[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 482
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:47:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hiện giờ mối quan hệ “ hề bình thường" giữa Văn Chiêu Phi và Nhậm Nhan, Tiêu Lịch càng thêm cảm kích và ơn.”
Nhậm Nhan từ lúc đủ điều kiện khách quan để về nước đến khi quyết định về nước, đến bây giờ sắp nước ngoài, đều đang do dự nên xuất hiện mặt Văn Chiêu Phi .
Bà bao nhiêu điều bất đắc dĩ, bao nhiêu điều thể gì khác chăng nữa, thì đối với Văn Chiêu Phi, bà cũng là một .
Điều bà thể cho Văn Chiêu Phi, lẽ chính là mãi mãi một “ch-ết", để bất kỳ ký ức nào.
Lúc , máy bay đang bay về hướng Nam, Nhậm Nhan vẫn thể tin nổi câu mà Tiêu Phồn giúp chuyển lời, rằng Văn Chiêu Phi vui vì bà còn sống.
cũng chỉ thế thôi, hận nghĩa là yêu, Văn Chiêu Phi cần bất kỳ sự bù đắp nào của bà , bất kể bà .
Sự đắn đo và trốn tránh của bà suốt thời gian qua, giống như một màn kịch đa tình tự diễn.
Tiêu Phồn chỉ qua là Nhậm Nhan đang nghĩ gì, ông ôm nhẹ lấy bà, thấp giọng khuyên giải.
“Dưới cảnh gia đình và thời đại như thế , nó dựa chính để trở thành bác sĩ lớn lừng lẫy trong nước, là giáo sư của học viện y khoa, giờ đây hôn nhân hạnh phúc, con cái đủ đầy, chúng nên vui mừng cho nó, tự hào về nó."
Trong giọng điệu của Tiêu Phồn hề che giấu sự tán thưởng dành cho bản Văn Chiêu Phi, ông tự hỏi nếu đổi là thế của Văn Chiêu Phi, sống trong thời đại đất nước mười mấy năm qua, ông sẽ thể đạt những thành tựu như Văn Chiêu Phi bây giờ.
Điều đáng quý hơn là Văn Chiêu Phi tính cách kiên nghị, cảm xúc định, khoáng đạt rộng lượng.
Vế còn khó hơn vế .
Thấy Nhậm Nhan đồng tình gật đầu, Tiêu Phồn tiếp tục :
“Chúng thể bù đắp gì cho nó, nhưng đại khái nó cũng sẽ bài xích việc chúng tiếp xúc với An An và Tiểu Linh Đang.
Trước đây đối xử thế nào thì vẫn đối xử như thế.
Đợi xử lý xong việc ở cảng Hồng, chúng sẽ ."
Có lẽ Văn Chiêu Phi sống lắm thì họ sẽ dễ dàng bù đắp hơn, nhưng với tư cách là bên thực sự cảm thấy hổ thẹn, từ tận đáy lòng họ hy vọng Văn Chiêu Phi chịu quá nhiều khổ cực, đau đớn.
Nhậm Nhan gật đầu, bà thực sự tiếp xúc với An An và Tiểu Linh Đang, nhưng sợ Văn Chiêu Phi sự thật về phận của sẽ càng hận hơn, nên mới nhẫn nhịn như .
Bây giờ qua sự phân tích của Tiêu Phồn, tới bà thủ đô, ít nhất thể từ xa ngắm con cái của Văn Chiêu Phi, ngắm những đứa cháu nội cháu ngoại quan hệ huyết thống của .
“Vâng," ngẩn ngơ một lát, Nhậm Nhan khẽ đáp một tiếng, đôi mắt hoa đào vốn thanh lãnh ánh lên ý .
Trước đó chỉ tồn tại trong nhận thức về “cháu ngoại, cháu nội", qua thời gian “quan sát từ xa" , trở thành những đứa trẻ đáng yêu cụ thể và sống động.
Lúc thực sự buông bỏ những xiềng xích đó, trong lòng Nhậm Nhan kìm nén mà trào dâng tình yêu thương dành cho An An và Tiểu Linh Đang.
——
An An và Tiểu Linh Đang dễ nuôi hơn nhiều so với phần lớn những đứa trẻ cùng tháng tuổi, ai bế chơi cũng quấy, bây giờ thêm hai bạn ch.ó để chơi cùng, càng cần lớn trong nhà tốn quá nhiều tâm sức để chơi với chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-482.html.]
thời gian khi ngủ buổi tối là một ngoại lệ, chúng chỉ nhận Lâm Lang và Văn Chiêu Phi.
