Thập Niên 70: Xuyên thành vợ cũ đoản mệnh của đại lão quân nhân - Chương 235
Cập nhật lúc: 2026-04-04 10:39:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên lắc đầu:
“Không cần ạ."
Bạn học cấp hai của cũng ít cùng đỗ trường cấp ba , quen thuộc với , cần chào hỏi từ đầu.
Tống Thanh Thanh cảm thấy vẻ hăng hái mặt họ là thứ mà cô hâm mộ nổi.
Cô chút bùi ngùi nghĩ, nếu cũng là thành phố.
Nếu cũng bố công việc đàng hoàng, gia đình lo kế sinh nhai, điều kiện học tập như thế .
Cô cảm thấy thành tích của lẽ cũng sẽ quá tệ.
Biết cô cũng thể theo trình tự mà thi đỗ đại học, khi nghiệp phân phối một công việc .
Chỉ là cô sinh điều kiện như , bố thể nâng đỡ một tay.
Cho nên cô chỉ thể dựa chút thông minh vặt của , nỗ lực để bản sống hơn một chút, hơn một chút nữa.
Tống Thanh Thanh thậm chí dám hồi tưởng , nếu gặp những cơn ác mộng đó, tương lai sẽ xảy chuyện gì, cũng kết cục vốn của .
Thì chắc chắn cô giống như một kẻ ngốc .
Từng bước, từng bước đến kết cục vốn của .
Cô độc ch-ết ở nơi đất khách quê .
Được .
Cũng chẳng tính là cô độc.
Có một chồng hẳn là chồng, một đứa con hẳn là bình thường.
Nghĩ đến đứa con trai còn , tim Tống Thanh Thanh bỗng nhói lên một cơn đau xót khó hiểu, cảm giác lạ lẫm kỳ quái.
Trước đây cô từng nghĩ đến thiếu niên trong giấc mơ, nhưng bao giờ giống như lúc , trái tim như khuyết một miếng, đau âm ỉ kéo dài.
Tống Thanh Thanh cũng tại nghĩ đến thấy đau như .
Trước đây là sợ hãi, là hoảng hốt.
Còn chút tiếc nuối nên lời.
mà.
mà bây giờ cô chút thôi thúc .
Tống Thanh Thanh chớp chớp đôi mắt khô khốc, cưỡng ép đè nén cảm giác cay sè rơi lệ nơi hốc mắt, cô nhắm mắt hít sâu vài .
Mở mắt.
Cô còn kịp lên tiếng.
Phó Thành qua đón hai con .
Lúc ngoài, đúng lúc bạn học của Phó Lạc Trì chen lấn , bạn cầm máy ảnh của bố, chạy loạn trong đám đông, đầu tóc chút rối bù.
Chạy đến mồ hôi nhễ nhại, trông vẫn tràn đầy tinh thần.
“Phó bạn học!"
Cậu bạn nhiệt tình vẫy vẫy tay với Phó Lạc Trì, sợ thấy .
Phó Lạc Trì thấy tiếng thì khựng , về hướng phát âm thanh, bạn thấy ánh mắt của qua bèn càng trở nên nhiệt tình hơn.
Chạy đến mặt họ, cực kỳ lễ phép.
“Cháu chào chú, chào cô ạ!"
Tống Thanh Thanh cũng là đầu tiên thấy bạn học của con trai, cảm thấy khá mới mẻ.
Cậu bé nhỏ nhắn khá nhiệt tình và tự nhiên, “Chú cô ơi, cháu chụp cho chú cô và bạn Phó một kiểu ảnh nhé!"
Cậu bạn giống như nhận một món đồ chơi mới, đang là lúc chơi nhất, nãy đang khắp nơi tìm để chụp ảnh.
Tống Thanh Thanh thì thích chụp ảnh, nhưng cô nhớ Phó Thành và Phó Lạc Trì đều thích lắm, hai cha con ở điểm cực kỳ giống .
Tống Thanh Thanh đang định từ chối.
Phó Thành lên tiếng cô một bước:
“Được chứ, phiền cháu nhé."
Trước dãy nhà dạy học của trường, phía họ là một chiếc đồng hồ lớn, ánh nắng vàng óng ả giống như bầu khí riêng biệt trong những bức ảnh cũ, những lá cây xanh thẫm khẽ đung đưa theo tiếng gió.
