[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:04:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đang tìm gì thế?"

 

Văn Chiêu Phi đặt phích nước xuống, đến cạnh Lâm Lang hỏi.

 

“Giẻ lau..."

 

Lâm Lang lúng túng trả lời, cô còn tìm thấy giẻ lau thì Văn Chiêu Phi , ban đầu cô còn lau bàn lau ghế giúp Văn Chiêu Phi để thể hiện chút cơ mà.

 

“Không cần em , gội đầu tắm rửa , theo ."

 

Văn Chiêu Phi vén rèm lên, đẩy cánh cửa gỗ , bên trong là một căn phòng nhỏ dùng bếp, phía tây căn phòng nhỏ còn một gian rộng năm mét vuông ngăn cách bởi một tấm rèm, dùng phòng tắm và nhà vệ sinh hàng ngày.

 

Văn Chiêu Phi vẫn đổi nhà cũng là vì căn phòng góc phía tây dùng ký túc xá đơn tuy nhỏ nhưng cái gì cần cũng .

 

Văn Chiêu Phi chỉ bức tường hướng bắc trong nhà vệ sinh, giải thích:

 

“Đối diện bức tường là nhà vệ sinh công cộng ở sân , thỉnh thoảng sẽ chút ồn ào, em đừng sợ nhé."

 

“Vâng," Lâm Lang đáp lời xong quan sát kỹ bức tường, nó nguyên vẹn và chắc chắn, khả năng trộm, như thỉnh thoảng cô thấy vài lời tán gẫu cũng chẳng , cô ở trong nhà vệ sinh suốt .

 

Bên trong nhà vệ sinh ngoài một cái thùng gỗ lớn đựng nước và gáo gỗ , còn một cái giá gỗ ba tầng, tầng cùng để cốc đ-ánh răng, kem đ-ánh răng và bàn chải, tầng giữa để chậu gỗ rửa mặt, tầng cùng là một cái thùng gỗ nhỏ hơn.

 

Văn Chiêu Phi bê hai thùng nước lạnh lớn ở cửa , đó pha thêm nước nóng từ phích nước, thấy Lâm Lang treo túi vải đựng quần áo lên đinh tường, Văn Chiêu Phi về phòng lấy bánh xà phòng mới, bàn chải và cốc đ-ánh răng mới đặt lên giá gỗ cho Lâm Lang sử dụng.

 

“Nước đủ thì gọi , sẽ đun tiếp."

 

Bên ngoài tấm rèm, căn phòng nhỏ dùng bếp thể đun nước nấu cơm kết hợp đốt giường sưởi mùa đông, mùa hè thì dùng bếp than để nấu cơm đun nước riêng.

 

Văn Chiêu Phi quen ăn cùng nên vẫn luôn tự nấu nướng.

 

Văn Chiêu Phi thường xuyên xách nước về dùng, quần áo thì phơi trực tiếp ở đất trống cửa căn phòng góc phía tây.

 

“Vâng ạ," Lâm Lang ngoan ngoãn đáp lời, khi Văn Chiêu Phi bước một bước, cô vội vàng đưa tay nắm lấy vạt áo , khi Văn Chiêu Phi , Lâm Lang mang theo vài phần ngượng ngùng :

 

“Nếu ...

 

ngoài, nhất định với em một tiếng nhé."

 

Lâm Lang miệng sợ, nhưng thấy Văn Chiêu Phi sắp thấy hoảng hốt một cách kỳ lạ.

 

“Trước khi em tắm xong, sẽ ngoài," Văn Chiêu Phi giơ tay xoa xoa tóc Lâm Lang, trả lời một cách chắc chắn.

 

Lâm Lang buông tay , Văn Chiêu Phi tiếp tục vén rèm bước ngoài.

 

Văn Chiêu Phi thầm thở dài trong lòng, khi bổ nhiệm chính thức tư cách xin căn hộ gia đình điều kiện hơn ở trong sở, nhưng vốn chẳng đưa việc kết hôn sinh con quy hoạch cuộc đời, ở đây ở sân chẳng khác gì nên .

 

Lúc Văn Chiêu Phi chút hối hận, nếu xin từ năm ngoái thì ngay cả khi vẫn phân ba căn rưỡi ở sân ngách phía tây, cũng sửa xong trong ngoài căn nhà từ lúc mái nhà hỏng mùa đông .