Lâm Lang cũng tận hưởng thời gian cha con cái như thế , khi cùng Văn Chiêu Phi tắm rửa, cho chúng uống sữa và dỗ ngủ xong, cô mới mệt lử như một vũng nước mà bẹp lòng Văn Chiêu Phi.
“Mệt lắm , chợp mắt một lát , bế em tắm rửa," Văn Chiêu Phi hôn lên tóc mai của Lâm Lang, bàn tay ôm bên hông Lâm Lang tự giác xoa bóp cho cô.
“Không mệt," Lâm Lang ôm Văn Chiêu Phi, nheo nheo mắt, sự mệt mỏi một ngày bận rộn ấm và hạnh phúc che lấp, c-ơ th-ể chắc chắn là mệt, nhưng kiểu mệt mỏi rã rời cả lẫn tâm.
Lâm Lang cảm thấy buồn ngủ, nhưng vẫn nỡ ngủ, ngoài việc chăm sóc và đồng hành cùng các con khôn lớn khỏe mạnh, thời gian giao lưu cần thiết giữa vợ chồng họ cũng thể thiếu.
Đang trong thời kỳ nhũ nhi, An An và Tiểu Linh Đang ngủ nhiều và ngủ sớm, lúc thực mới tám giờ tối, họ vẫn thể cùng xem tivi, sách, nhiều việc.
Văn Chiêu Phi thể cảm nhận hàng mi dài của Lâm Lang lướt qua l.ồ.ng ng-ực , cô ngủ, thấp giọng kể về phát hiện “ngoài ý " khi sáng nay dắt hai chú ch.ó “Nhất Nhất" “Nhị Nhị" tiễn chủ cũ.
Khi Văn Chiêu Phi giải thích phận của Nhậm Nhan, Lâm Lang khỏi kinh ngạc khẽ kêu lên một tiếng, tiếp tục Văn Chiêu Phi kể mà l.ồ.ng ghép quá nhiều cảm xúc cá nhân, “Anh và bà ... chuyện gì với cả, Tiêu Phồn chuyện với , thời gian hạn, chúng cũng nhiều."
Lại im lặng một lát, Văn Chiêu Phi thấp giọng :
“Thực ... cũng gì với bà ."
Trực tiếp tha thứ, để bụng, Văn Chiêu Phi thánh nhân, còn lâu mới như .
nếu là hận hối tiếc điều gì đó thì cũng ...
Anh vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại, bất kỳ sự cố nào đến phá hoại đổi điều gì.
Anh càng khơi dậy những cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến Lâm Lang và hai đứa con.
Đối mặt với Tiêu Phồn, Văn Chiêu Phi thể trầm tự chủ, bình tĩnh ứng phó, nhưng đối mặt với Lâm Lang mà yêu sâu đậm đến tận xương tủy, che giấu bất cứ điều gì, thì một cảm xúc tự nhiên sẽ hiện .
Lâm Lang bám lấy vai Văn Chiêu Phi trườn lên phía một chút, cho đến khi gò má cô dán sát gò má , cọ cọ, tiếp tục áp sát .
“Trong chuyện , suy nghĩ của là quan trọng nhất, em cùng An An, Tiểu Linh Đang đều sẽ về phía ," giọng điệu mềm mại của Lâm Lang ẩn chứa sự kiên định tuyệt đối, cô sẽ mãi mãi cùng lập trường với yêu của , giống như cách Văn Chiêu Phi đối xử với cô .
Bất luận nếu Văn Chiêu Phi vượt qua nút thắt trong lòng , hoặc đơn thuần là thích, chấp nhận con Nhậm Nhan, cô và các con tuyệt đối sẽ cùng một lập trường, một lựa chọn với .
“Được," Văn Chiêu Phi đưa tay lên xoa xoa tóc Lâm Lang, tiếp tục xoa bóp các huyệt đạo gáy cho cô, khóe miệng nhếch lên, hỏi:
“Nằm với một lát nhé?"
“Vâng," Lâm Lang bóp sướng đến mức rên khẽ, hề do dự mà gật đầu, “Tất nhiên là ."
Tiếp đó góc đảo ngược, c-ơ th-ể nhanh ch.óng xoay nửa vòng, Lâm Lang theo bản năng bám c.h.ặ.t lấy Văn Chiêu Phi, kịp mở lời, tiếng kêu kinh ngạc và thắc mắc của cô đều chặn ... nhưng chỉ chần chừ một chút, Lâm Lang đáp Văn Chiêu Phi.
Mặc dù cái sự “" mà cô hiểu và cái sự “" mà Văn Chiêu Phi hề giống .