Thập Niên 70: Xuyên Thành Thiên Kim Thật Bị Bắt Cóc - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:43:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nói là chuyện quan trọng bàn với ông.”

Vân Quốc Đống đẩy cửa nhà , vợ chồng nhà họ Vu đang liền dậy, mặt nở nụ .

“Lão Vân, cuối cùng ông cũng về , chúc mừng năm mới, năm mới đại cát đại lợi.”

Vân Quốc Đống chút bất ngờ, cãi , chỉ vì chuyện Vu Ngôn Thanh tù, mà còn vì Phương Mỹ Linh bán họ, bậy bạ mặt Vân Hoán Hoán.

Ông xuống với vẻ mặt lạnh nhạt: “Sao các đến đây?”

Ông liếc Vân Nguyệt Nhi và Vân Tiểu Lâm đang co ro một bên, Vân Nguyệt Nhi mặt mày xanh xao, thần sắc hoảng hốt, mặt và cổ còn vài vết cào, là do Phương Mỹ Linh cào đó.

Vân Tiểu Lâm nắm tay cô, vẻ bảo vệ.

Vu Ba tươi sáp tới, vỗ vai Vân Quốc Đống: “Lão Vân, chúng là bạn bè nhiều năm, tình như em, thể vì chút chuyện nhỏ mà cắt đứt liên lạc? Dù ông tin , vẫn luôn nhớ ông năm đó giúp một tay, ơn đời đời quên.”

Lời khiến Vân Quốc Đống vô cùng thoải mái, lòng mềm vài phần, lúc cũng gây thêm thù địch, thuận thế xuống nước: “Vợ ông cũng nghĩ như thì .”

Ông ý kiến gì với Vu Ba, hai quen nhiều năm, tính tình hợp , cùng một phe, nhưng hài lòng với Phương Mỹ Linh.

Vu Ba nhẹ nhàng thở dài: “Chuyện của Ngôn Thanh đối với bà là một cú sốc quá lớn, nhất thời nóng đầu năng suy nghĩ, xin đừng trách, bà bây giờ nghĩ thông .”

Vu Ngôn Thanh là con trai duy nhất của họ, gánh vác tất cả hy vọng của họ, mong nó sẽ phát huy gia tộc, tiến lên một tầm cao mới, kết quả, thành thế , họ cha thể phát điên?

Sắc mặt Phương Mỹ Linh tệ, dù là Tết nhưng vẫn để mặt mộc, quầng mắt thâm, trông khó gần, khô khan : “, nghĩ thông .”

Vân Quốc Đống sâu : “Nghĩ thông là , năm năm trôi qua nhanh thôi.”

Lời đ.â.m trúng nỗi đau của Phương Mỹ Linh, chuyện của con trai thể nhắc đến, nhắc đến là đau lòng vô cùng.

Con trai bà dày công nuôi dưỡng, tương lai xán lạn, tướng mạo tuấn, tài hoa xuất chúng, vì một phụ nữ mà hủy hoại.

Lâm Trân đảo mắt, một cách mỉa mai: “Nói , Tham mưu trưởng Sở đủ lạnh lùng vô tình, thể thấy c.h.ế.t cứu cháu ngoại của , cho cùng, ruột thịt vẫn là khác.”

Sắc mặt vợ chồng Phương Mỹ Linh đại biến.

Vân Quốc Đống giả vờ quát: “Đừng bậy.”

Theo ông , Sở Từ danh nghĩa là tổng phụ trách, nhưng chủ quản đường dây buôn lậu của nước ngoài, phá hủy cứ điểm, cứu thoát những dân vô tội.

Đây mới là vụ án quan trọng nhất.

Còn về Vu Ngôn Thanh và Vân Vệ Hoa, chỉ là tiện thể, cấp của thể tra.

, vợ chồng Phương Mỹ Linh sẽ tin, nhà họ Sở chịu giúp đưa , chính là tội.

