Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:44:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ nhất, sản phẩm thể bán chạy, kiếm về lượng lớn ngoại tệ, tạo khối tài sản khổng lồ.

Thứ hai, thể kéo theo bộ chuỗi công nghiệp, đả thông thượng nguồn và hạ nguồn, cung cấp hàng vạn việc đủ để nuôi sống vô gia đình.

Thứ ba, thể nâng cao hình ảnh quốc tế của nước , để thế giới thấy rằng nước cũng thể sản xuất những sản phẩm công nghệ cao như , hề lạc hậu đến thế.

Thứ tư, quá trình xây dựng thương hiệu là gian nan, nhưng, nước cần một thương hiệu dân tộc, tăng cường sự tự tin của dân tộc, sức mạnh đoàn kết, trong thời khắc mấu chốt , đặc biệt quan trọng.

Trái tim lãnh đạo chạm đến sâu sắc: “Thương hiệu dân tộc?”

Theo như lời cô , bộ sự việc nâng lên tầm cao chiến lược.

Tư duy của Vân Hoán Hoán mấy chục năm, thứ cô thấy là cục diện thế giới và sự vật của mấy chục năm , điểm xuất phát khác biệt.

, thương hiệu của quốc gia đại sát tứ phương trường quốc tế, treo lên đ.á.n.h tất cả các thương hiệu khác, cho dù một chính khách ngoài miệng thích, nhưng vẫn lén lút dùng, sảng khoái ?”

“Người dân nước thấy thương hiệu nhà lợi hại như , tự hào ?”

“Đại chúng còn cho rằng trăng nước ngoài tròn hơn nữa, đúng ?”

Lãnh đạo cô chằm chằm, hình nhỏ bé, nhưng cảnh giới tư tưởng xa trông rộng.

trúng khó khăn lớn nhất của nước hiện nay, chỉ là kinh tế lạc hậu, mà còn là tâm lý sùng ngoại của dân.

Ông nhịn tán thán: “Cháu , , tuổi còn nhỏ mà suy nghĩ, còn chí khí.”

“Cảm ơn ngài.” Vân Hoán Hoán , vui vẻ móc đồ từ trong túi : “Cháu tặng ngài hai món quà nhỏ nhé.”

Tướng quân Sở:... Đứa trẻ , cứ vui lên là tặng quà cho khác ?

Lãnh đạo hai món đồ nhỏ bàn: “Đây là cái gì?”

Vân Hoán Hoán nãy tiện tay nhét túi: “Gần đây cháu rảnh rỗi mày mò hai món đồ nhỏ, đây là gậy điện, thích hợp cho con gái dùng để phòng .”

“Đây là đèn pin nhỏ, ánh sáng mạnh, phạm vi chiếu sáng xa, trọng lượng nhẹ, tiện mang theo bên .”

Lãnh đạo mấy hứng thú với gậy điện, nhưng cũng thứ thiết thực, một ban ngành thể phổ biến.

Khi ông thấy chiếc đèn pin nhỏ, mắt liền sáng lên, cái quá hữu dụng , bộ đội dã chiến, các ban ngành việc ngoài trời đều dùng đến.

“Nhỏ thế lắp pin?”

Vân Hoán Hoán gạt một cái khe nhỏ : “Là loại sạc USB.”

“USB?” Lãnh đạo sửng sốt.

Vân Hoán Hoán giải thích: “Chính là một loại cổng giao tiếp thiết điện t.ử, a, cháu mang theo dây USB và củ sạc ngoài...”

Cô giải thích đơn giản một chút, nhưng vật thật, nửa ngày cũng khái niệm gì, lãnh đạo chỉ cảm thấy là sự vật mới mẻ, đây từng .

“Nước ngoài ?”

Vân Hoán Hoán thành thật trả lời: “Chưa chắc , nhưng khó , cháu từng ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-111.html.]

nhớ bây giờ dây USB , trong nước thì chắc chắn là .

