Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 444

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:52:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy bên bờ biển, bên dân cư thưa thớt, cơ sở vật chất phụ trợ gì.

“Đây là làng chài nhỏ mà, cái gì cũng , thể phát triển lên ?” Mọi mấy lạc quan, chỗ quá tồi tàn .

Vân Hoán Hoán híp mắt : “Yên tâm, chính phủ năm bắt đầu phát triển nơi , sẽ xây dựng một khu công nghiệp.”

“Quan trọng là, rẻ nha.”

Bây giờ mua lợi nhất, tương đương với việc mua cổ phiếu nguyên thủy.

Louise khẽ nhíu mày: “Chắc sẽ lỗ chứ.”

Vân Hoán Hoán chắp tay đó: “Cho dù lỗ, cũng là lỗ nặng nhất.”

Cổ phần của Công nghệ Điện t.ử Lục An là Vân Hoán Hoán chiếm 51%, năm khác chia đều 49% còn .

Thân phận của bọn họ đều bình thường, thể đích quản lý, chỉ coi như một khoản đầu tư mạo hiểm, kiếm nhất, lỗ thì, đầu tư vốn dĩ rủi ro.

, tiền đầu tư là Vân Hoán Hoán giúp bọn họ thắng về.

“Lỗ thì sợ gì, chúng tìm chỗ khác vớt một vố thôi.”

Được , quá lý, thể phản bác.

Jerry thậm chí lờ mờ hy vọng lỗ mới : “Thật sự cân nhắc việc đến Wall Street chơi một chuyến ?”

Vân Hoán Hoán còn gì, Rose trợn trắng mắt với , ngày nào cũng , mệt ? Bọn họ đều mệt .

“Cứ chơi cổ phiếu mãi quá lãng phí tinh lực và thời gian, cô vẫn còn là sinh viên đại học đấy.”

George cũng hùa theo: “, quá mệt mỏi , đều nghỉ ngơi cho .”

Jerry trừng mắt bọn họ: “ chuyện với các .”

Vân Hoán Hoán đùa: “Anh cầu xin .”

Jerry nghiêm trang : “Cầu xin cô đấy, đại tiểu thư.”

Vân Hoán Hoán chọc : “Phụt, thôi, thì mở một tài khoản.”

Vốn dĩ cô cũng dự định , nhưng mà, để Jerry cầu xin cô, mở cho cô một lối xanh.

Mắt Rose sáng lên: “ cũng mở một cái.”

Mọi đều hăng hái: “Cùng .”

cũng một cái.”

Jerry đám bạn tổn thương : “Không , các quá mệt mỏi ?”

Louise mím môi : “Cái đó xem, chơi với ai.”

Vân Hoán Hoán thu dọn đồ đạc, chuẩn lên đường về nhà.

Lần đến Hương Cảng, thu hoạch nhỏ, ba việc lớn.

Bố trí mắt xích quan trọng nhất ở Hương Cảng, kế hoạch bán dẫn chính thức khởi động.

Xử lý triệt để tên Vu Ngôn Thanh , giải quyết xong một tâm nguyện.

Tiện thể kiếm chút tiền tiêu vặt, bắt mối với đám .

“Anh, nguyên nhân ông MacLehose đích danh chỉ định CEO của Công nghệ Điện t.ử Lục An, ?”

Vân Hòa Bình chính thức rời khỏi ICAC, tiếp quản Công nghệ Điện t.ử Lục An.

Vì chuyện , ông MacLehose gọi đến văn phòng, đặc biệt dặn dò nhiều chuyện.

“Ông yên tâm về em, bảo qua đây để mắt tới một chút, nhưng mà, đây ông tin tưởng em, đột nhiên yên tâm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-444.html.]

Vân Hoán Hoán nhạt nhẽo : “Trong chuyện của Vu Ngôn Thanh, ông thấy thế lực em, ông cũng đại diện cho lợi ích của Anh Quốc.”

