[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:37:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho đến hiện tại bọn thím Dương vẫn dùng thìa gỗ nhỏ để đút sữa cho Tiểu Linh Đang, nhưng uống sữa thuộc về bản năng của một đứa trẻ sơ sinh, và sức lực của con bé vượt xa dự tính của Lâm Lang.”

 

Mồ hôi lạnh trán và lưng Lâm Lang đều vã , Tiểu Linh Đang cũng nỗ lực , nhưng vẫn uống sữa, con bé ấm ức “oa oa" lên, Lâm Lang cũng vì đau mà bật .

 

Văn Chiêu Phi đại khái đoán tình huống , cũng màng tới việc Lâm Lang cho , bế Tiểu Linh Đang vỗ về, bàn tay còn giúp Lâm Lang cài quần áo, vươn tay ôm lấy cô.

 

“Anh nhờ sư mẫu và bác sĩ Hàn kê thu-ốc, nhé?"

 

Văn Chiêu Phi trầm giọng , và Lâm Lang cũng nhanh ch.óng quyết định, nếu Lâm Lang thể chịu nhiều đau đớn hơn.

 

“Thử... thử xem...

 

Anh... giúp em?"

 

Lâm Lang mắt đẫm lệ, nhưng vẻ mặt vẫn kiên định, Tiểu Linh Đang và Tiểu An An sinh khi tháng còn quá nhỏ, đây là điều duy nhất cô thể cho các con, cô từ bỏ nhanh như .

 

Văn Chiêu Phi cúi mắt Tiểu Linh Đang hai tiếng thôi, nhưng cũng ngủ mà vẫn mở to mắt, đặt con bé xuống cuối giường, lấy chăn đắp cho con.

 

“Anh thử xem, dám đảm bảo..."

 

Văn Chiêu Phi từng nghĩ sẽ tranh sữa với các con, nhưng về phương diện nắm bắt lực đạo, chắc chắn là một trưởng thành sẽ chừng mực hơn, việc ngoài , cũng còn ai khác thể giúp Lâm Lang.

 

“Ư...

 

Biết thế em tự một cái máy hút sữa ," Lâm Lang ngờ việc cho con b-ú khó khăn đến , hiện tại chuyện cũng muộn, việc quyết định tự cho b-ú chính là chuyện của một hai ngày , căn bản chờ đến khi nhà máy đặt xong.

 

Văn Chiêu Phi do dự nữa, “Anh giúp em."

 

Chẳng lẽ bằng một cái máy .

 

Nửa giờ , Tiểu Linh Đang uống sữa , vẻ mặt Lâm Lang vẫn mang theo chút sợ hãi, nhưng thấy dáng vẻ Tiểu Linh Đang tiếp tục dốc sức uống sữa, nỗi sợ hãi nhanh ch.óng biến mất, biến thành một cảm giác kỳ lạ.

 

“Đây là con gái của em," Lâm Lang càng xác định rõ ràng hơn so với đây rằng Tiểu Linh Đang là con gái của cô, lớn lên trong c-ơ th-ể cô, thỉnh thoảng nửa đêm đ-á cô tỉnh giấc, khi cô bơi “chào hỏi" một cách đặc biệt sôi nổi.

 

“Là con gái của chúng ," Văn Chiêu Phi sửa lời của Lâm Lang, cũng quên con trai Tiểu An An vẫn còn ở gian ngăn cách, bế Tiểu An An , đợi Tiểu Linh Đang uống no đổi uống.

 

Dạ dày của các bé giai đoạn nhỏ, lượng sữa tính là nhiều của Lâm Lang cũng đủ để cho hai đứa b-ú.

 

“Thật đáng yêu," Lâm Lang chỉnh đốn quần áo, nhẹ nhàng hôn một cái lên má Tiểu An An và Tiểu Linh Đang, “Thật là mềm mại."

 

Nếu sợ hôn đau thức giấc bọn nhỏ, Lâm Lang còn tiếp tục hôn nữa, hiện tại chỉ thể thỏa mãn mà buông tha.

 

Văn Chiêu Phi nhịn lên tiếng:

 

“Còn thì ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-426.html.]

Lâm Lang hôn xong các con là xuống, dáng vẻ như ngủ cùng các con luôn, cha “bỏ sức" ít , mà ngay cả một nụ hôn cũng .

 

“Hừ," Lâm Lang hừ nhẹ một tiếng, những giọt sữa non quý giá nhất phần lớn đều chui bụng Văn Chiêu Phi , rõ ràng nhận lợi lộc còn gì.

