[Thập niên 70] Xuyên Thành Nữ Phụ Nhóm Đối Chiếu - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-02-20 10:04:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Né sang một bên nửa bước, Văn Chiêu Phi che chắn tầm mắt của Phạm Tây Hoa đang Lâm Lang, khẽ gật đầu, “Biết , vất vả cho chạy một chuyến.”
Lâm Lang tiện tay bốc hai nắm kẹo trong ngăn kéo mới tới, Văn Chiêu Phi phản ứng nhanh nhạy nhường vị trí cho Lâm Lang, cô đưa kẹo :
“Đây là kẹo hỷ, cảm ơn nhé.”
Cửa của gian bếp nhỏ đóng, Lâm Lang ở trong phòng vệ sinh cũng thấy lời Phạm Tây Hoa nhắn giúp .
“Không khách khí, khách khí,” Phạm Tây Hoa hì hì lắc đầu, đôi mắt càng thêm sáng rực Lâm Lang.
Sau “phong cảnh" trong trạm y tế của họ thêm một cảnh sắc nữa .
Văn Chiêu Phi nén sự thôi thúc đột ngột đẩy Phạm Tây Hoa khỏi cửa, tiếp tục giới thiệu cho họ, “Đây là vợ , Lâm Lang, còn đây là d.ư.ợ.c sĩ Phạm Tây Hoa, trạm y tế cùng đợt với .”
“Chào đồng chí Lâm, hoan nghênh cô gia nhập trạm y tế khu hai chúng ,” Phạm Tây Hoa thu nụ ngây ngô mặt, trịnh trọng bày tỏ sự hoan nghênh của cá nhân đối với Lâm Lang.
“Chào đồng chí Phạm,” Lâm Lang mỉm gật đầu đáp Phạm Tây Hoa.
Văn Chiêu Phi thẳng Phạm Tây Hoa, cuối cùng Phạm Tây Hoa cũng hiểu ý.
“Khụ, phiền hai nữa, hẹn gặp , hẹn gặp ,” Phạm Tây Hoa cố gắng kìm nén để liếc Lâm Lang, xong liền ngoài.
“Phạm Tây Hoa tuổi còn nhỏ, tính tình vẫn còn khá nông nổi,” Văn Chiêu Phi quan hệ đồng nghiệp kiêm bạn bè khá với Phạm Tây Hoa, thể thích nghi với sự nông nổi của Phạm Tây Hoa, nhưng Lâm Lang thì chắc thấy “hướng ngoại" như bao giờ.
“Nhỏ?
Em cứ tưởng lớn tuổi hơn chứ,” Lâm Lang cũng chỉ với Phạm Tây Hoa hai câu, cảm thấy Phạm Tây Hoa gì đặc biệt, nhưng mặt, cô thực sự nghĩ Văn Chiêu Phi trẻ hơn.
“Kém hai tuổi, nghiệp cấp ba xong thì xuống nông trường, hai năm cùng đợt thi trạm y tế với , quê quán ở Hải Thành,” Văn Chiêu Phi đóng cửa , mới kỹ tình hình của Phạm Tây Hoa cho Lâm Lang .
Phạm Tây Hoa với tư cách là đồng nghiệp kiêm bạn của , Lâm Lang khó tránh khỏi sẽ lúc tiếp xúc với .
“Sau trạm y tế vị trí trống, liệu em cũng thể thi ?”
Lâm Lang mắt sáng rực Văn Chiêu Phi, Phạm Tây Hoa nghiệp cấp ba đều thể d.ư.ợ.c sĩ trong nhà thu-ốc, cô cũng nghiệp cấp ba, nếu chuẩn một chút thì chừng cũng thể việc ở trạm y tế.
Văn Chiêu Phi nhớ tới Phạm Tây Hoa nhà thu-ốc đang thiếu , việc thống kê thu-ốc men hằng ngày khiến đau đầu, cứ bám lấy trạm trưởng đòi tuyển công nhân thời vụ cho .
Trạm trưởng đồng ý, bản còn tuyển một kế toán tới giúp đỡ nữa kìa, thế nên thỉnh thoảng trạm trưởng vẫn sắp xếp qua giúp Phạm Tây Hoa một tay.
Tất nhiên nhiệm vụ thường xuyên rơi tay Văn Chiêu Phi hơn.
Cùng với việc khai thác nông trường dần thành quy mô, dân nông trường đuổi kịp quy mô của một huyện tầm trung , trạm y tế tăng lên ba trạm, nhưng trong trạm y tế khu một và khu hai vẫn vô cùng bận rộn.
Vị trí trống mà Lâm Lang là chuyện cực kỳ khả năng xảy , Lâm Lang tự học y một cách hệ thống thì khó khăn, trạm y tế cũng công nhận, nhưng để trở thành d.ư.ợ.c sĩ thì khó lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-nhom-doi-chieu/chuong-60.html.]
