[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:36:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vậy cô ngủ một lát, việc gì thì cứ đến gõ cửa văn phòng cô bất cứ lúc nào nhé," Khấu Quân Quân xong với Văn Chiêu Phi tìm thím Dương và dì Trương dặn dò kỹ lưỡng chuyện chăm sóc trẻ sơ sinh.

 

Cứ hai ba tiếng là cho b-ú một , tã và đo nhiệt độ c-ơ th-ể, tình huống gì thì thể tìm bác sĩ và y tá trực bất cứ lúc nào.

 

Văn Chiêu Phi tiễn Khấu Quân Quân đến cửa ngăn , cúi hôn nhẹ Lâm Lang, hai đứa trẻ trong ánh đèn mờ ảo, cả hai đứa đều mở mắt, vẫn đường nét giống giống Lâm Lang hơn.

 

C-ơ th-ể nặng hơn 2,5kg của các bé chỉ nhỏ bằng bàn tay, c-ơ th-ể nhỏ, mặt nhỏ, ngũ quan cũng cực kỳ nhỏ, trông mỏng manh vô cùng, nhưng lúc chỉ các bé như thôi thấy vô cùng cảm động .

 

“Chào các con, ba là ba đây, đang ngủ cùng các con là đấy," Văn Chiêu Phi xong chỉ khẽ chạm lớp tóc tơ của các bé một cái thu tay .

 

Văn Chiêu Phi các con một lúc Lâm Lang.

 

Các thiết trong phòng bệnh hiển thị các chỉ c-ơ th-ể của Lâm Lang đều trong giá trị bình thường, nhưng Lâm Lang vẫn luôn tỉnh cho đến khi Khấu Quân Quân tới sáng sớm, đến khi bọn Văn Hạc Thành lượt từ nhà tới, cô vẫn tỉnh.

 

Văn Chiêu Phi cố gắng tự nhủ với bản rằng điều là bình thường, nhưng trong lòng khỏi lo lắng, dám thể hiện sự lo lắng ngoài để tránh bọn Văn Hạc Thành sợ hãi.

 

Đến chín giờ sáng, Văn Chiêu Phi nhịn hôn lên trán và môi Lâm Lang, dỗ dành bên tai cô:

 

“Tỉnh một chút, các bảo bối một chút, ngủ tiếp, ?"

 

Lâm Lang tạm thời vẫn thấy tiếng của Văn Chiêu Phi, ý thức của cô đang chìm đắm trong một mảng ký ức xa lạ, những ký ức năm bốn tuổi khi cô còn là Tiểu Lâm Lang.

 

Tiểu Lâm Lang chỉ tên là Mộ Lâm Lang, cô bé còn một cái tên mụ gọi là Bội Bội.

 

Trong nhà Bội Bội nhiều , thơm tho mềm mại, ba cao lớn, chú nhỏ chọc cô , bà nội, chú hai thím hai cùng khen ngợi cô, bác hai Tần, chú tư, cô mười hai tới nhà chơi, thím Thúy và dì mẫu Phương hằng ngày dỗ cô uống thu-ốc ngủ...

 

, Bội Bội mỗi sáng và tối đều uống thu-ốc đắng ngắt, nhưng mỗi uống xong cô đều nhận lời khen ngợi của thơm tho, nên cô thích uống thu-ốc nhưng cũng nỗ lực thể hiện sợ hãi.

 

Bội Bội yêu của , thơm xinh , nhưng cô vì sinh cô mà bệnh một thời gian dài, c-ơ th-ể cũng luôn , cách nào cùng thím Thúy, dì mẫu Phương luôn ở bên cạnh chơi với cô .

 

Bội Bội cũng yêu ba của , ba cô mỗi về đều sẽ mua cho cô nhiều váy và điểm tâm ngọt ngào, còn bế cô lên cao nữa, nhưng ba bận quá, thường xuyên công tác, ngay cả khi ở nhà cũng luôn ở trong thư phòng và phòng ngủ của ....

 

Bội Bội chỉ một chút xíu thích bà nội thôi, nếu bà nội đừng luôn lén lút bắt nạt cô, cô sẽ sẵn lòng thích bà nhiều như thích chú hai chú nhỏ .

