Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:45:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương quân trưởng khẽ thở dài một , vốn định tổ chức một hội nghị học thuật hoành tráng ở Kinh Thành, bản là vì mục đích tuyên truyền, nhưng các học giả uy quyền nước ngoài tham gia, thì ý nghĩa gì?

, nhiều điều băn khoăn đến Kinh Thành, nhưng thể chấp nhận Hương Cảng, vì để tranh thủ thêm nhiều tham gia, nên mới thành như .”

Thế giới của trưởng thành quá nhiều sự bất đắc dĩ và thỏa hiệp.

Lời của ông xoay chuyển: “Bất quá, thời gian hội nghị là trong thời gian diễn Hội chợ Quảng Châu, buổi họp báo mắt sản phẩm mới của máy ghi âm đặt ngày thứ hai hội nghị học thuật, cháu hiểu ý ?”

Bọn họ đây là sự sắp xếp tỉ mỉ.

Mắt Vân Hoán Hoán đảo một vòng: “Hiểu, mượn cơ hội trưng bày, dẫn dắt đến Hội chợ Quảng Châu, tham gia buổi họp báo mắt sản phẩm mới của máy ghi âm, nhân tiện tham quan một chút những nơi khác, phá vỡ ấn tượng rập khuôn đây của bọn họ.”

Đây gọi là chiến thuật vu hồi.

Trong mắt Dương quân trưởng lóe lên một tia tán thưởng, tính tình cô , nhưng, đầu óc quá nhạy bén, điểm một cái là thông: “Không tồi, cấp đặt kỳ vọng cao cháu, hy vọng cháu thể khiến nhiều hơn nữa qua đây xem thử, Hội chợ Quảng Châu sự tham gia của những , cũng lợi ích.”

Đều là những nhân vật m.á.u mặt, một câu , bằng cả ngàn câu phỉ báng của truyền thông nước ngoài.

“Đã rõ.” Vân Hoán Hoán bắt đầu tính toán, nên thao tác như thế nào đây? Trước tiên, chuẩn một bản báo cáo học thuật và bài diễn thuyết thật đặc sắc tuyệt luân.

Dương quân trưởng thôi: “Bên đó rồng rắn lẫn lộn, cháu đừng hành sự lỗ mãng, suy nghĩ nhiều ít, gặp chuyện thì nhẫn nhịn nhiều một chút.”

Nhẫn? Sao thể? Vân Hoán Hoán là một chút cục tức cũng thể chịu , nhưng ngoài miệng ngoan ngoãn: “Được.”

Dương quân trưởng chỉ coi như cô lọt tai, vui mừng: “Cấp sắp xếp bảo vệ cháu, cũng cần quá sợ hãi.”

Vân Hoán Hoán càng thêm ngoan ngoãn: “Vâng, cháu bao giờ sợ hãi là vật gì.”

Dương quân trưởng: …Luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.

“Cháu cần giúp đỡ gì ? Có yêu cầu gì cứ việc đề xuất.”

“Không .” Vân Hoán Hoán cảm thấy độ khó gì, chỉ là tham gia một hội nghị học thuật thôi ? Chuyện nhỏ.

Cao sư trưởng chút yên tâm, ông hiểu rõ cô gái nhỏ hơn Dương quân trưởng: “Hoán Hoán, bình bình an an trở về, đừng gây chuyện.”

Vân Hoán Hoán híp mắt đáp ứng: “Yên tâm , đợi cháu về, cháu sẽ mang quà cho các chú.”

Trên đường trở về, Vân Hoán Hoán liền tuyên bố chuyện , đều khiếp sợ, mắt Kim Ngọc sáng lên: “Đi Hương Cảng?”

Bây giờ là cô thể , kiểm soát nghiêm ngặt.

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-145.html.]

Mắt Vân Hoán Hoán đảo một vòng: “Chị Kim Ngọc, mang hết những bộ quần áo của em theo, hiếm khi Hương Cảng một chuyến, ăn mặc thật xinh .”

