Thập Niên 70: Xuyên thành vợ cũ đoản mệnh của đại lão quân nhân - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-04-04 09:51:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Thư bất động thanh sắc chuyển chủ đề sang một hướng khác:
“Cô còn học xong cấp ba, cha gả cô , kéo dài hai ba năm, thực sự thể kéo thêm nữa ——"
Tạm dừng một chút, Thẩm Tri Thư vẻ thản nhiên :
“Cô gả cho nhà mà cha chọn, nên gả cho chồng hiện tại."
Nói tóm .
Cuộc hôn nhân hiện tại của cô cũng là một lựa chọn bất đắc dĩ, là hôn nhân tự nguyện dựa tình yêu tự do.
Phó phu nhân xong càng thêm đau lòng, càng kiên định ý định đưa con gái .
“Phó Thành đối xử với con bé ?"
Giọng Phó phu nhân run rẩy, chút dám hỏi.
Thẩm Tri Thư im lặng một lúc:
“Phó phu nhân, chuyện bà hỏi Thanh Thanh."
Phó phu nhân xong cũng chỉ cảm thấy câu hỏi của chút đường đột, chuyện giữa vợ chồng ngoài quả thực rõ ràng đến .
Chỉ là dáng vẻ thôi của Thẩm Tri Thư, trong lòng Phó phu nhân hiểu rõ.
Tám phần là lắm.
Phó phu nhân vốn thành kiến với Phó Thành, giờ đây định kiến càng giống như ngọn núi lớn, nặng nề, thể dời .
Thẩm Tri Thư chừng mực, đủ, hề để lộ dấu vết chia rẽ nào, xong những lời cần , liếc đồng hồ, đến giờ liền rời khỏi bệnh viện.
Phó phu nhân ấn tượng về .
Học hành thành đạt, trưởng thành vững vàng, khiêm nhường ôn hòa, đối với những lớn tuổi như họ cũng kính trọng.
Quan trọng nhất là hồi nhỏ chăm sóc Thanh Thanh ít.
Bà thậm chí còn thấy tiếc nuối, nếu đối tượng kết hôn lúc đó của con gái là Thẩm Tri Thư thì mấy.
Thẩm Tri Thư rời khỏi bệnh viện xong liền về trường.
Anh ký túc xá riêng ở trường, cần ở chung với khác.
Căn phòng ký túc xá cũng lớn, căn phòng nhỏ dọn dẹp sạch sẽ, bức tường sát cửa sổ còn một kệ sách.
Thẩm Tri Thư lấy mấy quyển sách nguyên bản tiếng Anh từ tầng cùng.
Mấy quyển sách vẫn là những con cá lọt lưới năm đó, là những quyển sách hiếm hoi thiêu hủy.
Thực nội dung cũng gì, chỉ là mấy quyển sách dạng tiểu thuyết.
Thẩm Tri Thư sắp xếp sách , chuẩn ngày mai sẽ gửi cho Tống Thanh Thanh, với tính cách việc gì cũng chỉ hứng thú ba phút của cô, Thẩm Tri Thư thực sự lo lắng cô sẽ kiên trì bao lâu mà từ bỏ.
Việc Tống Thanh Thanh giỏi nhất chính là từ bỏ.
Điểm ai thể so sánh với cô.
Thẩm Tri Thư thể chuẩn thêm vài phương án.
Buổi chiều còn đến phòng giáo vụ một chuyến, đường gặp bạn cùng lớp.
Các bạn học khi gặp Thẩm Tri Thư thường dám chào hỏi, nhất là khi Thẩm đồng học biểu cảm gì mặt, càng khiến lùi bước.
Họ từng thấy dáng vẻ rạng rỡ của Thẩm đồng học, càng những lời đồn đại về việc tính tình , dễ chuyện là truyền từ .
Trong trường cũng những nữ sinh bạo dạn, tính tình nhiệt tình.
Chủ động thư tỏ tình cho , ngoại lệ tất cả đều tiếp nhận.
Anh dường như chẳng hứng thú lấy một cái, ngay cả sự tò mò mở cũng , cũng chẳng quan tâm đến ánh mắt thất vọng đau khổ của những nữ sinh đó.
Số nhiều lên, mới còn ai dám gửi thư tình chỗ của nữa.
Chỉ những lời đồn thổi rải r-ác đó rằng Thẩm đồng học ở quê một vị hôn thê thanh mai trúc mã, vì mới từ chối sự quen của những khác một cách lạnh lùng như .