Tách một tiếng nhẹ nhàng.
Bức ảnh định vị tại khoảnh khắc .
Phó Thành ôm vai Tống Thanh Thanh, Phó Lạc Trì bên cạnh , gia đình ba mười phần ấm áp.
Tống Thanh Thanh ống kính tiếc rẻ, nụ còn rực rỡ hơn cả ánh nắng ngày hè, đôi mắt Phó Thành cũng hiếm khi nhiễm chút ý nhàn nhạt, trong mắt chỉ chứa đựng hình bóng cô.
Phó Lạc Trì ống kính, thiếu niên vốn tính tình lạnh lùng quanh năm, tại khoảnh khắc cũng thể thấy sự dịu dàng cố ý.
Cậu bạn nhỏ cảm thấy chụp một bức ảnh cực kỳ .
Cậu :
“Lát nữa rửa ảnh xong, cháu sẽ đưa ảnh cho bạn Phó."
Phó Lạc Trì lời cảm ơn với bạn học của .
Vài ngày , ảnh rửa .
Bức ảnh đen trắng, chân dung bên trong đều rõ ràng.
Tống Thanh Thanh trong bức ảnh đặc biệt xinh , trong đôi mắt dường như tràn ngập ánh sáng lung linh, đôi mắt rạng rỡ đầy hai chữ hạnh phúc.
Những năm qua, cô quả thực sống hạnh phúc.
Mấy năm đầu mới kết hôn còn chút cãi vã nhỏ, còn thường xuyên Phó Thành cho phát .
Sau khi tính khí nhỏ mọn tái phát vài , chồng cô bắt đầu trở nên chu đáo hơn, là phục tùng cô trăm bề, nhưng cũng bao giờ dùng những lời lẽ lạnh lùng, hành động cứng nhắc tổn thương cô nữa.
Cô cầm bức ảnh lâu.
Ánh mắt dần trở nên thẫn thờ, dường như đang thất thần.
Không hiểu tại , cứ luôn cảm thấy trong bức ảnh còn thiếu cái gì đó.
Có lẽ là một chút ánh nắng ôn hòa, lẽ là một chút gió hạ dịu dàng, lẽ là những bóng cây xanh thẫm lốm đốm.
Cũng lẽ là cái gì khác.
Một bóng lưng.
Trong đầu cô bỗng nhiên nảy ý nghĩ kỳ lạ .
Thiếu mất một ?
Cả nhà ba đều ở đây, viên mãn, dường như căn bản chẳng còn gì luyến tiếc nữa .
Phó Lạc Trì thấy bức ảnh thẫn thờ, còn tưởng là bà thích, “Mẹ ơi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-cu-doan-menh-cua-dai-lao-quan-nhan/chuong-235.html.]
Tống Thanh Thanh vội vàng thu hồi tâm trí, còn thẫn thờ như nữa, cô ngẩng đầu lên hỏi:
“Cuốn album con?
Mẹ đem ảnh cất."
Phó Lạc Trì đưa cuốn album cho , im lặng.
Cứ cảm thấy còn vui vẻ như ban nãy nữa.
Cuốn album Tống Thanh Thanh lật xem nhiều , mỗi xem đều sẽ thẫn thờ một lúc, cũng tại cứ thể ngây lâu.
Lần vẫn cứ như .
Cô khép cuốn album , đặt nó về chỗ cũ.
Ngoài viện đúng lúc vang lên tiếng cửa xe đóng .
Phó Thành mấy ngày nay về nhà đều muộn, hôm nay cũng hiếm khi về nhà khi mặt trời lặn.
Đi sớm về khuya, thường thường lúc về đến nhà giữa đêm khuya thì cô ngủ say .
Lúc khỏi cửa buổi sáng, cô vẫn còn đang ngủ.
Cho nên Tống Thanh Thanh cũng hai ngày gặp , thấy động tiếng vang ngoài cửa, cô chạy ngoài, lao lòng ôm c.h.ặ.t lấy.
“Sao hôm nay về sớm thế?
Không bận việc ?"
Phó Thành thuận thế đón lấy cô, ôm lòng, giọng bình thản nhưng thể sự dịu dàng trong đó:
“Không bận."