 

Trong nhà vệ sinh, Lâm Lang vểnh tai động chứng rửa nồi nhóm lửa của Văn Chiêu Phi ở bên ngoài tấm rèm, lòng thầm yên vị, cô tiếp tục tháo b.úi tóc , gội sạch tận ba mới thấy thỏa mãn, cô bảo Văn Chiêu Phi đưa thêm một thùng nước nóng pha sẵn để tắm rửa, mới coi như thực sự sống .

 

Lâm Lang mặc quần áo , xõa mái tóc ướt sũng với đôi gò má ửng hồng phòng chính, Văn Chiêu Phi đưa một cốc nước đường đỏ cho Lâm Lang, giải thích chi tiết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-56.html.]

“Ga giường xong cả , thì cứ , cũng tắm đây, chuyện gì thì gọi nhé, ừm?"

 

“Anh uống ?"

 

Lâm Lang gật đầu hỏi Văn Chiêu Phi, trong tầm mắt cô căn phòng còn chỗ nào bám bụi nữa, giường sưởi vốn trống , cứng nhắc trải đệm chiếu cỏ và ga giường chăn đệm, ngay cả hành lý cô dọn xong ở ngoài phòng cũng Văn Chiêu Phi sắp xếp gọn gàng cả .

 

Văn Chiêu Phi đón lấy ánh mắt Lâm Lang, lừa cô rằng vẫn kịp uống nước, đường đỏ mang từ kinh thành về là chuẩn cho Lâm Lang.

 

Cúi đầu, Văn Chiêu Phi nhấp một ngụm nhỏ trong cốc tráng men, trả lời:

 

“Bây giờ uống đây.

 

Trong bình thủy đằng còn nước ấm, trong ngăn kéo bánh quy bóc đấy."

 

“Biết mà, tắm ," Lâm Lang đặt cốc xuống, đẩy đẩy Văn Chiêu Phi, cô gội đầu tắm rửa thoải mái , Văn Chiêu Phi vẫn .

 

Vì Văn Chiêu Phi quá giỏi chịu đựng nên Lâm Lang một nữa xác nhận việc cô nghi ngờ bệnh sạch sẽ là hiểu lầm.

 

Lâm Lang đến ghế xuống, sang một cách duyên dáng:

 

“Em sẽ ngoan ngoãn ở trong phòng, cả.

 

Anh ba mau ."

 

Văn Chiêu Phi vốn dĩ đang nhẫn nhịn với vẻ mặt vô cảm, đột nhiên cảm thấy vẫn thể tiếp tục nhẫn nhịn thêm nữa.

 

Văn Chiêu Phi mấy lượt lấy quần áo và nước nóng trong nhà vệ sinh, Lâm Lang thì ghế, uống nước đường đỏ ăn bánh quy, kê thêm một chiếc khăn tay cũ, sợ bẩn thành quả lao động của Văn Chiêu Phi.

 

“Trời ở đây lâu tối quá nhỉ, đất nước rộng thật đấy," Lâm Lang đồng hồ, sáu rưỡi tối mà mặt trời vẫn ý định lặn, mùa hè ở thôn Tiểu Ninh đến sáu giờ là tuyệt đối thấy mặt trời nữa.

 

Tổ quốc đất rộng vật dày, phong mạo khí tượng các nơi cũng sự khác biệt cực lớn, nếu hiện nay giao thông thực sự thuận tiện, cũng nhiều hạn chế, Lâm Lang đích các nơi để cảm nhận.

 

“Mùa hè thời gian chiếu sáng dài, đến mùa đông thì ba bốn giờ tối mịt ," Văn Chiêu Phi bước với mái tóc ướt, tiếp lời cảm thán của Lâm Lang.

 

“Cảm thấy thú vị, ở đây ăn cơm theo lúc trời tối mặt trời lặn, là theo giờ đồng hồ?"

 

Lâm Lang càng thêm hứng thú, hiện nay đồng hồ nhiều, nhưng ăn cơm theo thiên thời chẳng dễ đói lả hoặc ăn trôi .

 

Chân mày Văn Chiêu Phi nhướng lên, mặt hiện nụ nhàn nhạt, đây thực sự từng để ý đến vấn đề :

 

“Đa là theo giờ tan , tan học."

 

Lâm Lang gật đầu:

 

“Có lý."

 

“Anh ba mau qua đây!"

 

Lâm Lang dậy vẫy vẫy tay với Văn Chiêu Phi, khi Văn Chiêu Phi tiến gần, cô cầm một miếng bánh quy đút cho :

 

“Ăn bánh quy , uống nước nữa, em pha cho đấy."

 

Lâm Lang rửa sạch cốc tráng men uống hết, pha nước đường đỏ mới.

 

Loading...