[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:04:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Văn Chiêu Phi đút cho ăn một miếng bánh quy, bèn ngoan ngoãn cầm lấy nước đường đỏ uống sạch, đó tự rót thêm một ly nước lọc đầy tiếp tục uống hết.”
“Chúng tìm trạm trưởng nhờ ông giúp gửi một bức điện báo về thủ đô, đó mua thức ăn về nấu.
Ở nông trường chỉ cửa hàng cung ứng chứ tiệm cơm quốc doanh,” Văn Chiêu Phi xoa xoa mái tóc của Lâm Lang, tóc cô khô hơn nửa.
“Vâng,” Lâm Lang gật đầu, cầm lấy chiếc dây buộc tóc mới mua ở cửa hàng cung ứng thủ đô cách đây lâu, tới chiếc gương nhỏ trong phòng vệ sinh, buộc tóc thành hai b.í.m lỏng lẻo nhưng hề rối .
Lâm Lang đang mặc bộ quần áo cũ mang từ thôn Tiểu Ninh tới, một chiếc váy dài thêu hoa màu xanh nhạt theo phong cách tươi mới, phối với tất trắng và giày da đen, mang đậm thở học sinh.
Đây là kiểu ăn mặc khá hiếm thấy ở nông trường .
Lâm Lang gương mặt xinh , mái tóc dày và dài, tỷ lệ c-ơ th-ể chuẩn, hợp với kiểu ăn mặc , ở đây tuy thấy bao giờ nhưng cũng cảm thấy kỳ lạ.
Văn Chiêu Phi bộ quần áo lao động và áo sơ mi mặc thường ngày.
Anh nắm tay Lâm Lang khỏi phòng, qua một hành lang dài rẽ qua một lối , khi tiền viện thì tới hậu sảnh.
Văn Chiêu Phi giới thiệu bố cục của trạm y tế cho Lâm Lang.
Trạm y tế khu hai khi xây dựng tham khảo theo kiểu kiến trúc tứ hợp viện ở thủ đô.
Tiền viện là khu vực khám bệnh, bên ngoài tiền viện còn hậu viện, đông trắc viện và tây trắc viện.
Căn nhà chính lớn nhất gồm ba gian ở hậu viện là nơi ở của gia đình trạm trưởng Sở Kiến Sâm.
Sát cạnh nhà trạm trưởng là ba gian phòng phía tây dành cho vị thầy thu-ốc đông y già Dương Tĩnh và con trai ông là Dương Lạc Danh – hiện đang giáo viên tại trường tiểu học nông trường.
Ba gian phòng phía đông cùng cấu hình là nơi ở của gia đình phó chủ nhiệm khoa ngoại Tiền Quốc Khánh.
Hai gian phía bắc của đông trắc viện là nơi ở của d.ư.ợ.c sĩ trạm y tế Phạm Tây Hoa.
Ba gian phía nam là nơi ở của nam y tá duy nhất trong trạm là Phương Nhất Đào cùng vợ là La Giai Giai.
Bố cục của đông tây trắc viện tương tự , chung phòng khách và nhà bếp.
Ba gian phía bắc của tây trắc viện phân cho Văn Chiêu Phi, còn ba gian phía nam hư hỏng nghiêm trọng nên tạm thời ở.
Một bác sĩ điều trị khoa nội khác của trạm y tế là Lữ Phi thì sống tại nhà chồng ở xa trạm y tế.
Cháu gái họ của bà là Tạ Uyển Đồng, y tá trực cùng ca ở khoa nội, cũng sống tại nhà bà.
Bác bảo vệ Hồ Ái Quốc và dì lao công Lý Hồng Mai – những thuộc biên chế trạm y tế nhưng thuê tới việc – thì sống tại nhà riêng của họ.
Ở tiền viện còn vài gian ký túc xá đơn lẻ giống như phòng ở góc phía tây để dành cho tới ở nhờ.
Người dân ở nông trường đến trạm y tế khám bệnh thường là vì các chứng nhức đầu sổ mũi hoặc các vết thương bầm tím do t.a.i n.ạ.n trong quá trình lao động.
Các khoa tương ứng của trạm y tế chính là khoa nội và khoa ngoại.
Ngoài hai khoa , trạm y tế còn vận hành một nhà thu-ốc đông tây y kết hợp.
Ban ngày, cả hai khoa đều bác sĩ và y tá túc trực.
Ban đêm chỉ để một khoa trực ca đêm để ứng phó với các tình huống bệnh nhân tìm đến khám ban đêm hoặc trường hợp bệnh nhân viện cần trông nom.
Trạm trưởng đương nhiệm của trạm y tế khu hai nông trường là Sở Kiến Sâm, vốn là bác sĩ điều trị khoa xương của bệnh viện 1 thành phố Long Giang.
Sau khi điều động đến trạm y tế nông trường, ông thăng chức trạm trưởng kiêm bác sĩ chủ nhiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-57.html.]