Vốn dĩ đối với lời đồn , ít tin.
Thực sự vị hôn thê, chẳng nên kết hôn từ lâu ?
Cần gì đợi đến bây giờ vẫn đăng ký kết hôn, tổng thể là kẻ lưu manh chịu trách nhiệm.
Khi lời đồn vang lên dữ dội nhất, quả thực chạy đến mặt Thẩm đồng học để hỏi, ở quê thực sự vị hôn thê .
Thẩm đồng học vốn bao giờ đùa, thần sắc bỗng trở nên dịu dàng, đuôi mắt mang theo nụ nhàn nhạt, dường như nhớ chuyện gì đó thú vị, định che giấu, hào phóng thừa nhận:
“Ừm.
Có đấy."
“Nghe hai còn là thanh mai trúc mã?
Thật giả ?"
“Thật, chúng lớn lên cùng từ nhỏ."
Cũng thể cô là do nuôi lớn.
Ít nhất Thẩm Tri Thư nghĩ như , Tống Thanh Thanh là do nuôi lớn, là âm thầm cố ý chiều chuộng tính tình của cô trở nên kiêu ngạo.
Thẩm Tri Thư còn nhớ hồi nhỏ, cô gây chuyện, trốn trong phòng đến tận tối, trời tối mịt cũng dám , tự cho là khi ai nhận thì mới từ từ chui giường .
Dùng cả tay lẫn chân, bò lên .
Tự sửa chăn, quấn c.h.ặ.t lấy như một kén tằm, trùm đầu , giống như như thì sẽ ai phát hiện cô.
Thẩm Tri Thư giả vờ nhận cô lén lút lên giường, khi giúp gia đình xong việc đồng áng, tắm, nghĩ ngợi một chút, vẫn ôm thêm một chiếc chăn nữa từ trong tủ , trải ở bên cạnh cô, xuống bên cạnh cô.
Thẩm Tri Thư dường như cảm nhận bên cạnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, một lúc , tiếng sột soạt vang lên bên tai .
Anh vẫn luôn mở mắt, từ từ đầu cô.
Cô giống như nhịn nữa, chê trong chăn oi bức, lặng lẽ thò một cái đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, sắc mặt đặc biệt .
Bất ngờ va ánh mắt của , cô chút hoảng hốt, một lát liền bình tĩnh , tròng mắt láo liên xoay chuyển, :
“Em mới ngủ quên, ơi, bên ngoài tối quá, tối nay em ngủ ở đây nhé!"
Giọng điệu của cô nhẹ nhàng mà chắc chắn, dường như khẳng định chắc chắn sẽ từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-cu-doan-menh-cua-dai-lao-quan-nhan/chuong-162.html.]
Thực tế, Thẩm Tri Thư đúng là sẽ từ chối, hơn nữa còn giả ngu, vẻ thực sự vô cùng tin lời dối của cô:
“Được."
Hai đứa trẻ đang tuổi lớn ngủ chung một chiếc giường cũng mấy chật chội.
Tiếng ve kêu mùa hạ râm ran dứt.
Cửa phòng kẽo kẹt vang lên hai tiếng, cha của Thẩm Tri Thư đẩy cửa bước :
“Tiểu Thư, em gái xong bài tập ?"
Thẩm phụ coi Tống Thanh Thanh như nửa đứa con gái của , nhà họ Thẩm và nhà họ Tống khéo là hàng xóm sát vách, hai đứa trẻ xưng hô em cũng gì lạ.
Thẩm Tri Thư nhỏ tuổi thể mặt đổi sắc :
“Em gái ngủ ạ."
Thẩm phụ bước gian phòng bên trong, đống chăn phồng lên giường, trong lòng thầm nghĩ hỏng .
Ông vội vàng với vợ chồng nhà họ Tống đang tìm đến tận cửa:
“Con bé mệt đến nỗi ngủ say , là ngày mai chị hãy đến đón?
Tối nay cứ để Thanh Thanh ngủ ở nhà một đêm, đỡ đ-ánh thức con bé dậy."
Ba Tống đều đồng ý, Tống nhất định phòng xem thử.
Lúc đó bà đang tức giận, trong tay cầm một cây roi mây, trông thực sự đủ dữ dằn.
Thẩm phụ khuyên thêm vài câu:
“Muộn thế còn gì nữa?"
