Thập Niên 70: Xuyên thành vợ cũ đoản mệnh của đại lão quân nhân - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-04-04 08:54:50
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghĩ như thì cũng giải thích .”
Chân mày Hoắc Ngôn khẽ nhíu , nghĩ đến Triệu Tiểu Ninh , ánh mắt ông liền trở nên lạnh nhạt.
Ông thích Triệu Tiểu Ninh cho lắm.
Dù cho hai cô đến đây đều ít hỏi han ân cần.
chính vì như nên Hoắc Ngôn càng nghi ngờ động cơ của cô hơn.
Vả sự công kích trong mắt cô gái đó là giấu nổi.
Chỉ là những lời Hoắc Ngôn tiện với Thanh Thanh, tránh cho hiềm nghi ly gián.
Ông “ừ" một tiếng:
“Chuyện tự xử lý, cháu về nhanh ."
Tống Thanh Thanh vẫn thể mở miệng hỏi về thế của , nếu cha ruột của cô đều còn sống thì quá.
Nếu cha ruột của cô đều giàu thì càng hơn nữa.
cảnh ngộ sa sút hiện tại của thì cha liệu thể còn sống trong thời đại loạn lạc quả thực khó .
“Vâng ạ."
Hoắc Ngôn theo cô rời , về thế của cô thì tất nhiên ông chôn c.h.ặ.t trong lòng .
Sau ... nếu còn .
Ông cũng sẽ dốc hết sức đưa con bé nước ngoài.
Tống Thanh Thanh kịp về đến nhà khi Phó Thành về.
Cô dùng mảnh vải của các đồng nghiệp đưa tiếp tục miệt mài đóng vai cô thợ may nhỏ.
Bất kỳ mảnh vải bình thường nào tay cô cũng đều trở thành những chiếc váy xinh .
Cô giống như một con chuột chũi ăn bao giờ no, cứ tích góp từng năm tệ, năm tệ một cái túi nhỏ của .
Phó Thành dắt tay con trai cùng về nhà.
Tống Thanh Thanh thấy tiếng động liền phòng khách, thấy hai tảng băng lớn nhỏ cửa.
Phó Lạc Trì thấy thì vui mừng, buông tay cha chạy đến mặt , bé bây giờ so với đây cởi mở hơn nhiều.
Nụ mặt cũng nhiều hơn ít.
Cậu bé giơ tay đòi ôm.
Tống Thanh Thanh ôm lấy bé, mặt đỏ bừng lên nhưng thực sự cũng vui.
Phó Lạc Trì bây giờ cảm thấy yêu , dù cho bao giờ đến nhà trẻ đón tan học.
“Mẹ ơi, trưa nay con ngủ mơ thấy ác mộng."
“Buổi tối con ôm gối nhỏ của con ngủ bên cạnh , ạ?"
Cậu bé lễ phép.
Thậm chí còn nghĩ đến việc mang theo cả gối cùng nữa.
Mặc dù đến bây giờ chú Lục vẫn sẽ với bé rằng thực lòng yêu .
Bởi vì của bao giờ chủ động đến nhà trẻ đón về nhà.
Phó Lạc Trì hề buồn.
Cậu thể hằng ngày đeo chiếc ba lô nhỏ cho tự bộ về.
Phó Lạc Trì tối nay chỉ giống như các bạn cùng lớp, thể cuộn tròn trong vòng tay của .
Cậu bé ngước cô, nén lấy chút hy vọng nhỏ nhoi ngoan ngoãn :
“Mẹ ơi, ạ?
Vậy thì thôi ạ."
Chương 38 Đối với cô chẳng chút nào
Tống Thanh Thanh cảm thấy con trai giống như một con chuột nhỏ đáng thương, cẩn thận từng chút một vô cùng mong đợi.
Chiếc giường trong phòng ngủ chính thực lớn.
Ba ngủ thì chật, vả Tống Thanh Thanh cảm thấy tư thế ngủ của lắm, cô sợ nóng.
Tống Thanh Thanh cảm thấy con trai trong lòng ngủ chắc chắn sẽ nóng, mồ hôi nhễ nhại, thoải mái chút nào.
Cô ấp úng, trả lời thế nào.
Phó Thành liếc mắt , thản nhiên cô, đem sự do dự mặt cô thấy rõ mồn một.
