[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:03:57
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thím Dương nhanh về nhanh, Văn Chiêu Phi phòng tiếp tục quạt cho Lâm Lang, đợi nhiệt độ trong phòng hạ xuống, đóng bớt một nửa cửa sổ, lấy một chiếc chăn nhỏ đắp lên ng-ực cho Lâm Lang, lúc mới dậy phòng sách tìm ông cụ.”
Văn Chiêu Phi mua vé tàu lượt về khởi hành chiều mai, tính thời gian họ ở nhà còn bao nhiêu, Văn Chiêu Phi những lời dặn dò của ông cụ dành cho sẽ ít.
Văn Chiêu Phi trò chuyện với ông cụ gần một giờ đồng hồ , Lâm Lang vẫn ý định thức dậy, đành xoa tóc Lâm Lang đ-ánh thức cô dậy, “Ăn cơm tối hãy ngủ, Lâm Lang, Lâm Lang..."
“Bội Bội, dậy ăn cơm thôi nào," Văn Chiêu Phi học theo ông cụ gọi tên mụ của Lâm Lang, giọng điệu cũng theo đó mà dịu dàng hơn nhiều.
Lâm Lang nhắm mắt đưa tay ôm cổ Văn Chiêu Phi cọ cọ nũng nịu, “Buồn ngủ quá, em còn ngủ nữa."
Văn Chiêu Phi Lâm Lang ôm lấy cổ, kéo xuống một cách dễ dàng để cọ má.
Lâm Lang nhắm mắt, nhưng Văn Chiêu Phi thì đang mở mắt, họ ở gần như thế , gần thêm một chút nữa thôi là hôn môi Lâm Lang .
Văn Chiêu Phi cảm thấy nhịp tim nhanh đến mức khó tin, yết hầu lăn lên lộn xuống vài cái, lơ đãng , “Bữa tối sườn xào chua ngọt và thịt viên chiên, đều là những món tủ của thím Dương, bây giờ đang còn nóng hổi, em chắc là ngủ thêm một lúc nữa mới dậy ăn ?"
Lâm Lang đột ngột mở mắt, trong tầm mắt mơ màng hiện từng chút một khuôn mặt của Văn Chiêu Phi, hai tay cô vẫn còn quấn cổ , giống như một...
ừm, tiểu yêu tinh quấn .
Lâm Lang cách hình dung hiện trong đầu cho rùng , thu tay lập tức định bò dậy.
Văn Chiêu Phi hề nhân thế mà dậy, mà một tay đỡ lấy má Lâm Lang, trầm thấp hỏi, “Có thể hôn ?"
Lời hỏi miệng, Văn Chiêu Phi mới nhận gì, thật là mạo phạm, nhưng ánh mắt Lâm Lang hề dời .
Lâm Lang chớp chớp mắt, vẻ ửng hồng má nhanh ch.óng hiện lên, khẽ gật đầu một cái gần như thấy rõ.
Tiếp đó, môi Văn Chiêu Phi dán lên môi Lâm Lang, dừng trong chốc lát, tay rời khỏi má Lâm Lang rơi lên vai cô, đưa Lâm Lang cùng dậy.
Lâm Lang mím môi, cái hôn quá ngắn ngủi , cô còn kịp phản ứng gì thì kết thúc .
Lâm Lang phân vân một chút giữa việc tiếp tục hôn hôn và ăn sườn xào chua ngọt, dứt khoát chọn vế , “Ăn cơm ăn cơm, em ăn sườn xào chua ngọt!"
Sườn xào chua ngọt là một trong những món ăn yêu thích nhất ở căng tin cấp ba của Lâm Lang, cũng là món Lâm Lang ăn nhiều nhất, Văn Chiêu Phi nhắc tới, nỗi nhớ nhung của cô đều trỗi dậy.
“Được," Văn Chiêu Phi nhếch môi , cũng thu chút cảm giác ý thỏa đó.
Tâm trạng tiếp tục bay bổng, Lâm Lang hề từ chối, cũng hề bài xích nụ hôn của .
Lâm Lang dậy đơn giản chỉnh đốn mái tóc, tay trong tay với Văn Chiêu Phi chuẩn ăn cơm.
