Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:50:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Các vị, gặp .”

Hai bên khách sáo hàn huyên, bầu khí coi như tồi.

Bỗng nhiên, một giọng ch.ói tai vang lên: “Vân Hoán Hoán, ở đây?”

Là Vân Nguyệt Nhi, cô trong đám đông liếc mắt một cái thấy Vân Hoán Hoán, lập tức phản ứng gay gắt.

Vân Hoán Hoán khách khí đáp trả: “Cô thể đến, thể đến? Chỉ dựa mặt cô lớn ? Chỉ dựa tự tri chi minh? Chỉ dựa cái đầu heo ngu ngốc của cô ?”

“Cô… cô…” Vân Nguyệt Nhi tức giận đến mức giậm chân: “Người , mau đuổi cô , mau lên.”

Sở Từ chắn mặt Vân Hoán Hoán, ánh mắt lạnh lùng: “Ai dám?”

Các thành viên khác cũng bảo vệ bên cạnh Vân Hoán Hoán, bất kể trong lòng nghĩ thế nào, nhưng, bọn họ là một đội, nhất trí đối ngoại.

Đoàn trưởng trầm mặc khuôn mặt: “Ông Jonathan, của ông quá thất lễ .”

Ông Jonathan cảnh cáo: “Moon.”

Đây là tên tiếng Anh của Vân Nguyệt Nhi.

Vân Nguyệt Nhi chính là nổi Vân Hoán Hoán sống , cũng nổi cô mặt đều mạnh hơn .

Điều trở thành tâm ma của cô , lọt tai âm thanh của khác: “Người vấn đề, mau đuổi cô .”

Vân Hoán Hoán cố ý lớn tiếng : “Vân Nguyệt Nhi, cô quản trời quản đất, còn quản cả công việc nội bộ của Anh Quốc, quân đội đều theo mệnh lệnh của cô, cô thật bản lĩnh a.”

Quân đội lời , đương nhiên vui, Jonathan tiền thế, nể mặt ông vài phần thì cũng thôi , phụ nữ phương Đông tính là thứ gì?

“Vị nữ sĩ , cô quá thất lễ , vô lễ với khách quý chúng mời đến.”

Sắc mặt đại biến, về phía Vân Hoán Hoán.

Trái tim Sở Từ thót lên, tiến lên hai bước: “Hoang đường nực , ăn cắp? Lúc chúng lên tàu đều kiểm tra .”

Vân Hoán Hoán chỉ mang theo một chiếc túi đeo chéo, to bằng bàn tay, chỉ đựng chút đồ ăn vặt, khăn tay và một cây b.út máy.

Lúc đó, đều thấy.

Sở Từ nghĩa chính ngôn từ quát mắng: “Cô đây là cố ý châm ngòi quan hệ hai nước, , cô là gián điệp do nơi nào phái tới?”

Điều lập tức nâng lên tầm quan hệ hai nước, cho dù ông Jonathan quyền thế, cũng gánh nổi.

đảm bảo, cô gián điệp, chỉ là đầu óc bệnh.”

Vân Nguyệt Nhi càng tức giận hơn, những hiểu chứ?

“Vân Hoán Hoán, cô là như thế nào, rõ ràng, cô chắc chắn…” Cô tức giận là tiếng Trung.

Vân Hoán Hoán bỗng nhiên cất cao giọng : “Các vị , cô , Nữ hoàng của các , bắt tất cả Anh Quốc quỳ chân cô l.i.ế.m giày cho cô , bắt tất cả đều lời cô , theo sự chỉ huy của cô nha.”

Toàn trường tĩnh lặng, đó giọng phẫn nộ mãnh liệt vang lên: “Đánh rắm.”

Người Anh Quốc trợn mắt Vân Nguyệt Nhi, lớn tiếng quát mắng: “Cút.”

“Các sẽ hối hận!” Vân Nguyệt Nhi chút sợ hãi, buông lời tàn nhẫn, chuồn mất dạng.