Phó Thành thầm nghĩ cô quả nhiên ngay cả giả vờ cũng lắm.
Thỉnh thoảng để lộ sơ hở.
Chuyện nhỏ nhặt đáng kể như mà cũng đắn đo lâu thế, tình nguyện đến thế.
Phó Thành bế con trai khỏi lòng cô:
“Chuyện buổi tối thì để buổi tối tính, giờ bài tập cô giáo giao ."
Phó Lạc Trì tuy miệng là ạ, ạ.
đồng ý với yêu cầu nhỏ nhoi của thì cũng chút vui.
Cậu bé ôm c.h.ặ.t cặp sách, buồn rầu căn phòng nhỏ của , lấy sách giáo khoa từ trong cặp , những giọt nước mắt to bằng hạt trân châu liền rơi xuống bìa sách.
Phó Lạc Trì lúc buồn sẽ gào t.h.ả.m thiết loạn lên.
Chỉ giống như bây giờ , tiếng động, lén lút trốn một góc mà lau nước mắt.
Phó Thành đối với sự thất vọng dành cho Tống Thanh Thanh cũng chỉ một hai , sớm quen nên cũng cảm thấy gì nhiều.
Anh cô, lấy hai tấm vé tàu hỏa.
Cùng với giấy chứng nhận công tác và thư giới thiệu chuẩn sẵn.
Anh :
“Ngày cùng về thủ đô."
Tống Thanh Thanh tấm vé tàu, cảm thấy Phó Thành quả thực cũng khá bản lĩnh đấy, im lặng tiếng kiếm vé tàu .
Thời đại vé tàu hỏa cũng chẳng dễ kiếm .
Không thư giới thiệu thì càng khó hơn.
Tống Thanh Thanh kiếp từng tàu hỏa bao giờ, chút mới mẻ, cô rụt rè :
“Tàu hỏa chạy nhanh ?
Có chạy nhanh hơn ngựa của công xã nuôi ?"
Kiểu câu hỏi ngớ ngẩn thế .
Cũng chỉ Tống Thanh Thanh mới hỏi thôi.
Phó Thành thực ghét sự ngu ngốc, nhưng lúc đối với những lời ngu ngơ của cô sự kiên nhẫn đến lạ thường.
“Nhanh hơn ngựa."
“Cửa toa tàu hỏa chắc chắn ?
Có khi nào gió thổi bay mất ?"
Phó Thành nghiêm túc trả lời cô:
“Có đấy."
Tống Thanh Thanh dường như thực sự sợ hãi, luôn cảm thấy cái thứ to lớn kêu xình xịch xình xịch đó đáng sợ.
Bỗng chốc rút lui, cô do dự:
“Vậy những tàu thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-cu-doan-menh-cua-dai-lao-quan-nhan/chuong-29.html.]
Phải thế nào?
Bị gió thổi bay chắc là ch-ết mất thôi."
Đôi mắt đen thẳm của Phó Thành sâu cô một cái, bỗng nhiên nhớ lời nhận xét của Lục Trầm Uyên dành cho cô —— Đồ nhà quê.
Quả thực là quê mùa.
Ngốc nghếch.
Xấu tính.
Phó Thành nhướn mày, sắc mặt đổi :
“Sẽ ch-ết đấy."
Tống Thanh Thanh hồi nhỏ thấy một đoàn tàu đ-âm núi gần nhà, toa toa đều đứt hai đoạn.
Cảnh tượng t.h.ả.m khốc lúc đó để một bóng ma tâm lý thể xóa nhòa trong lòng cô.
Cho nên đến giờ cứ nghĩ đến là cô vẫn thấy sợ.
Tống Thanh Thanh nhỏ giọng hỏi:
“Vậy thể ôm c.h.ặ.t em ?
Em gãy hai đoạn ."
Xấu lắm.
Lại còn đau nữa.
Phó Thành chạm ánh mắt mong chờ cô gửi tới, đôi mắt đen láy như lớp thủy tinh đen rửa qua nước, chút tạp chất, vô cùng sạch sẽ.
Yết hầu chuyển động, giả vờ nghiêm túc suy nghĩ một chút cố ý từ chối cô:
“Không thể."
Tống Thanh Thanh cảm thấy Phó Thành thực sự tính.