Giống như Phạm Tây Hoa bằng cấp ba, vượt qua kỳ kiểm tra cơ bản trong đợt tuyển dụng tập trung của trạm y tế, là thể ở nhà thu-ốc , nửa năm đến một năm tới bệnh viện thành phố vượt qua kỳ thi chứng chỉ d.ư.ợ.c sĩ hành nghề là thể chuyển thành d.ư.ợ.c sĩ chính thức.
“Nếu vị trí trống hoặc kế hoạch tuyển dụng thì thể thi, chỗ Tây Hoa trọn bộ sách chuyên ngành d.ư.ợ.c sĩ thể mượn,” Văn Chiêu Phi suy tính một hồi, thấy tính khả thi cao, nhân dịp tiệc cưới mời đồng nghiệp trạm y tế ăn cơm, thể hỏi thăm tình hình.
“Không cũng cưỡng cầu, chúng tiền phiếu mà,” Lâm Lang đối với nông trường và việc tìm việc ở thời đại đều là nửa hiểu nửa , nhưng suy nghĩ của cô đơn giản, công việc thì , cũng cưỡng cầu.
Ba năm nữa cô chắc chắn sẽ thi đại học, trở thành d.ư.ợ.c sĩ là công việc lý tưởng của Lâm Lang.
Không nghề d.ư.ợ.c sĩ , mà là thiên phú và hứng thú của cô ở đây.
Dáng vẻ ham tiền của Lâm Lang thực sự đáng yêu, Văn Chiêu Phi nhịn đưa tay b.úng nhẹ ch.óp mũi Lâm Lang một cái, lời vẫn nghiêm túc như cũ, “Việc gì sẽ cưỡng cầu, cần lo lắng cho .”
Mười phút , Lâm Lang và Văn Chiêu Phi đợi bên cạnh chiếc xe tải ở đất trống cổng phía tây, đầu Lâm Lang thêm chiếc mũ vải đen mà Tần Anh Lan tặng, Văn Chiêu Phi vẫn đeo chiếc ba lô lớn.
Thêm năm phút nữa, Sở Duy vẻ mặt đầy dư âm chạy bước nhỏ tới:
“Chúng mau lên xe thôi.”
Lâm Lang và Văn Chiêu Phi hiểu tại , liền nhanh ch.óng kéo cửa xe leo lên ghế theo lời Sở Duy .
“Cái thằng nhóc nghịch ngợm đó dậy sớm cứ xoay quanh mãi, mãi mới dùng kẹo dỗ trong phòng đấy,” Sở Duy liên tục lắc đầu, đứa trẻ ba bốn tuổi đang là lúc nghịch ngợm, bất kể là nũng quấy , đều chịu nổi, thực sự dám tay dạy dỗ một trận, vì nếu cả nhà sẽ sang mắng mất.
“Anh cứ chuyện hẳn hoi với nó, Dương Dương vẫn lời mà.”
Văn Chiêu Phi từng giúp trạm trưởng trông cháu, so với những đứa trẻ nghịch ngợm đến mức dỡ cả nhà khác, tiểu Sở Dương vẫn coi là lời, một việc rõ ràng với nó thì nó sẽ quấy ngừng nữa.
Sở Duy liên tục lắc đầu, sự kiên nhẫn đó, cũng thời gian đó, cả nhà mà Sở Dương ít sợ nhất chính là ông bố là đây, tâm nhãn thì nhiều vô kể, cứ tóm lấy mà đào hố.
“Đồng chí Lâm ở trong trạm quen ?
Chỗ chúng điều kiện , nhưng con thì , gặp rắc rối gì cứ hét to một tiếng, đều sẽ chạy giúp.”
Sở Duy bàn nhiều về đứa con phá đám ở nhà, liền hỏi Lâm Lang đang yên lặng họ chuyện.
“Cảm ơn Sở quan tâm, ở đây , em cũng khỏe.”
Lâm Lang khi đáp lời thì mỉm nhẹ với Văn Chiêu Phi, nhờ sự chăm sóc tỉ mỉ của Văn Chiêu Phi mà suốt dọc đường tới đây cô coi là chịu khổ, ở phòng góc phía tây cũng khá thích nghi.
Văn Chiêu Phi và Lâm Lang , thấy tiếng hỏi của Sở Duy mới đầu tiếp lời.
Ba chuyện, Lâm Lang tựa Văn Chiêu Phi chợp mắt một lát.
Khoảng 10 giờ rưỡi sáng, họ tới thành phố cấp huyện Long Giang, xuống xe ở con phố gần văn phòng ủy ban thành phố, Sở Duy tới ga tàu để nhận hàng.
Mỗi quý một , Sở Duy chạy liên tục mấy ngày mới thể bổ sung đủ các loại thu-ốc men đang thiếu hụt của các trạm y tế nông trường.