đừng xuất hiện mặt nữa."

 

Văn Chiêu Phi về phía Mộ Thừa :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-408.html.]

 

“Bệnh viện 1 tìm hiến m-áu cùng nhóm m-áu với Bội Bội , nhưng vẫn cảm ơn ông vì cho nhóm m-áu đặc biệt của Bội Bội."

 

Dựa sự cảm ơn , và Lâm Lang mới đến gặp họ ngày hôm nay, nếu , họ ngay cả sự cần thiết của cuộc gặp mặt cũng .

 

Không lầm nào cũng đều cơ hội cứu vãn, cũng họ bù đắp là Lâm Lang bắt buộc tiếp nhận.

 

Mộ Thừa Lâm Lang một cái gần như tham lam, ông chủ động dậy gật đầu:

 

“Được, , chúng nhất định sẽ ."

 

Lâm Lang thể tha thứ, cũng bất kỳ hình thức bù đắp nào của họ, họ liền nên đúng như điều Lâm Lang mong , v-ĩnh vi-ễn bao giờ phiền cuộc sống của cô nữa.

 

Mộ Trăn mấy câu với giọng điệu lạnh nhạt của Lâm Lang cho bật , cổ họng nghẹn , nhưng vẫn gọi Lâm Lang một tiếng:

 

“Tiểu Lâm Lang, chú út với cháu..."

 

Đồng t.ử Lâm Lang co , trong đầu cô lóe lên một cảnh tượng.

 

Trên đường phố náo nhiệt, Mộ Trăn với khuôn mặt trẻ trung hơn nhiều mang vẻ mặt hoảng loạn hét lớn gọi Tiểu Lâm Lang, túm lấy đường liền hỏi thấy một bé gái cao đến ngang bắp đùi .

 

Lúc Lâm Lang hồn , trong phòng khách nhỏ chỉ còn mỗi Văn Chiêu Phi vẫn đang ở bên cạnh bầu bạn với cô.

 

Văn Chiêu Phi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc lưng Lâm Lang, đối với cái “nếu như" mà Lâm Lang cảm thấy đau lòng từ tận đáy lòng, cũng thể hiểu tại Lâm Lang thể tha thứ, mà sẽ chỉ kiên định lựa chọn lập trường của Lâm Lang.

 

“Họ ạ?"

 

Lâm Lang hỏi một câu thừa thãi, nhưng cô đúng là phát hiện Mộ Thừa, Mộ Trăn lúc nào.

 

“Ừm, Mộ Thừa lôi Mộ Trăn ," Văn Chiêu Phi thấy Lâm Lang đang thất thần, nên theo tiễn ngoài, mà để thím Lý và Khương Tâm Minh cùng những khác giúp tiễn .

 

Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang lên, bọn họ cũng về viện chính.

 

Lâm Lang ôm lấy cổ Văn Chiêu Phi, trầm giọng :

 

“Vừa nãy... em nhớ một chút, em đúng là từng lạc một ở kinh thành, là chú... là Mộ Trăn tìm em về."

 

ký ức, Lâm Lang thực đều nửa tin nửa ngờ đối với những chuyện cũ mà Mộ Thừa, Mộ Trăn kể , trong quá trình họ chuyện, cô càng để ý đến kết quả xử trí của Mộ lão thái thái và những khác hơn.

 

Cái gọi là tu viện, Lâm Lang từng qua cũng từng tìm hiểu qua.

 

thể khẳng định là, cô ở đây đối với Mộ Thừa, Lâm Khả Tuyển tuyệt tình bao nhiêu, thì Mộ Thừa, Lâm Khả Tuyển thể hận Mộ lão thái thái bấy nhiêu, thể trả thù bà cho cô thêm bấy nhiêu.

 

với tuổi tác của Mộ lão thái thái, Lâm Lang đích tìm bà tính sổ kiện tòa đều thực tế.

 

Văn Chiêu Phi càng thêm đau lòng và bực bội, đổi thời gian địa điểm khác, đúng là đ-ánh cho Mộ Thừa, Mộ Trăn một trận để xả giận cho Lâm Lang và Tiểu Lâm Lang.

 

Văn Chiêu Phi bế Lâm Lang về phòng ngủ chính của viện chính bật lò sưởi, hôn lên giữa lông mày Lâm Lang một cái:

 

“Anh hứa với em, loại chuyện tuyệt đối sẽ xảy các con của chúng ."

 

Lâm Lang tay sờ sờ lên bụng, đạp nhẹ một cái, chút cảm xúc ngổn ngang mờ mịt của cô bắt đầu tan biến , khẳng định gật đầu:

 

“Vâng, em mà."

 

Loading...