Lại cây roi mây trong tay bà, thừa lúc bà chú ý giật lấy cây roi mây từ trong lòng bàn tay bà:
“Hơn nữa đều là trẻ con, chị luôn đ-ánh con bé cũng ."
Mẹ Tống :
“ đ-ánh nó, bế nó về ngủ."
Mẹ Tống nhất định như , Thẩm phụ cũng ngăn cản .
Thẩm Tri Thư lúc kéo chăn của cô , xuống vị trí bên cạnh cô, thầm với cô chỉ cần giả vờ ngủ thì sẽ bắt về, đ-ánh phê bình nữa.
Cô lời, lẽ cũng là vì sợ đ-ánh.
Nhắm c.h.ặ.t hàng mi đang run rẩy, giả vờ một lúc cũng thực sự ngủ .
Mẹ Tống phòng, thấy hai đứa trẻ ngủ chung với , tay nắm c.h.ặ.t t.a.y, vô cùng khăng khít.
Bà cũng tiện cưỡng ép tách , sợ thức tỉnh đứa trẻ nhà họ Thẩm.
Bà còn tưởng Tống Thanh Thanh sợ về nhà đ-ánh nên mới giả vờ ngủ ở nhà họ Thẩm.
Thẩm phụ tiễn bà tận cửa:
“Ngày mai sẽ trông chừng hai đứa nhỏ học, Thanh Thanh, chị cần lo lắng."
Mẹ Tống chỉ đành gật đầu:
“Làm phiền quá."
Cô bé năm sáu tuổi, dựa việc giả vờ ngủ mà thoát một kiếp.
Sau , những chuyện tương tự xảy nhiều, dần dần, cứ hễ chuyện gì là Tống Thanh Thanh chạy sang phòng ngủ nhỏ nhắn mà giản dị của Thẩm Tri Thư để trốn.
Tống Thanh Thanh ngưỡng mộ và vô cùng đố kỵ với Thẩm Tri Thư, tuy nhiên cô cũng mong chờ mỗi kỳ nghỉ đông, nghỉ hè, đều thể lỳ lợm ở nhà chịu .
Cô chịu đựng cơn đói, những lời trách mắng của cha , những bữa cơm đạm bạc.
Tiền lì xì Thẩm Tri Thư tích góp mỗi dịp tết đều tiêu hết lên cô, nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, cũng hề quá lời.
Thẩm Tri Thư hồi tưởng những chuyện cũ , vẫn còn chút thỏa mãn.
Anh nhớ , khi vị hôn thê, cũng ít bạn học tò mò hỏi ——
“Hai dự định bao giờ thì kết hôn đăng ký ?
Nói thật chúng bây giờ cũng đến tuổi kết hôn , trong trường cũng nhiều bạn học kết hôn sinh con đấy!"
Kết hôn cũng là chuyện gì quá kỳ lạ.
Thẩm Tri Thư lúc đó chỉ hai chữ:
“Sắp ."
Vì các bạn học trong trường đối với sự tồn tại của vị hôn thê từng lộ mặt của Thẩm đồng học thực sự là tin tưởng nghi ngờ.
Phía bên .
Bệnh dày của Phó phu nhân đỡ hơn một chút liền đến nhà họ Phó thăm hỏi.
Vừa Thanh Thanh đang ở trường, lớn hai nhà với , một chuyện cũng thể rõ ràng một lượt.
Phó phu nhân ở nước ngoài cũng là một thương nhân độc lập, phong thái tự nhiên chút cứng rắn, Diệp Tĩnh so với bà cũng là quá mềm yếu.
Làm chủ nhiệm bao nhiêu năm nay, chút thủ đoạn nào thì cũng quản lý công việc .
Phó phu nhân thẳng vấn đề, thẳng:
“Lần trở về là để đưa Thanh Thanh ."
Diệp Tĩnh thản nhiên rót cho bà:
“Phó phu nhân, Thanh Thanh ở theo bà trở về, đều hỏi xem bản con bé đồng ý ."
Phó phu nhân từng nghĩ con gái sẽ đồng ý.
Điều kiện trong nước so với nước ngoài mà , thể là một trời một vực.
Bà theo bản năng cảm thấy con gái nhất định sẽ bằng lòng theo , những thứ khác , ở nước ngoài, điều kiện vật chất thể hưởng thụ vượt xa so với tổ quốc mới bắt đầu cải cách phát triển lâu.
Phó phu nhân mím c.h.ặ.t môi:
“ sẽ hỏi con bé."