Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:46:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Từ khẽ gật đầu: “Vừa bận xong, cô vẫn ở trong phòng việc?”

Vương Tiểu Hổ ha hả: “ , ba bữa ăn đúng giờ, t.h.u.ố.c cũng uống, ngủ trưa một tiếng.”

Ngày ba bữa đều do Kim Ngọc sắp xếp, phụ trách sắc t.h.u.ố.c, hai vợ chồng đều đang chằm chằm.

Sở Từ cầu thang thể lên lầu hai: “Phải để cô vận động nhiều hơn, cứ mãi nhúc nhích, cho cơ thể.”

“Cái hết cách.” Bọn họ dám quản Vân Hoán Hoán.

“Thôi bỏ , để .” Sở Từ bước những bước chân nhẹ nhàng lên cầu thang, là sự hân hoan sắp gặp trong lòng.

Một ngày gặp như cách ba thu, cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của câu .

Sở Từ ở cửa, gõ cửa nhẹ nhàng: “Hoán Hoán, sáu giờ , đến giờ ăn tối , hôm nay món cánh gà rang muối tiêu em thích ăn nhất, hải sâm hồng xíu, lẩu chay thập cẩm, cá vược nướng, còn sữa tươi chiên.”

thích khác quấy rầy, nhưng chỉ cần ngoài cửa ngừng tên món ăn, cô luôn sẽ ngoài.

Quả nhiên, hai phút , Vân Hoán Hoán đầu tóc rối bù chạy : “Đến đây.”

Cô cắt tóc ngắn, mái bằng, trông mặt nhỏ, kẹp tóc kẹp lộn xộn.

Sở Từ khỏi bật , tháo chiếc kẹp đầu cô xuống, chăm chú khuôn mặt cô: “Ủa, gầy ? Không ăn uống đàng hoàng ?”

Vân Hoán Hoán sờ sờ mặt : “Có ăn đàng hoàng mà, chỉ là thời tiết nóng quá, mỗi ngày đổ nhiều mồ hôi, liền gầy thôi.”

Cô mua một chiếc điều hòa từ Cửa hàng Hữu Nghị lắp lên, nhưng, nguồn điện cung cấp đủ cứ nhảy aptomat, thật phiền phức.

Cô chỉ đành đợi điều hòa mát đổi sang bật quạt điện, sẽ đỡ hơn một chút.

Đợi , đợi chuyển sang nhà mới là , cấu hình bên trong đều là nhất thế giới.

nỡ đập khoản tiền .

Sở Từ âm thầm thở dài, vất vả lắm mới nuôi béo lên một chút, cứ đến mùa hè là trở về như cũ.

Vân Hoán Hoán xuống lầu : “Ừm, thời gian qua đây? Vụ án bận xong ?”

“Ừ.” Sở Từ chỉ một chữ.

Anh , cô liền hỏi, dù , chuyện cần cô , tự nhiên sẽ .

Ngồi bàn ăn, ngửi mùi thơm hấp dẫn, hai mắt Vân Hoán Hoán phát sáng, đổi thực đơn , , cô thích.

Sở Từ gắp một miếng cánh gà cho cô: “Ngày mốt là thi đại học , em chuẩn thế nào ?”

“Hả?” Vân Hoán Hoán gặm một miếng cánh gà, chớp chớp mắt, thời gian trôi qua nhanh ? Sắp thi đại học ?

Sở Từ kinh ngạc, khá lắm, đây là quên mất ?

Mọi , họ tưởng trong lòng cô tự tính toán a.

Vân Hoán Hoán ngượng ngùng : “Ây da, em thời gian nghĩ đến mấy chuyện , nghiên cứu đến thời khắc mấu chốt nhất .”

“Đừng vội, từ từ .” Sở Từ ngừng gắp thức ăn cho cô, Vân Hoán Hoán ngừng ăn.

“Anh ăn của , em nhiều nhiều .”

“Tối ngủ sớm một chút, nghỉ ngơi cho , dưỡng tinh súc duệ.” Theo Sở Từ thấy, cô cần thiết thi nhất, với năng lực của cô, cho dù thi trượt, cũng sẽ đặc cách.

