Ông để kẻ phá đám hời.
Ông đợi cả một buổi sáng, giá cổ phiếu từng bước từng bước leo lên, mặc kệ chèn ép thế nào cũng vô dụng.
Lúc nghỉ trưa, ông gọi một cuộc điện thoại , là thư ký của Quách Bảo Niên máy, hỏi, liền là đang bận ở ngoài, việc xin để lời nhắn.
Cục diện chút , ông Kuroki hạ quyết tâm, c.ắ.n răng : “ nguyện ý giá ba mươi triệu, xin nhất định chuyển lời cho ông Quách.”
“Vâng.” Thư ký nho nhã lễ độ, khách khí vô cùng, nhưng chính là hồi âm.
Ông Kuroki nuốt trôi, chẳng ăn gì, cùng Takahashi bàn bạc chiến thuật tiếp theo.
lúc , thuộc hạ hoảng hốt chạy : “Ngài Kuroki, ngài mau mở đài radio lên, Quách Bảo Niên đang tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên đài phát thanh.”
Ông Kuroki lập tức mở đài radio, chỉnh đến một kênh, liền thấy dẫn chương trình đài phát thanh đang hỏi: “Ông Quách, ông nhận thế nào về vụ thâu tóm ác ý đầy hung hãn ? Ông biện pháp đối phó gì ?”
Quách Bảo Niên dõng dạc : “Quỹ đầu tư Kỳ Thạch giống như một con kền kền lượn lờ đỉnh đầu tất cả các công ty niêm yết, lúc nào cũng chực chờ săn g.i.ế.c, tham lam và đẫm m.á.u.”
“Nhà họ Quách chúng đang tích cực cứu thị trường, từ bỏ, vứt bỏ, thề quyết một trận t.ử chiến với kẻ thù.”
Ông Kuroki như một cú đ.ấ.m tạ nện trúng, mắt tối sầm, nhà họ Quách đột nhiên cứng rắn lên ? Kích thích tối qua lớn đến thế ?
Vân Hoán Hoán cũng thấy, khóe miệng khẽ nhếch lên, ông Kuroki tính kế nhà họ Quách như , nếu nhà họ Quách chút phản ứng nào, thì đúng là trò , ai cũng thể giẫm lên một cước.
Cho nên, tối qua cô ám chỉ một câu, đây , lập tức sắp xếp xong xuôi.
Như , chuyện nhà họ Quách cũng thể rút lui một cách thể diện.
Khi những phóng viên tọc mạch cố ý chặn đường Quách đại, ngay cả Quách đại vốn ưa gì Quách Bảo Niên, danh dự và lợi ích của gia tộc cũng lựa chọn ủng hộ hết .
“Nghe về hành vi tồi tệ , quyết định tạm dừng việc khởi kiện, nhà họ Quách chúng sẽ cùng vượt qua cửa ải khó khăn mắt, nếu nhị cần hỗ trợ vốn, cứ đến tìm , đầy tiền.”
Mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, nhưng thể diện cần vẫn duy trì.
Quả nhiên, buổi chiều mở phiên, giá cổ phiếu lập tức tăng vọt.
Các cổ đông kích động c.h.ế.t: “ ngay nhà họ Quách sẽ từ bỏ Điện t.ử Hưng Long mà, aizz, bán sớm quá.”
“ cũng bán sớm quá, thế đừng vội bán, thôi bỏ , mua .”
“Mau giúp mua Điện t.ử Hưng Long, ba ngàn cổ phiếu.”
“ một vạn cổ phiếu!”
“ tám ngàn cổ phiếu, mau giúp mua .”
Trong lúc nhất thời, bầu khí vô cùng náo nhiệt, là tranh mua Điện t.ử Hưng Long.
Từng đợt tin truyền đến, trong lòng các nhà đầu tư vững vàng, thi vung tiền mua Điện t.ử Hưng Long, giá cả tăng vọt một mạch, phá vỡ mốc 20 đồng.