Món sườn xào chua ngọt do thím Dương phụ sự kỳ vọng của Lâm Lang, đậm đà miệng, mềm nhừ róc xương, đều ăn một cách thỏa mãn và yêu thích.
Sau bữa cơm, Lâm Lang và Văn Chiêu Phi mỗi một bên dìu tay ông cụ Văn, họ dạo tản bộ tiêu thực bên ngoài con ngõ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-48.html.]
Ông cụ ngoài miệng cần dìu, nhưng thực sự dìu cũng gạt tay họ .
Khoảng thời gian từ bữa tối đến khi trời tối hẳn là lúc nhộn nhịp nhất trong ngày ở con ngõ nhỏ, trẻ em, thanh thiếu niên và lớn học về, các ông cụ bà cụ ăn cơm xong dạo.
Trên quãng đường một vòng về gần cửa nhà , Lâm Lang và Văn Chiêu Phi ông cụ “khoe khoang" một trận trò.
Thời buổi thể trưởng thành với mức độ tiêu chuẩn như Lâm Lang và Văn Chiêu Phi là cực kỳ hiếm gặp, huống chi còn xuất hiện theo đôi theo cặp.
“...
Sau chắt của cụ chắc chắn là lắm đây, Ba chị Ba định bao giờ thì sinh một đứa?"
Ngụy Đình, gả cho con thứ của hàng cháu nhà họ Hàn bên cạnh, khen ngợi Lâm Lang và Văn Chiêu Phi một hồi, tò mò liếc bụng Lâm Lang, vẻ ngoài của Lâm Lang đúng là tiêu chuẩn, nhưng hình giống như liễu yếu đào tơ, trông giống dễ sinh nở cho lắm.
Văn Chiêu Phi liếc Ngụy Đình thêm một cái, ngoài Lâm Lang và ông cụ đều ẩn ý trong lời của cô .
Ông cụ Văn nghĩ đến đứa nhỏ là sự kết hợp vẻ ngoài của Lâm Lang và Văn Chiêu Phi, cả trái tim đều mềm nhũn , hì hì , “Thế thì chắc chắn là cực kỳ ."
Lâm Lang gật đầu phụ họa, cô cũng cảm thấy con của cô và Văn Chiêu Phi thể .
Ánh mắt Văn Chiêu Phi rơi mặt Lâm Lang, dịu dàng thấy rõ, “Lâm Lang còn nhỏ, chúng vội."
Trước khi nhận lá thư đó tháng ba năm nay, kết hôn sinh con đều trong kế hoạch cuộc đời của Văn Chiêu Phi, nhưng bây giờ chỉ kết hôn, mà lúc nghĩ đến tương lai thể một đứa trẻ với đôi mày mắt giống Lâm Lang, trong lòng sự mong đợi.
“Chị!"
Từ bên ngoài con ngõ chạy tới một cô gái mặc váy trắng, cô ôm chầm lấy Ngụy Đình, “Chị, em nhớ chị quá mất."
“Trân Trân?
Em về từ bao giờ thế?
Sao em về ?"
Sự kinh ngạc mặt Ngụy Đình nhiều hơn niềm vui, cô kéo Ngụy Trân Trân định trong, sực nhớ đang chuyện với nhà họ Văn, biểu cảm lập tức vẻ đoan trang dịu dàng.
“Ông Văn, Ba, chị Ba, đây là em gái ruột của cháu, Trân Trân," Chồng của Ngụy Đình nhỏ hơn Văn Chiêu Phi hai tháng, cô nhất quán gọi theo nhà chồng những hàng xóm quanh đây.
“Trân Trân, đây là cụ Văn bạn của ông nội và cháu trai cháu dâu của cụ, ở ngay nhà bên cạnh nhà ," Ngụy Đình nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngụy Trân Trân, giọng điệu mang theo vẻ ý nhị thể .
Ngụy Trân Trân thể cảm nhận quá nhiều, cô cũng vẻ mặt kinh ngạc tương tự, “Hóa là ạ!
Là em đây là em đây, đúng là quá duyên ."
Hôm qua khi xuống tàu hỏa, Ngụy Trân Trân tưởng rằng sẽ khó mà gặp Văn Chiêu Phi, ngờ là hàng xóm của chị thứ hai kết hôn của cô .