, vẫn tôn trọng quyết định của cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-197.html.]

Vân Hoán Hoán đồng ý ngoan ngoãn, nhưng, thức trắng hai đêm liền.

Đêm cuối cùng kỳ thi đại học, cô thành phẩm mới nghiên cứu chế tạo , thở hắt một dài.

Không tính là thành công, vật liệu hạn, chỉ công nghệ cũng , một thứ .

Tuy nhiên, đối với thời đại , là đủ .

Ngày hôm , cô Kim Ngọc gọi dậy, Kim Ngọc cầm khăn ướt lau mặt cho cô, cô khó khăn mở mắt , buồn ngủ quá, vẫn ngủ.

Kim Ngọc giật : “Trời ơi, mắt em ? Tối qua ngủ ?”

Vân Hoán Hoán đồng hồ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngủ năm tiếng, em nước đến chân mới nhảy một chút.”

Kim Ngọc:...

Bữa sáng là quẩy trứng gà cháo trắng, Vân Hoán Hoán gặm quẩy đến bên cạnh điện thoại, bấm một dãy : “Dương quân trưởng, chào ngài, cháu một món quà tặng cho Lãnh đạo, ngài đích giúp cháu đưa qua đó nhé.”

nhiều thời gian, trực tiếp thẳng vấn đề.

Dương quân trưởng cũng đang ăn sáng ở nhà, thấy lời thì sửng sốt, cô rốt cuộc thế nào mà dùng giọng điệu nhẹ như mây gió, chuyện quan trọng như ? “Là cái gì?”

Vân Hoán Hoán ngáp một cái, tùy miệng : “Thành quả nghiên cứu mới nhất của cháu. Ừm, chỉ là một món đồ chơi nhỏ đổi cục diện thế giới thôi.”

“Chú qua ngay.” Dương quân trưởng cúp điện thoại, hai lời lao ngoài, tuổi còn nhỏ, nhưng chạy nhanh.

Dương phu nhân ở phía gọi với theo: “Ông Dương, ông còn ăn xong bữa sáng mà.”

“Không ăn nữa.” Trong đầu Dương quân trưởng là món đồ chơi nhỏ .

“Ông chạy chậm thôi, lớn tuổi cẩn thận cơ thể một chút.”

Vân Hoán Hoán ăn xong bữa sáng, nghiêm túc kiểm tra những đồ dùng cần mang thi đại học, thẻ dự thi, b.út, chứng minh thư v. v., xác nhận sai sót mới nhét ba lô.

Kim Ngọc đưa qua hai thứ: “Đeo khẩu trang và đội mũ .”

Vân Hoán Hoán thời tiết nóng bức bên ngoài, khóe miệng giật giật: “Trời nóng thế , đeo khẩu trang gì?”

Kim Ngọc chỉ chỉ bên ngoài: “Mọi đều tìm em mua máy thu âm.”

Vân Hoán Hoán chút cạn lời, lâu như , vẫn yên tĩnh ?

Cũng trong nước khi nào mới mở bán?

Vân Hoán Hoán bôi chút dầu gió lên trán, cả sảng khoái hơn một chút.

Cô đeo ba lô lên, hai bước, Dương quân trưởng xông : “Vân Hoán Hoán, cháu ? Không cùng chú gặp Lãnh đạo ?”

“Cháu thi đại học.” Cô nhẹ như mây gió.

Dương quân trưởng:... Chấn động đến mức hoài nghi nhân sinh.

“Vậy cháu còn gây chuyện?!”

Giọng ông vô cùng cao v.út: “Không thể đợi cháu thi đại học xong ?”

“Cháu tranh thủ từng giây từng phút.” Vân Hoán Hoán vội đến phòng thi, thời gian giải thích với ông.

Cô đưa một chiếc hộp qua: “Dương quân trưởng, thứ ngài nhất định đưa tận tay Lãnh đạo nhé, đừng để khác chạm .”

 

 

Loading...