Sau khi khoa ngoại tuyển dụng Văn Chiêu Phi, Sở Kiến Sâm cần trực tại phòng khám đúng giờ giấc mỗi ngày nữa.
Tuy nhiên, bốn ngày nghỉ mỗi tháng của Văn Chiêu Phi, và trong một ca phẫu thuật buộc tiến hành tại trạm y tế, ông vẫn sẽ trực và trực tiếp tham gia hỗ trợ.
Không Sở Kiến Sâm yêu thích công việc bác sĩ của , mà vì tay ông từng bỏng lạnh nghiêm trọng thể phục hồi, thể thực hiện các ca phẫu thuật ngoại khoa tinh vi.
ông vẫn kinh nghiệm ngoại khoa phong phú, việc dẫn dắt học trò là chuyện nhỏ.
Văn Chiêu Phi xuất từ trường lớp chính quy, sư mẫu cũng theo ngành y và tài năng ngoại khoa thiên bẩm xuất sắc, nên nhanh ch.óng thể độc lập đảm đương công việc tại trạm y tế.
Việc Sở Kiến Sâm trực chủ yếu là vì sự tin tưởng dành cho Văn Chiêu Phi.
Người trực thường xuyên nhất ở khoa ngoại là Văn Chiêu Phi và phó chủ nhiệm khoa ngoại Tiền Quốc Khánh.
Việc đổi ca của Văn Chiêu Phi đây cũng chủ yếu là tìm Tiền Quốc Khánh.
Để bù đắp cho việc đổi ca đó, trong tháng khi xuất phát, một trực tất cả các ca đêm của khoa ngoại, gần như cứ cách hai ngày thức trắng một đêm.
Sau sáu giờ rưỡi, ngoài bác bảo vệ Hồ ngoài tám mươi tuổi trực ở tiền viện trạm y tế đến tám giờ tối mới tan , thì đa đều về hậu viện hoặc về nhà để ăn cơm nghỉ ngơi.
Ngoại trừ duy nhất lẽ là trạm trưởng Sở Kiến Sâm.
Tuy ông trực ở khoa ngoại, nhưng hằng ngày ông quản lý đủ việc vặt vãnh lớn nhỏ của trạm y tế.
Hôm nay một lô thiết thu-ốc men mới về, nếu bận đến tám chín giờ tối thì ông sẽ về hậu viện.
Thường thì lúc , trạm trưởng phu nhân Phùng Hải Thiến sẽ lẩm bẩm mắng mỏ mang cơm đến văn phòng cho ông.
Dựa sự hiểu về trạm y tế và Sở Kiến Sâm, Văn Chiêu Phi đưa Lâm Lang về hậu viện mà dẫn cô đến văn phòng trạm trưởng ở tiền viện.
Văn Chiêu Phi gõ cửa, bên trong truyền đến tiếng trả lời.
“Vào .”
“Chào trạm trưởng, về ạ,” Văn Chiêu Phi mở cửa bước , khẽ gật đầu, đó với vẻ mặt trịnh trọng giới thiệu trạm trưởng Sở Kiến Sâm và Lâm Lang với .
“Trạm trưởng Sở Kiến Sâm, đây là vợ , Lâm Lang.”
“Chào trạm trưởng, cháu là Lâm Lang, mong bác quan tâm giúp đỡ nhiều ạ,” Lâm Lang mỉm chào hỏi Sở Kiến Sâm.
“Chào đồng chí Lâm, chào mừng cháu đến,” Sở Kiến Sâm đặt b.út xuống, kéo vạt áo Lenin, bước tới bắt tay nhẹ với Lâm Lang, bày tỏ sự thiện chí với vẻ mặt hiền từ.
Sở Kiến Sâm chằm chằm mặt Lâm Lang, ông sang chuyện công việc với Văn Chiêu Phi.
Ngày mai Văn Chiêu Phi tiếp tục nghỉ nốt ngày cuối cùng của kỳ nghỉ phép thăm .
Ngoài việc đưa Lâm Lang tất thủ tục đăng ký kết hôn, cũng cần dành thời gian tìm sửa nhà.
Một căn nhà thể sập mái mùa đông thì Văn Chiêu Phi yên tâm để Lâm Lang ở đó.
Văn Chiêu Phi nhờ Sở Kiến Sâm giúp gửi một bức điện báo báo bình an về thủ đô.
Máy điện báo trong trạm y tế phép dùng cho việc riêng, nhưng bao gồm những bức điện báo bình an mười chữ.
Với tư cách là trạm trưởng, Sở Kiến Sâm cũng nghĩa vụ truyền đạt thông tin Văn Chiêu Phi đến nông trường an cho nhà của nhân viên.
“Làm phiền bác quá,” khi cảm ơn, Văn Chiêu Phi nhắc đến chuyện tiệc cưới ở nông trường, “Đợi chúng cháu định xong sẽ mời bác và các đồng nghiệp ăn cơm.”