Takahashi cho dù bản lĩnh ngút trời, cũng hết cách, mặt xám như tro tàn: “Ngài Kuroki, kế hoạch thâu tóm của chúng thất bại .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-232.html.]
Chỉ nửa ngày, phong vân đột biến, tình thế chuyển biến đột ngột, vô lực hồi thiên.
Ông Kuroki tức giận cầm tách ném tới: “Baka, phế vật, một lũ phế vật.”
Kẻ từng nếm mùi thất bại như ông , mà thua! A a a!
Mà cùng lúc đó, Vân Hoán Hoán thở hắt một dài, mặt nở nụ rạng rỡ.
Cả ngày hôm nay, cô liên tục phát lệnh, biểu cảm nghiêm túc đến mức khiến căng thẳng.
Thấy cô , tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Vân Hòa Bình đưa quả táo gọt vỏ tới: “Em gái, chúng thắng , đúng ?”
Vân Hoán Hoán vui vẻ gật đầu: “, em nhảy lúc giá thấp nhất, thu gom gần 31% cổ phần, cộng thêm 40% em mua từ tay Chủ tịch Quách, tổng cộng là 71%, thuận lợi nắm quyền kiểm soát, chút ít còn nên trò trống gì nữa .”
“Hahaha, Kuroki mất cả chì lẫn chài, em tính toán ông , ít nhất cũng lỗ tám mươi triệu.”
Mà hiện tại, cổ phiếu của Điện t.ử Hưng Long trở mức cao, giá trị thị trường lên tới 800 triệu.
Quả nhiên, vẫn là tài chính kiếm tiền nhanh nhất.
Dương Nham Tùng kính sợ cô: “Tiểu thư, cô là tỷ phú !”
Thế nào gọi là lật tay mây, úp tay mưa, đây chính là nó.
“Chỉ là tài sản ảo sổ sách thôi, ngày nào bán , thì vẫn là ảo.” Vân Hoán Hoán tỉnh táo đến đáng sợ: “Em biến Điện t.ử Hưng Long thành doanh nghiệp tiêu chuẩn của ngành công nghiệp bán dẫn, cũng là bước đầu tiên của kế hoạch .”
Nhìn cô em gái bình tĩnh tự chủ, Vân Hòa Bình tràn đầy tự hào: “Chúc mừng em, em gái, một nữa đ.á.n.h bại Kuroki.”
Vân Hoán Hoán ha hả, tiếc là thể thấy bộ dạng phá phòng của ông Kuroki: “Tối nay em mời khách, nghĩ xem ăn mừng, cứ gọi món thoải mái, ăn uống thả ga.”
“Tuyệt quá.” Mọi reo hò nhảy nhót, vô cùng vui vẻ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Vân Hoán Hoán tiện tay nhấc máy: “Chúc mừng cô, cô Vân.”
Là Quách Bảo Niên.
Vân Hoán Hoán tươi như hoa : “Cảm ơn Chủ tịch Quách, nếu cơ hội mời ngài ăn cơm.”
Quách Bảo Niên thẳng vấn đề : “ ngày mốt tổ chức một buổi họp báo, đồng thời tổ chức lễ ký kết, cô thấy thế nào?”
Dù nữa, nhà họ Quách cũng cho một lời giải thích, chuyện một cách thật thể diện.
“Được thôi.” Vân Hoán Hoán một ngụm đáp ứng, vốn dĩ cô cũng định trốn trong bóng tối, đây là công ty niêm yết đầu tiên tên cô, đối với nó cô tràn đầy mong đợi, cũng gửi gắm kỳ vọng cao.
Cúp điện thoại, tâm tư Vân Hoán Hoán bay xa, Điện t.ử Hưng Long tay, nhưng, cô thiếu nhân thủ, chút do dự về phía Vân Hòa Bình: “Anh, là, đến giúp em .”
Cô thể thường trú ở Hương Cảng, thì cần một phe điều hành Điện t.ử Hưng Long hàng ngày, còn cô ở Đại lục điều khiển từ xa.