Cô nén lấy sự vui:
“Vậy em ôm c.h.ặ.t là ."
Phó Thành :
“Được."
Tống Thanh Thanh còn nhiều câu hỏi não khác,
Ví dụ như tàu hỏa đột nhiên nổ tung thì ?
Lao khỏi đường ray, đúng lúc rơi từ cầu xuống thì ?
Còn nhiều nhiều những câu hỏi với góc độ kỳ quái khác nữa.
“Ga trải giường vỏ gối tự mang theo ?"
“Em thể ngủ ?
Anh đấy, em lạ giường."
“ , chúng mang bao nhiêu lương khô mới đủ ăn đây?
Có chia cho những khác tàu ?"
Phó Thành ban đầu còn kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Dần dần cũng mất hết kiên nhẫn.
Anh nâng khuôn mặt cô lên, cúi đầu c.ắ.n một cái lên môi cô.
Sau đó cắt ngang lời cô:
“Còn nữa là tiếp tục hôn em đấy."
Tống Thanh Thanh sợ đau, cũng sợ c.ắ.n.
Cô dùng tay bịt miệng , lúng túng :
“Em nữa là chứ gì."
Dữ dằn cái gì chứ!
Đối với cô chẳng chút nào.
Tống Thanh Thanh về phòng ngủ, đống vải cô mang từ hợp tác xã về hôm nay cho xong mấy chiếc váy.
Phần vải vụn thừa còn thể mấy đôi tất để dành cho .
Vừa thể kiếm tiền thể tiết kiệm tiền.
Tống Thanh Thanh tiên vẽ kiểu dáng đại khái của chiếc váy giấy, cô tất nhiên hiểu thiết kế là gì, là tự vẽ bậy thôi.
Sau đó dùng máy may, từng chút một đem kiểu dáng giấy thể hiện chỉnh mắt.
Chiếc váy Tống Thanh Thanh tôn dáng, kén mặc.
Nhân viên của hợp tác xã đa phần cũng đều là những cô gái trẻ, tất nhiên là cũng yêu cái , ăn diện thật xinh .
Nhìn thấy Tống Thanh Thanh như , hằng ngày chẳng cần sửa soạn gì nhiều mà vẫn rạng rỡ động lòng , thanh xuân tươi trẻ.
Không tránh khỏi suy nghĩ liệu là do bộ quần áo .
Hẳn là họ mặc chiếc váy cô thì cũng sẽ xinh như thôi.
Chính cái suy nghĩ giúp sự nghiệp thợ may nhỏ của Tống Thanh Thanh ngày càng hưng thịnh.
Cô ở trong phòng ngủ “miệt mài việc".
Phó Thành thì phòng con trai, thấy đôi mắt đỏ hoe của bé thì cũng hề ngạc nhiên.
Phó Lạc Trì thấy cha liền vùi mặt trong chăn, gặp ai.
Tính cách của đứa trẻ giống cha giống .
Mặt ngoan ngoãn đa phần là ở mặt .
Mặt kiêu ngạo, lạnh lùng thì đều ở trong mắt khác.
Phó Thành bước tới, lôi đứa trẻ từ trong chăn , thấy vệt nước mắt khô mặt bé, nhàn nhạt :
“Chuyện nhỏ nhặt thế gì mà chứ."
Phó Lạc Trì ngoảnh mặt , :
“Có thích cha, cho nên cũng thích đứa trẻ như con ."
Phó Thành cũng phủ nhận, chỉ là bàn tay nhéo mặt nặng thêm vài phần:
“Không con cảm thấy giờ thích con ?"
Phó Lạc Trì hít hít mũi, ủy khuất tức giận:
“Chú Lục đúng, hồi đó căn bản con."
Phó Thành vẫn phủ nhận.
Đây là con trai , tâm lý nên yếu đuối như .
Phó Thành xoa xoa đầu bé, khẽ:
“Ở mặt thì giả bộ ngoan, lúc dữ dằn thế."
Những hạt trân châu nhỏ của Phó Lạc Trì treo lông mi, từng hạt từng hạt rơi xuống.
Phó Thành tiếp:
“Trốn mà , cũng thấy, càng xót con ."
“Mẹ thích con thì thôi ."
“ lúc con chào đời, vui mừng, cũng là con."