Mọi đều để chuyện trong lòng, nhanh ném đầu, ngờ, vẫn để mầm tai họa, bùng nổ trong một tương lai xa.

Trở về khách sạn muộn , đói bụng kêu ùng ục, ăn đồ Tây, ăn no a.

Dứt khoát gọi một cuộc điện thoại cho quán ăn Trung Quốc gần đó, đặt vài món ăn và mì tương đen cơm trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-327.html.]

Cơm nước còn đưa tới, tiên mở một cuộc họp nhỏ trong phòng khách nhỏ của phòng suite.

Chỗ quá nhỏ, chen chúc cùng .

Tướng lĩnh trong quân đội Hứa Quốc Hào là đầu tiên mở miệng: “Đồng chí Vân Hoán Hoán, hôm nay phê bình cô, cô đối với Anh Quốc cũng quá nịnh nọt , cái xương cốt là gãy ? Cô bỏ b.út xuống , cho kỹ đây…”

Vân Hoán Hoán ở góc xa nhất, cứ thế mặt đất, cúi đầu cầm giấy b.út xoẹt xoẹt vẽ vẽ.

“Suỵt.” Tay Sở Từ đặt lên miệng, một động tác im lặng.

Hứa Quốc Hào càng tức giận hơn: “Sao? Làm sai chuyện, còn cho ? Hôm nay nhất định hảo hảo…”

Vân Hoán Hoán im nhúc nhích, giống như nhập định .

Sở Từ sốt ruột nhào tới, bịt miệng Hứa Quốc Hào, kéo ông đến bên cạnh Vân Hoán Hoán.

Hứa Quốc Hào rõ cuốn sổ tay trong tay Vân Hoán Hoán, hai mắt mãnh liệt trợn trừng. Đây là cái gì?

Sao ông cứ cảm thấy thứ cô vẽ chút quen mắt?

Môi Sở Từ mấp máy, vô thanh hai chữ: “Chiến hạm.”

Lúc thể quấy rầy cô.

Hứa Quốc Hào: …!

Mọi thấy thế, lặng lẽ bước tới, đó giống như Hứa Quốc Hào, mắt đều trố .

Dưới ánh mắt khiếp sợ của bọn họ, chiến hạm tham quan ban ngày từng chút một hiện giấy.

Bọn họ kích động chuyện, Sở Từ ngăn cản, đều đừng chuyện, đừng quấy rầy cô việc.

Mọi tĩnh lặng , một chiếc chiến hạm thành hình, còn đ.á.n.h dấu đủ loại thông , lít nha lít nhít.

Vẽ xong một tờ, Vân Hoán Hoán ném b.út xuống, xoa xoa đôi chân đau nhức.

quá lâu , hai chân đều tê rần.

Sở Từ quỳ xuống, nhẹ nhàng xoa bóp chân cô: “Là chỗ đau ?”

“Ừm, mỏi đau, giống như kim châm .”

Sở Từ đau lòng thôi: “Anh xoa bóp cho em, là chuyên nghiệp đấy.”

Mà ở một bên khác, đoàn trưởng sớm nhanh tay lẹ mắt chộp lấy bản vẽ, kích động đến mức giọng quê cũng tuôn : “Mẹ ơi, giống y như đúc.”

Mọi nhao nhao vây quanh: “Mọi phát hiện chỗ nào giống ?”

“Không , giống như chụp .”

“Còn chi tiết hơn cả chụp , ảnh chụp những thông cụ thể .”

“Nha đầu Hoán Hoán, cháu còn bản lĩnh như a, thật lợi hại.”

Vừa nãy còn là đồng chí Vân Hoán Hoán, bây giờ là nha đầu Hoán Hoán, chậc chậc.

Mọi mồm năm miệng mười thảo luận, thể náo nhiệt .

Mười mấy đàn ông giống như mấy trăm con vịt ồn ào chịu nổi, cũng Vân Hoán Hoán ồn đến đau đầu, hai tay bịt tai, chút đáng yêu, chút buồn .

 

 

Loading...