[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:04:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao ngủ mất ..."

 

Giọng điệu Văn Chiêu Phi thể chút muộn phiền, nhưng nhanh, cảm thấy may mắn vì Lâm Lang ngủ .

 

Nếu ngọn lửa bùng lên thì nhanh, mà dập tắt thì dễ dàng gì.

 

Gạt bỏ tạp niệm, Văn Chiêu Phi cũng nhanh ch.óng chìm giấc ngủ cùng Lâm Lang.

 

Sáng hôm , Văn Chiêu Phi tự chạy đến bưu điện một chuyến, gửi phần lớn hành lý đến nông trường, đó cố ý đường vòng đến trạm y tế khu phố để lấy một thu-ốc dự phòng cho ông cụ để ở nhà.

 

Tại nhà cũ họ Văn, Lâm Lang cùng Văn ông nội tiếp đón những hàng xóm láng giềng đến chơi, họ đều đến để xem mặt cô cháu dâu nông thôn mà Văn Chiêu Phi cưới về.

 

Lâm Lang tự tin phóng khoáng, tự thấy chẳng thể cho xem, Văn ông nội thì bảo vệ cô như bảo bối, hàng xóm láng giềng sẽ thiếu tinh tế đến thế, họ tự nhiên mà hùa theo khen ngợi.

 

“Cha, chị Dương, ở nhà náo nhiệt quá nhỉ."

 

Văn Minh Ngọc xách hai túi hoa quả , khi đưa cho dì Dương, cô đến mặt Lâm Lang, từ từ nở một nụ hiền từ:

 

“Là Lâm Lang đúng ?

 

Cô là cô út của Chiêu Phi, Văn Minh Ngọc."

 

“Cô út ạ," Lâm Lang dậy, chào hỏi lễ phép.

 

Gia đình cô út Văn Minh Ngọc của Văn Chiêu Phi ba năm mới điều về kinh thành, đây là một trong những năng đến nhà cũ họ Văn nhất trong hai năm Văn Chiêu Phi rời .

 

Văn ông nội vốn dĩ phần cưng chiều con gái hơn, lúc sự việc năm đó xảy , Văn Minh Ngọc ở kinh thành, xa xôi với tới , ông trách ai cũng trách lên đầu cô .

 

lúc thái độ của Văn ông nội đối với cô cũng hết sức bình thường, chủ yếu là vì trong vài năm Văn Minh Ngọc điều về kinh thành , cô luôn nỗ lực hòa giải mối quan hệ giữa ông cụ và các con.

 

Bức thư đáng lẽ đưa đến tay ông cụ cuối tháng chín năm ngoái cũng là do Văn Minh Ngọc nhận cầm .

 

Văn Hạc Thành hỏi Văn Minh Ngọc xem, trong mắt cô , ông rốt cuộc còn là cha của cô , còn là một năng lực hành vi , cô quyền gì mà đụng thư của ông, ông xử lý những chuyện đó.

 

“Thời gian còn sớm nữa, chúng về nấu cơm đây."

 

Bà Vương ở chéo cửa nhà họ Văn mắt dậy, bà nắm tay Lâm Lang, rạng rỡ :

 

“Lần cùng Chiêu Phi về, nhất định đến nhà dì chơi đấy.

 

Thằng nhóc nhà dì ngưỡng mộ ba Văn của nó nhất đấy."

 

“Vâng ạ," Lâm Lang gật đầu chào bà, cùng dì Dương tiễn các dì các bác cửa .

 

Trong sảnh đường chỉ còn Văn Hạc Thành và Văn Minh Ngọc, bầu khí lập tức trở nên căng thẳng.

 

Văn Hạc Thành nheo mắt sang:

 

“Cầm đồ về , cần đến nữa."

 

Trước mặt hàng xóm và Lâm Lang, ông để cho Văn Minh Ngọc chút thể diện, nhưng cứ để mặc như tiếp là thể nào.

 

Nếu ông cứ tiếp tục hồ đồ, dung túng như thế, còn mặt mũi nào mà gặp Tú Ngọc và những bạn cũ.

 

“Cha!

 

Mẹ , còn sống mới quan trọng hơn ?

 

Cha cho chúng con cơ hội..."

 

Lời của Văn Minh Ngọc Văn Hạc Thành cắt ngang bằng giọng thô bạo:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-52.html.]

 

“Cha từng cho các con cơ hội ?

 

Chính vì cha cho các con quá nhiều cơ hội, mới khiến các con hết đến khác tính kế lên đầu nhà ."