 

Bà nội ghét Bội Bội thích ba của chính , còn cho Bội Bội uống nước, đem điểm tâm ba cho Bội Bội giẫm nát giẫm bẩn gọi Bội Bội tới ăn.

 

Bội Bội là một đứa trẻ ngoan ưa sạch sẽ, mới thèm ăn đồ rơi xuống đất, cũng sẽ học bà nội c.h.ử.i bới khác.

 

Mẹ từng với Bội Bội, c.h.ử.i là đứa trẻ ngoan, cô đứa con nhất của ba .

 

Bà nội lóc cầu xin cô tha thứ , Bội Bội hiểu nổi những giọt nước mắt của bà nội, cũng mấy tin lời bà , nhưng bà nội là của ba, cô vẫn sẵn lòng tha thứ cho bà, vẫn hy vọng một ngày bà nội thể thực sự thích cô....

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-422.html.]

 

Bội Bội nhịn sợ hãi, vượt qua thử thách của bà nội , nhưng bà nội cũng vì thế mà yêu quý cô, cô buồn quá.

 

Chú nhỏ với Bội Bội rằng, cô kể với khác việc bà nội luôn đối xử với cô như , nếu chú nhỏ, ba cô đều sẽ vì thế mà khó xử và buồn bã.

 

Bội Bội thực thường xuyên lén lút buồn bã một , cô ba cũng buồn bã như , cô hứa với chú nhỏ .

 

Bội Bội nỗ lực giữ bí mật, kể với ba , cũng kể với khác.

 

Thím Thúy với Bội Bội rằng, lớn lên là thôi, Bội Bội tin .

 

Bội Bội chỉ nỗ lực lớn lên mà còn một đứa trẻ thông minh ham học, cô thuộc lòng tất cả các bài thơ cổ và Thiên Tự Văn mà ba dạy cho cô, họ vui mừng khôn xiết, Bội Bội cũng vui mừng.

 

bệnh , ba cũng công tác, dì mẫu Phương cho mặc quần áo dày, liền bế cô tới bên cửa sổ hóng gió, bệnh thì thể cùng bồi cô.

 

Bội Bội mấy tin tưởng dì mẫu Phương, nhưng Bội Bội sức lớn bằng dì , trong lòng cũng gặp .

 

Quả nhiên, dì mẫu Phương lừa cô , cô bệnh cũng tới ở trong phòng , lúc cô lóc đòi ba , cô dì mẫu Phương cưỡng ép bế .

 

Họ tới một nơi xa lạ, chú bác sĩ mặc áo blouse trắng mà cô từng thấy khám bệnh cho cô, cô xin dì mẫu Phương vì nên phản kháng đ-á dì , nhưng dì mẫu Phương lời nào với cô cả.

 

Các chú bác sĩ nhanh ch.óng rời khỏi phòng, Bội Bội sợ hãi, giả vờ ngủ, định đợi dì mẫu Phương ngủ say hoặc ngoài thì sẽ tự lén về nhà, cô nhớ kỹ đường từ nhà tới đây, cô thể tự bộ về!

 

Bội Bội dì mẫu Phương thực chỉ lời bà nội, cô sẽ tha thứ cho dì mẫu Phương và bà nội nữa .

 

dì mẫu Phương luôn cũng ngủ, mà là đem cô nhét trong một cái bao tải , cô lóc giãy giụa, dì mẫu Phương cũng coi như thấy .

 

Lúc Bội Bội tưởng sắp dì mẫu Phương vứt bỏ, cô thấy tiếng bà nội , cô vui quá, bà nội tới đón cô về nhà !

 

Nếu bà nội chịu đón cô về nhà, Bội Bội sẽ sẵn lòng tha thứ cho bà một nữa.

 

... bà nội đem cô đem cho , còn yêu cầu đem cô thật xa.

 

Lúc Bội Bội nỗ lực tự nghĩ cách về nhà tìm ba , chú nhỏ tới bế cô , Bội Bội đau lòng quá, Bội Bội mách chú nhỏ .

 

Bội Bội còn với chú nhỏ rằng, cô về nhà, cô nhớ ba .

 

chú nhỏ chỉ với Bội Bội rằng xin , xin ...

 

, chú nhỏ cũng sắp vứt bỏ cô .

 

 

Loading...