Cô ghét nhất là khác đe dọa.
Sản xuất Giám đốc Trương Kiến lập tức chạy về lấy thỏa thuận, lâu thỏa thuận đưa đến tay Vân Hoán Hoán.
Cô chậm rãi lật mở, lật chuẩn xác đến trang thứ ba.
“Mà các , đều phạm pháp , quyền khai trừ các .”
Giám đốc sản xuất ngẩn : “A, điều khoản còn thể dùng như ?”
Bản hợp đồng do chính tay Vân Hoán Hoán soạn thảo, ẩn giấu ít điều khoản, động đến những , cũng chuyện khó.
“ , một chuyện nhỏ thôi mà, hoảng cái gì.”
Đỗ Đông Minh tức đến trừng mắt: “Cô hươu vượn, chúng phạm pháp.”
Vân Hoán Hoán những kẻ mù luật vô tri : “Căn cứ Hiến pháp, Điều 292, tụ tập đ.á.n.h , đối với kẻ cầm đầu và những kẻ tích cực tham gia khác, phạt tù ba năm, giam giữ hoặc quản chế.” Chú thích 1)
“Cầm hung khí tụ tập đ.á.n.h , đối với kẻ cầm đầu và những kẻ tích cực tham gia, phạt tù từ ba năm trở lên đến mười năm trở xuống.” Chú thích 2)
Lời chấn nhiếp tất cả .
Đây đều là gì , pháp luật quy định há miệng là , thật đáng sợ.
Vân Hoán Hoán chỉ d.a.o gậy mặt đất: “Cầm hung khí.”
Cô chỉ : “Tụ tập.”
Cô một động tác đ.á.n.h : “Đánh .”
Khí tràng của cô quá mạnh mẽ, chỉ vài ba câu khống chế cục diện, nắm bắt bộ nhịp độ.
“Đều đủ cả , để chúng xem xem những ai là kẻ cầm đầu và phần t.ử tích cực tham gia, chọn một nhóm đưa ăn cơm tù.”
Lời quá đáng sợ, thấy cô thật, cuối cùng cũng sợ, thi rũ sạch quan hệ.
“Không , chúng chỉ đến xem náo nhiệt thôi, tham gia.”
“, chúng gì cả.”
Một đàn ông đột nhiên chỉ tay Đỗ Đông Minh: “Là gã xâu chuỗi, là gã cầm đầu, là gã chỉ huy, liên quan đến chúng , chúng đến .”
Đỗ Đông Minh cũng cuống lên, trán toát mồ hôi: “… là nguyên nhân, là hại, là cướp vợ , nhất thời kích động.”
Vân Hoán Hoán hề lay động: “Chuyện riêng của các , quan tâm, chỉ , đưa các đó thể phán mấy năm.”
“Đồng chí Cảnh sát, kẻ , kẻ , còn kẻ …” Vân Hoán Hoán chỉ bảy loạn hăng nhất.
“Bọn họ là kẻ cầm đầu, đưa , xin nhất định xử lý theo pháp luật.”
Thủ đoạn thiết oản m.á.u lạnh của cô, dọa sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-400.html.]
Đỗ Đông Minh là đầu tiên quỳ gối trượt dài: “ sai , xin , xin , bao giờ dám nữa, tha cho .”
Những khác điểm danh cũng cuống lên: “Cô thể đưa tù, cả nhà đều dựa ăn cơm, nếu tù, cả nhà đều c.h.ế.t đói.”
“Các vị lãnh đạo, cầu xin các vị giúp một câu .”
Một vị lãnh đạo ngành dệt may khuyên nhủ: “Cô Vân, tha cho bọn họ , bọn họ dám tái phạm nữa , đây đều là trụ cột của gia đình, nếu tù, bảy gia đình sẽ hủy hoại .”
Vân Hoán Hoán quyết tâm xử lý một nhóm , đương đoạn bất đoạn, phản thụ kỳ loạn.
Chính là vì, luôn đủ mạnh mẽ, mới thể áp chế những .
Những của ngành dệt may chỉ hòa giải qua loa, hai bên đều đắc tội, điều cũng là biến tướng dung túng cho sự kiêu ngạo của bọn họ.
Dù cũng sẽ phạt, cùng lắm là mắng vài câu, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Cô lạnh lùng khuôn mặt xinh : “Nói thêm một câu, thì thêm một .”
Nếu dễ dàng buông tha, thì bọn họ còn dám, sẽ càng thêm xương cuồng, hậu hoạn vô cùng.
Các lãnh đạo nháy mắt liên tục, Cảnh sát vẫn đang do dự, hàng xóm láng giềng, bà con lối xóm , ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cần thiết tuyệt tình đến mức chứ.
Vân Hoán Hoán lạnh lùng sang: “Còn mau đưa ? Chẳng lẽ, còn đích gọi điện thoại cho Bộ trưởng Lý của Bộ Quốc An?”
Trong lòng kinh hãi, cô còn quen vị ? “Mau đưa .”
“Đợi .” Một bóng từ bên ngoài bước .
Nhìn rõ khuôn mặt đối phương, đôi mắt Vân Hoán Hoán nguy hiểm híp , màn kịch là để dụ cô mặt?
Là Lục Mỹ Hoa, giám đốc bách hóa tổng hợp Kinh Thành. Lô hàng đầu tiên của trang phục Hoán Tố năm xưa chính là bán tại bách hóa tổng hợp . Vì chuyện đó, bọn họ còn từng cố gắng , tạo mối quan hệ với Lục Mỹ Hoa. Ban đầu hợp tác khá vui vẻ, nhưng hiện tại...
Ánh mắt Vân Hoán Hoán rơi phía cô : “Chị Lục, chị đến đây? Người theo chị là ai ?”
Lục Mỹ Hoa mặc chiếc váy phong cách Chanel, trang điểm đậm, giày cao gót, trông hệt như một quý cô thời thượng sành điệu, tuổi tác. Cô tủm tỉm giới thiệu: “Đây là phóng viên của báo Tân Vân, họ Ngô, tin nên vội vàng chạy tới.”
Phóng viên Ngô cầm máy chụp liên tục, góc nào cũng chụp, đặc biệt là chĩa thẳng ống kính mấy công nhân thương mà ngừng. Có ngăn cản, còn hùng hồn quát tháo, rằng đang cản trở công việc của .
Vân Hoán Hoán nhạt nhẽo liếc : “Không chị dẫn tới ?”
Lục Mỹ Hoa chối bay chối biến: “Đương nhiên là , chúng tình cờ gặp ở cửa thôi.”
Vân Hoán Hoán như : “Thật trùng hợp, một chữ cũng tin.”
Lục Mỹ Hoa sửng sốt một chút. Đã lâu gặp Vân Hoán Hoán, trong ấn tượng của cô , Vân Hoán Hoán là một cô gái mềm mại đáng yêu nhưng kém phần tinh ranh. Thế nhưng hiện tại, cô lờ mờ tỏa một tia uy nghiêm. Hay đúng hơn, đó là một luồng khí tràng vô cùng mạnh mẽ.
“Hoán Hoán em gái, lâu gặp, em lớn phổng phao, càng ngày càng xinh . Nếu đường, chắc chị cũng dám nhận quen mất.”
Vân Hoán Hoán nhạt: “ cũng dám nhận, chị Lục đổi trở nên phú quý thế , khéo tưởng là khách ngoại quốc chứ.”