 

Văn Chiêu Phi cũng nhẹ nhàng hôn một cái lên giữa chân mày của các con, đó mới hôn một cái lên Lâm Lang thực chất là đang hổ, “Ngủ , ở bên cạnh con em."

 

Lâm Lang âm thầm mở một con mắt , khép , chủ động kéo tay Văn Chiêu Phi áp lên má cọ cọ, mới yên tâm nhắm mắt tiếp tục ngủ.

 

Trong ba ngày đó, Lâm Lang cơ bản duy trì lịch sinh hoạt gần giống như các bảo bối, khi thấy tiếng thì tỉnh dậy cho con b-ú, thời gian khác các bảo bối ngủ, cô cũng ngủ.

 

Trong giấc mơ khi ngủ, Lâm Lang liên tục “phát" những “ký ức" quá khứ của cô, bao gồm cả năm bốn tuổi, bao gồm cả những năm tháng khi cô đưa đến thôn Tiểu Ninh, bao gồm cả “mất trí nhớ" gần đây.

 

Từng lúc, Lâm Lang thông qua “ký ức" luôn cảm thấy một tầng “ranh giới" ngăn cách, giờ tan biến còn dấu vết.

 

“Con chính là Lâm Lang," khi đang giúp lau , Lâm Lang khẽ một câu, chính Văn Chiêu Phi và các bảo bối cho cô dũng khí để đối mặt với những bi thương và mất mát trong quá khứ.

 

Trước năm 18 tuổi, cô chỉ là một Lâm Lang ở thôn Tiểu Ninh mất ký ức năm bốn tuổi, khi ông ngoại bà ngoại lượt qua đời, cô nảy sinh ý định quyên sinh, chỉ chờ một ngày nào đó cũng bệnh ch-ết, nhưng trong một cơn sốt cao đêm nọ mà khôi phục “ký ức tiền kiếp" và “tình tiết trong sách" mang cho cô cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ.

 

Cô coi là một Lâm Lang đến từ thế giới khác, ch-ết thì ch-ết nữa, nhưng sống cũng vô cùng gian nan, những kỹ năng sống vốn dĩ theo ông ngoại bà ngoại học đều quên sạch bách, suýt chút nữa bỏ đói chính .

 

Lâm Lang hiện tại chỉ thể xác định thế giới từ đầu đến cuối chỉ một Lâm Lang, nhưng vẫn thể xác định Lâm Lang trong thế giới khi Vương Thi Văn “trọng sinh" trong tình tiết sách cũng là cô .

 

Nếu cô “tình tiết", thêm tình cảm cùng lớn lên từ nhỏ, xác suất cô tin tưởng trai hàng xóm thanh mai trúc mã thực sự cao hơn nhiều so với việc cô lựa chọn một Văn Chiêu Phi “hôn ước từ bé" từng gặp mặt đó.

 

Văn Chiêu Phi ngước mắt sang, xác nhận một nữa:

 

“Đã nhớ hết ?"

 

“Vâng, mấy ngày nay ngủ đều mơ... , là hồi ức, em nhớ hết ," Lâm Lang khẳng định gật đầu, Văn Chiêu Phi cần lo lắng việc cô đột nhiên “mất trí nhớ" nữa.

 

“Là em... đủ dũng cảm," Lâm Lang cảm thấy áy náy đối với việc “ ch-ết" , cô phụ lòng ông ngoại bà ngoại dạy dỗ và trút hết tình yêu lên cô.

 

“Không , em dũng cảm," Văn Chiêu Phi mắt Lâm Lang, khẳng định với cô, “Ông ngoại bà ngoại sẽ tự hào vì em, sẽ vui mừng vì em."

 

Người một nữa “mất trí nhớ" cũng vẫn là chính bản Lâm Lang, bản năng sinh tồn của cô giúp cô đưa lựa chọn nhất.

 

“Vâng," Lâm Lang khẽ đáp một tiếng, sống mũi cay, cái thể chất “ kìm nước mắt" thực sự là phiền phức, lời còn mấy câu mà cô .

 

Văn Chiêu Phi tiếp tục lấy bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ mặc cho Lâm Lang, ôm cô lòng:

 

“Anh yêu em, các bảo bối của chúng cũng yêu em."

 

“Em cũng yêu ," Lâm Lang ôm Văn Chiêu Phi, cảm giác cay cay ở mũi nhanh ch.óng tự tiêu tan, cô rầu rĩ :

 

“Lần em quên kể nội dung tình tiết cho ."

 

 

Loading...