Lâm Trân hừ lạnh một tiếng, cố ý ly gián: “Rõ ràng thể né tránh, chịu né tránh, còn mang kẻ đầu sỏ Vân Hoán Hoán về nhà nuôi, thật nghĩ gì, hiểu đạo lý khác.”

khoa trương kêu lên một tiếng: “A, hiểu? Chỗ nào , chỗ nào sơ, thì khó lắm.”

Theo lời bà , sắc mặt vợ chồng Phương Mỹ Linh càng thêm khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-thien-kim-that-bi-bat-coc/chuong-88.html.]

Vân Quốc Đống thấy , nhẹ giọng quát: “Được , ít vài câu , đến thì cùng ăn một bữa cơm.”

“Lâm Trân, thêm vài món ngon, và lão Vu uống vài ly.”

Vu Ba xua tay, nghiêm túc : “Đừng vội, chuyện bàn với ông.”

“Ông .” Vân Quốc Đống vẻ lắng .

Vu Ba nhướng cằm: “Tổ chức hôn sự cho hai đứa .”

Vân Quốc Đống thuận theo ánh mắt qua, là Vân Nguyệt Nhi mặt mày xám xịt: “Cái gì?”

Phương Mỹ Linh nóng lòng giành lời: “Ngôn Thanh đối với Nguyệt Nhi si tình một lòng, vì cô mà rơi vòng lao lý một lời oán thán, thành cho tấm lòng si tình của nó, để nó và Nguyệt Nhi sớm ngày thành hôn.”

Năm năm quá dài, chuyện gì cũng thể xảy , Vu Ngôn Thanh thể yên tâm? Vào tù cũng trói .

Sắc mặt Vân Nguyệt Nhi tái mét, tức giận, điên ? Một tên tội phạm còn kết hôn với cô? Nằm mơ giữa ban ngày.

Vân Quốc Đống kinh ngạc: “, Nguyệt Nhi năm nay mới 17 tuổi, đến tuổi kết hôn.”

Phương Mỹ Linh quan tâm: “Chỉ thiếu một tuổi thôi, sửa .” Đối với nhà bà là chuyện khó. Chú thích 1)

“Chuyện ...” Vân Quốc Đống do dự, hôn sự vốn dĩ , nhưng, bây giờ thì, khó lắm.

Vân Nguyệt Nhi sốt ruột, bật dậy: “Con đồng ý.”

Cô trẻ trung xinh , khối cơ hội gả nhà giàu.

Dù bây giờ danh tiếng , nhưng quên, qua vài năm gió yên biển lặng, vẫn thể chọn điều kiện về mặt.

Cùng lắm thì, cô còn thể đến Thâm Thành, đến Hong Kong, tìm một giàu để gả.

“Bốp.” Một cái tát vung tới, Phương Mỹ Linh vô cùng tức giận: “Mày là đồ tai họa, tư cách gì mà đồng ý? Nếu vì mày, con trai tao vẫn đang yên , nếu con trai tao khổ sở cầu xin, tin tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”

Vân Nguyệt Nhi ôm mặt hét lên: “G.i.ế.c là phạm pháp.”

Lúc , cô dường như quên những việc từng .

“Bốp bốp.” Lại hai cái tát, Phương Mỹ Linh tay vì hận, mạnh nhanh, Vân Nguyệt Nhi đau đến hét lên: “Bố , cứu con.”

Vân Quốc Đống yên động, lạnh lùng quan sát, Vân Tiểu Lâm nổi nữa, đưa tay định ngăn cản, Lâm Trân kéo .

“Mẹ, đừng kéo con, con cứu chị.”

Lâm Trân bực bội trừng mắt : “Chuyện lớn, trẻ con đừng xen , đồng ý hôn sự .”

“Mẹ,” Vân Tiểu Lâm kinh ngạc , bà là thương yêu Nguyệt Nhi nhất, bây giờ thế ?

Từ khi chị thả về, cuộc sống ở nhà trở nên khó khăn, bố thì quan tâm, thì ngày nào cũng bắt chị việc nhà, từ sáng đến tối, nhưng cho một đồng tiền tiêu vặt.

 

 

Loading...