 

Trước đây là vợ ông Nguyễn Tú Ngọc, bây giờ là Văn Chiêu Phi do chính tay ông nuôi nấng.

 

Ông cụ lộ vẻ chán ghét và mệt mỏi, hề ý định nhượng bộ, ông phẩy tay dì Dương bước cửa, trực tiếp dặn dò:

 

“Sau mở cửa cho nó nữa."

 

Dì Dương ông cụ, Văn Minh Ngọc, gật đầu:

 

“Vâng ạ."

 

Người trả lương cho dì là ông cụ, căn nhà cũng là nhà phúc lợi hưu trí của ông cụ, dì đương nhiên là lời ông cụ.

 

Lâm Lang bước nhanh tới, đưa tay vuốt ng-ực cho Văn Hạc Thành, nũng nịu :

 

“Đừng giận, đừng giận mà.

 

Ông nội, chúng thư phòng , cháu chữ cho ông xem nhé, cháu còn chữ nhỏ kiểu trâm hoa nữa đấy."

 

“Tú Ngọc cũng đấy, năm đó bà cùng khởi m-ông với bà ngoại cháu, cực kỳ , để ông tìm cho cháu xem," Văn Hạc Thành lập tức Lâm Lang dỗ dành cho nguôi giận, mặt lộ nụ hoài niệm.

 

Sự xuất hiện của Lâm Lang khiến ông nguôi ngoai nhiều về sự của vợ , bây giờ ông chỉ bà và những bạn cũ trông nom Lâm Lang và Văn Chiêu Phi nhiều hơn, còn kiêng kỵ việc nhắc chuyện cũ nữa.

 

“Vâng ạ, cháu xem!"

 

Lâm Lang cũng khơi dậy hứng thú, vô tình thật sự phớt lờ Văn Minh Ngọc đang liên tục về phía .

 

Họ thư phòng, Văn Minh Ngọc dì Dương ngăn cũng dám chọc giận ông cụ thêm nữa, nhưng vẫn kiên trì ở sảnh lớn, dì Dương còn nấu cơm trưa, thấy cô thư phòng phiền nên cũng mặc kệ.

 

Văn Minh Ngọc mười phút mới đợi Văn Chiêu Phi gửi đồ và mua thu-ốc về.

 

“Cháu đừng , chúng chuyện một lát," Văn Minh Ngọc gọi giật Văn Chiêu Phi khi định gật đầu về phía thư phòng.

 

Thân hình Văn Chiêu Phi khựng một chút, tiếp tục :

 

“Cháu việc, xin cô ngắn gọn cho."

 

Bà con xa bằng láng giềng gần, Văn Chiêu Phi còn một vòng quanh hàng xóm láng giềng để lúc việc gì, dì Dương thể gọi họ, ngoài , cũng chào hỏi một bạn học đang việc ở trạm y tế khu phố.

 

Cứ nửa tháng một , bạn học của sẽ đến thăm khám cho ông cụ một , kịp thời điều chỉnh loại thu-ốc ông cụ đang dùng.

 

Lần trở về, Văn Chiêu Phi mất lòng tin Văn Minh Hiên, Văn Minh Ngọc và những khác.

 

Nếu điều kiện y tế ở nông trường thể so sánh với kinh thành, đón ông cụ đến nông trường để đích chăm sóc.

 

“Đây là cô và các bác cả bác hai của cháu gom góp , coi như là tiền mừng cưới cho cháu và Lâm Lang."

 

Văn Minh Ngọc lấy một bao lì xì đưa cho Văn Chiêu Phi, cô tin tưởng Lâm Lang, ấn tượng ban đầu giảm sút nghiêm trọng, đương nhiên sẽ đưa tiền trực tiếp cho Lâm Lang.

 

“Vốn dĩ định gom thêm chút nữa với bên cha cháu, gửi đến nông trường cho cháu .

 

Thằng bé , cháu thật thà như thế chứ, ông nội oán hận cô kìa."

 

Trước khi Văn Chiêu Phi đến núi Tiểu Ninh, Văn Minh Ngọc nhiều dùng lời lẽ ám chỉ Văn Chiêu Phi đưa vài trăm đồng để đuổi cho xong, ngờ Văn Chiêu Phi thật thà đến mức cưới về, còn đưa về kinh thành cho ông cụ xem mặt.

 

Ông cụ rõ đầu đuôi sự việc, thể oán hận họ, cô dự liệu việc ông cụ lạnh nhạt, nhưng thể để mâu thuẫn tiếp tục lan rộng thêm, bước đột phá chính là ở chỗ Văn Chiêu Phi.

 

 

Loading...