Tên phục vụ tình cờ rơi tay cô? Những lời giãy giụa khi c.h.ế.t của Vu Ngôn Thanh, đều cho thấy cô bình thường.

, cô sự ràng buộc lợi ích với đám Edward, đối với ông cũng lợi, cho nên, chọn cách nhắm mắt ngơ.

Chỉ cần quá đáng, ông sẽ quản.

“Vậy ông chọn ? Chúng em.”

Sở Từ là ngoài cuộc, rõ ràng nhất: “Bởi vì, ông cảm thấy hai chỉ là bèo nước gặp , cơ duyên xảo hợp mới kết nghĩa em, bao nhiêu nền tảng tình cảm, lợi ích thể lay động phần tình nghĩa .”

, bọn họ là em ruột, hơn nữa Hoa T.ử chỉ là một cái tên giả, Vân Hòa Bình đang thực thi nhiệm vụ đặc biệt.

Ngay từ đầu, Vân Hoán Hoán coi Vân Hòa Bình là một quân cờ sống quan trọng nhất, trải qua hai năm, cuối cùng cũng dùng đến.

“Đổi khác, Hoán Hoán cũng sẽ đồng ý, cho nên, là sự lựa chọn thỏa hiệp của cả hai bên.”

Được , Vân Hòa Bình là trong cuộc, ngược rõ ràng lắm.

Sân bay, Vân Hoán Hoán chiếc rương khổng lồ, chút ngơ ngác.

Nhân viên tủm tỉm : “Cô Vân, đây là quà năm mới ông MacLehose tặng cô.”

“Lớn như ? Là cái gì?”

Nhân viên cũng , Rose tủm tỉm : “Thứ cô nhất.”

Vân Hoán Hoán chớp chớp mắt, thứ cô nhất? Cô cái gì cũng thiếu, thứ gì đặc biệt .

Đột nhiên, trong đầu cô lóe lên một tia sáng, a, chẳng lẽ là...

Suốt chặng đường trực thăng về Kinh Thành, máy bay dừng , Vân Hoán Hoán thở hắt một dài.

Cuối cùng cũng về .

Sở Từ kéo cô dậy: “Xuống thôi.”

Vân Hoán Hoán đầu một cái, khóe miệng Sở Từ khẽ nhếch lên: “Đều mang về , ai cướp , cũng mất .”

Cửa khoang mở, liền thấy Giang Ngọc Như bước nhanh chạy tới: “Bà chủ, xe tải lái .”

Vân Hoán Hoán chỉ máy bay: “Đem đồ trong máy bay chuyển thẳng về viện nghiên cứu, đưa đến tổ nghiên cứu chip, tận tay giao cho Giáo sư La.”

Giang Ngọc Như từng thùng đồ, chút tò mò, nhưng hỏi nhiều: “Vâng, cô về ?”

Vân Hoán Hoán xua tay: “ còn việc.”

Từng thùng đồ chuyển lên xe tải, Vân Hoán Hoán liên tục dặn dò, nhẹ tay, đặc biệt cẩn thận.

Đưa mắt xe tải rời , Vân Hoán Hoán vẫn còn chút lưu luyến.

Sở Từ thấy hết, chút buồn : “Nhịn thêm chút nữa , tối là thể về .”

Một giọng vang lên: “Sở Từ, Vân Hoán Hoán, chúng gặp .”

Hai đầu , là ông Kiều của Bộ Ngoại giao và một nhóm nhân viên.

Bọn họ phụng mệnh đến đón khách quý.

Sở Từ bắt tay với ông : “Ông Kiều, chào ông.”

Vân Hoán Hoán cũng đưa tay bắt, ông Kiều mặt mày hớn hở, hỏi: “Mấy vị khách quý đó khi nào đến?”

“Đợi thêm chút nữa , trực thăng của chúng bay , máy bay thuê bao ở phía .”

 

 

Loading...