Kim Ngọc đưa một đề nghị: “Thực , em thể mua vài bộ ở Hương Cảng, chị thấy quần áo họa báo đều thời thượng.”

Quần áo ở Hương Cảng nổi tiếng là , các cô gái ở nội địa đều đổ xô theo đuổi quần áo bên đó.

Vân Hoán Hoán chỉ , cô dự định khác, hiếm khi ngoài một chuyến, đương nhiên một trận oanh oanh liệt liệt.

Cô trở về đại viện, nhưng ở cổng Tây Môn, một đôi nam nữ chặn đường: “Vân Hoán Hoán.”

Vân Hoán Hoán định thần , là vợ chồng Vân Quốc Đống và Lâm Trân, chạy tới đây? Ha, bọn họ bây giờ khu Tây nữa .

Bất quá, bọn họ cô sống ở khu Tây, tin tức linh thông nha.

“Vân đoàn trưởng, a, đúng, ông chuyển ngành , nên gọi ông là gì nhỉ? Vân ?”

Vân Quốc Đống mặc một bộ âu phục mới, tinh thần tồi: “Gọi một tiếng ba, khó đến ?”

Vô sự bất đăng tam bảo điện, mặt Vân Hoán Hoán xị xuống: “ cuối cùng, ông và chút quan hệ nào, đừng .”

đơn vị chuyển ngành của Vân Quốc Đống , chính là đơn vị của Vu Ngôn Thanh, công ty ngoại thương, thế chính là vị trí giám đốc của Vu Ngôn Thanh.

Năm nay công ty ngoại thương ăn khách, thể kiếm phiếu ngoại tệ, thể tiếp xúc với nước ngoài, cơ hội kiếm tiền cũng nhiều, phúc lợi cũng , bao nhiêu đơn vị như .

Với năng lượng của Vân Quốc Đống đơn vị như , cũng dễ dàng, đây là hai hệ thống khác , ngược nhà họ Vu tài nguyên về phương diện .

Cho nên, cô nhịn nghi ngờ nhà họ Vu và Vân Quốc Đống đạt thỏa thuận bí mật gì đó, nhà họ Vu cũng chịu yên, vẫn đang bôn ba dằn vặt vì chuyện của Vu Ngôn Thanh.

Vân Quốc Đống chút đau lòng, Lâm Trân ho khan một tiếng: “Hoán Hoán, đứa trẻ cháu chính là bướng bỉnh, vợ chồng chúng là chuyên trình đến thăm cháu, cháu suýt chút nữa kẻ phóng hỏa thiêu c.h.ế.t, Quốc Đống lo lắng thôi, liền qua đây tận mắt thấy cháu.”

Cái gì mà phóng hỏa thiêu c.h.ế.t? Có chuyện ? Mắt Vân Hoán Hoán híp , đây là đến dò la tin tức?

Vụ án bọn họ cuốn , chút ngoài dự liệu của Vân Hoán Hoán, theo lý mà , những chuyện của Khương San bí mật, thể cũng chỉ những cận bên cạnh.

Vân Quốc Đống, Lâm Trân, Phương Mỹ Linh đều hiềm nghi.

Vân Quốc Đống mang vẻ mặt vui mừng: “Nhìn thấy cháu bình bình an an, liền an tâm , cháu những ngày luôn mơ thấy cháu, bà trách chăm sóc cho cháu, trong lòng đừng nhắc tới bao nhiêu khó chịu.”

Vân Hoán Hoán ha hả , loại lời cũng chỉ lừa gạt mấy cô gái nhỏ hiểu chuyện: “Cho nên, đột nhiên lương tâm trỗi dậy? còn tưởng ông thứ đó chứ.”

Vân Quốc Đống một nữa cảm nhận sự thất bại, cô là dầu muối ăn.

 

 

Loading...