Lãnh đạo cầm chiếc đèn pin nhỏ thử thử , nhẹ nhỏ gọn: “Cái thể sản xuất hàng loạt ?”

Vân Hoán Hoán híp mắt gật đầu: “Có thể, còn thể bán dây sạc USB và củ sạc, tương đương với việc bán một lúc ba sản phẩm, hơn nữa là bán kèm, đừng thấy đồ nhỏ, lợi nhuận khổng lồ đấy nha.”

“Nước ngoài chắc chắn sẽ hoan nghênh.”

Lãnh đạo mỉm : “Trong nước cũng cần, đây thể là sản phẩm thứ hai của thương hiệu.”

Vân Hoán Hoán giơ ngón tay cái lên, lớn tiếng khen ngợi: “Tầm của ngài thật xa rộng, xúc giác nhạy bén đến mức dọa , hèn chi thể đại lãnh đạo.”

Lãnh đạo chọc , lời khen ngợi thẳng thắn của tiểu thiên tài khiến vui vẻ: “Ha ha ha.”

Vân Hoán Hoán lóe lên một tia sáng: “Ngài hãy đặt tên cho thương hiệu .”

Lãnh đạo lắc đầu: “Nên để nhà thiết kế là cháu đặt mới .”

“Không, cháu , cháu là đứa phế vật trong khoản đặt tên.” Vân Hoán Hoán lười động não chuyện , tùy tiện , cho dù gọi là con cũng .

mà, nếu do lãnh đạo đặt tên, ông tự nhiên sẽ dồn một phần quan tâm, đối với sự phát triển của thương hiệu cũng lợi.

Lãnh đạo thấy cô quả thực thích đặt tên, trầm ngâm hồi lâu: “Nguyên vân nhập hộ, xích long tại cung, toại khai cảnh vận, vạn quốc thời ung. Tế tế nhạc mục, thị vị vân long.”

Nhờ những điềm lành như mây lành nhà và rồng đỏ ở cung, sắp đón chào một thời kỳ phồn vinh hưng thịnh, các nước hòa thuận chung sống, thiên hạ thái bình vô sự, quan các nơi nỗ lực việc, nhân tài đông đúc, cùng cống hiến sức lực cho sự phát triển của quốc gia.

“Cứ gọi là Vân Long, nguyện quốc gia phồn vinh hưng thịnh, mở một thời kỳ thái bình thịnh trị.”

Bao hàm lời chúc phúc và kỳ vọng đối với tổ quốc, cùng tình yêu sâu sắc.

Vân Hoán Hoán khẽ gật đầu: “Tên , nguyện Hoa Quốc cất cánh thế kỷ hai mươi, v.út bay lên chín vạn dặm.”

Lãnh đạo sang, trong thời gian viện cô hết thơ Đường, từ Tống, khúc Nguyên, cùng với Sử ký, lượng khổng lồ, gặp qua quên.

“Cũng ngầm chứa họ của cháu, Vân, Vân Hoán Hoán, hy vọng cháu sẽ dẫn dắt Tập đoàn Vân Long bước lên đỉnh cao.”

Tập đoàn? Trong lòng Vân Hoán Hoán động đậy: “Vâng, cháu sẽ dốc hết lực.”

Khóe mắt lãnh đạo mang theo một tia , hy vọng những trẻ tuổi như thể nhiều thêm một chút, nhiều thêm một chút. Nhân tài thực sự quá thiếu thốn .

, bản kế hoạch của cháu chi tiết lắm, nếu ai hỏi, cháu sẽ ?”

Cách kiếm tiền nhiều vô kể.

Lãnh đạo:...

Cho nên, thái độ của cấp , quyết định mức độ nỗ lực của cháu, đúng ?

Hèn chi trong báo cáo , cô là một cực kỳ tự ngã, ừm, cũng , tài hoa đều khá cá tính.

Nghe năm nay Vân Hoán Hoán tham gia thi đại học, lãnh đạo nhịn : “Cháu học chuyên ngành gì?”

 

 

Loading...