“Nhớ em nên về sớm một chút."
Tống Thanh Thanh xong vui mừng, nụ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, đôi mắt lấp lánh mọng nước, cực kỳ xinh .
Cô ngẩng mặt lên, rạng rỡ tươi .
Một lát , hôn một cái lập tức giấu mặt , dường như chút thẹn thùng.
Cô nhỏ giọng nhưng dịu dàng :
“Em cũng gặp mà."
Phó Thành thẫn thờ một lúc.
Bỗng nhiên nghĩ đến nhiều năm về .
Giống như trở cái ngày cô đ-âm sầm thế giới của .
Vừa thấy là cô .
Hồi đó, cứ cố tỏ trấn định, trưng khuôn mặt vô cảm, thậm chí trong lòng còn chê cô ồn ào.
Lúc .
Phó Thành cũng lên, cúi đầu, mổ nhẹ lên môi cô.
Anh nghĩ, cả đời cùng với cô vẫn còn dài.
(Chính văn )
Chương 0 Ngoại truyện tiền kiếp (1) Cô ồn quá
Ngoại truyện tiền kiếp:
“Biệt thự sườn núi, tầm thoáng đãng, cây cối xanh tươi.”
Ở nơi tấc đất tấc vàng như Cảng Thành, thể sống ở đây giàu cũng quý.
Tài xế mới cẩn thận theo quản gia đại môn, khi cửa còn trải qua đợt khám xét nghiêm ngặt, những vệ sĩ đeo kính râm vóc dáng vạm vỡ ngoài cửa, khí thế trầm mặc khiến chút khó thở.
Quản gia nheo mắt, lạnh nhạt một cái, thái độ hẳn là lạnh lùng nhưng cũng chẳng mấy nhiệt tình, chỉ là đang dặn dò như bình thường, ông :
“Sau chịu trách nhiệm đưa đón tiểu thiếu gia học và về nhà, những việc dư thừa thì đừng quản."
Tài xế thì ngẩn .
Cái gì gọi là việc dư thừa?
Lúc vẫn hiểu lắm.
Ngay đó giọng điệu của quản gia dường như lạnh mấy phần, cảnh báo rằng:
“Những gì nên thì đừng , những gì nên thì đừng ."
“Hãy một mù, điếc, câm."
“Biết ?"
Tài xế mới thấy những lời trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Chưa từng gia chủ nào đưa yêu cầu kỳ quặc như , thông thường đều là yêu cầu việc siêng năng, chân tay sạch sẽ.
Tuy nhiên mức lương của công việc thực sự cao, cho dù là yêu cầu vô lý hơn nữa, cũng thể gật đầu đồng ý.
“Vâng , những gì ngài đều ghi tạc trong lòng."
Quản gia đàn ông trông vẻ thật thà mặt, đ-ánh giá thêm vài lượt, tiếp:
“ nhớ là từ nội địa chạy sang đây, hãy nhớ kỹ, mặt tiểu thiếu gia tiếng Trung phổ thông."
Tài xế mới gật đầu như bổ củi, yêu cầu cũng chẳng tính là yêu cầu gì to tát.
Nhắc đến trải nghiệm của đúng là mấy vẻ vang.
Lẻn từ bên Thâm Quyến sang đây.
Ở Cảng Thành cũng chỉ thể mấy việc lao lực, khi học lái xe xong, ngày tháng mới dễ thở hơn một chút.
Tiếng Quảng Đông của cũng âm hưởng địa phương, căn bản nhận là ngoại tỉnh đến.
“Vâng , cả , ngài còn dặn dò gì khác nữa ạ?"
“Khác thì còn gì nữa, dãy nhà mà phu nhân ở, nếu phép thì đừng gần."
Không là qua đó.
Mà là đừng gần.
Dường như đó là một nơi cấm địa nào .
Tài xế mới khi đến ứng tuyển lờ mờ về nữ chủ nhân nhà , bí ẩn.
Cũng chồng sủng ái.
Ăn ở đều chuyên môn hầu hạ.
Sau khi những gì cần bàn giao bàn giao xong, tài xế mới vẫn nhịn , nhỏ giọng hỏi:
“Tại tiếng Trung ạ?
Ông chủ chẳng cũng từ nội địa sang ?"