Thập Niên 70: Xuyên thành vợ cũ đoản mệnh của đại lão quân nhân - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-04-04 08:55:03
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống Thanh Thanh thật thà nhận quà, mặt lớn cô dễ thấy nhát gan, lúc nhận đồ mặt cứ đỏ bừng lên, vô cùng ngượng ngùng.”
“Con cảm ơn ạ."
“Con cảm ơn bố ạ."
Cô gọi vẫn còn gượng gạo.
giọng ngoan ngoãn mềm mại, êm tai.
Anh chồng của Tống Thanh Thanh, cũng chính là trai ruột của Phó Thành cũng chuẩn quà cho cô em dâu đầu gặp mặt.
Không cô thích gì.
Nên tặng một chiếc b.út máy đang thịnh hành thời bấy giờ.
Phó Viễn đối với vợ của em trai cũng hiểu gì nhiều.
Lúc hai kết hôn, thậm chí còn hỏi kỹ em trai mắt cao hơn đầu của tại ở một nơi nhỏ bé như Ninh Thành mà tùy tiện đăng ký kết hôn với .
Lần gặp .
Chút thắc mắc cuối cùng trong lòng cũng tan biến hết.
Nguyên nhân gì khác.
Em dâu trông như thế , chẳng đàn ông nào là thích cả.
Tống Thanh Thanh nhận quà đến mỏi cả tay, mặt dây chuyền ngọc đeo cổ, cảm giác mát lạnh áp da thịt dễ chịu.
Ngọc chỉ mà còn nuôi .
Cô soi gương, càng mặt dây chuyền càng thấy thích.
Tống Thanh Thanh đem một nghìn tệ mà bố của Phó Thành cho giấu túi áo, gấp quần áo thật phẳng phiu, cất giữ cẩn thận.
Cứ sợ lấy trộm mất.
Dù cô Phó Thành sẽ lấy một nghìn tệ của cô, cô cũng đề phòng thật kỹ.
Phó Thành thì bố gọi thư phòng.
Trong thư phòng của Phó Văn Uyên là những bức thư pháp và tranh vẽ ông thường luyện tập, chữ thể khiến tĩnh tâm , ông con trai giờ cao lớn hơn cả , đặt cây b.út lông trong tay xuống, tùy tiện hỏi một câu:
“Con và Thanh Thanh cãi ?"
Phó Thành khựng một chút, bình tĩnh trả lời:
“Không ạ."
Phó Văn Uyên hừ lạnh một tiếng, ở cái tuổi của ông thì chuyện gì mà chẳng .
Hơn nữa cô vợ của con trai là kiểu chẳng giấu nổi chuyện gì mặt, trong lòng nghĩ gì đều hết lên mắt .
Viết rõ rành rành đấy.
Lúc ăn cơm, Phó Thành gắp ít thức ăn cho cô.
Cô bé cứ nhất quyết giữ cái định lực đó, coi như thấy gì, nhất định chịu ăn thức ăn gắp bát.
Cuối cùng chắc là sợ trong bát còn thừa nhiều quá bảo là lãng phí.
Mới miễn cưỡng chuyện với , lời lẽ cứng nhắc, bảo ăn hết chỗ thức ăn thừa trong bát của cô .
Phó Văn Uyên hồi trẻ cũng từng trải qua như thế .
Ông và vợ cũng chẳng ít giận dỗi .
Phó Văn Uyên tiếp:
“Bố thấy con bé Thanh Thanh đấy, con đừng mà bắt nạt ."
“Đã đưa về , chúng cũng gặp mặt , con trách nhiệm , đừng mà như mấy tên công t.ử bột, ngày nào cũng giở tính giở nết ."
Phó Thành “" một tiếng:
“Con ạ."
Nói xong chuyện gia đình, Phó Văn Uyên mới nhắc tới chuyện công việc.
“Hai năm nay con cứ ở Ninh Thành thì sẽ định hơn."
Phó Văn Uyên thản nhiên :
“Tuy rằng cuộc điều tra của tổ chức đối với bố kết thúc , nhưng chắc chắn xảy chuyện gì khác nữa ."
Cục diện đổi khôn lường.
Đi sai một bước là sẽ muôn đời nát tan.
“Những đồng nghiệp cũ phục hồi chức vụ đ-ánh đổ, bố cũng gặp nhiều ."
Giờ lúc họ thể đắc ý .
Khối u loại bỏ thì họ phép lơ là.
Thực sự đến bước đường cùng thì Phó Thành ở tận Ninh Thành, ở trong quân đội, sẽ liên lụy.
Những đạo lý , Phó Thành cũng hiểu.
Ngay từ đầu chính Phó Thành khuyên sớm đem những bất động sản của ông bà nội, căn biệt thự nhỏ ở Hải Thành quyên góp .
Nếu , nhà họ chắc thể vượt qua cơn sóng gió một cách êm như .
“Dù thì những chuyện , quanh quẩn trong hai ba năm tới cũng sẽ định thôi, triệt để một kết thúc.
Cuối cùng cũng sẽ một kết cục."
Lúc Phó Văn Uyên câu , ánh mắt lạnh lùng.
Phó Thành bố:
“Bố vạn sự cẩn thận ạ."
Ra khỏi thư phòng.
Phó Thành chạm mặt trai ở đầu cầu thang.
Phó Viễn cũng lâu gặp em trai, Phó Thành về còn đang tăng ca ở Ủy ban Chính pháp, điều động công tác thường xuyên, việc nhiều, bận đến mức dứt .
Áp lực ở thủ đô còn nặng nề hơn vài phần.
Mỗi ngày Phó Viễn đều thể thấy những gương mặt quen thuộc đưa .
“Lần về định ở bao lâu?"
“Em xin nghỉ năm ngày."
“Cũng hòm hòm ."
Phó Viễn châm một điếu thu-ốc, đó hỏi tiếp:
“Sao đưa Tiểu Trì về?"
Họ cũng mới chỉ thấy ảnh của đứa trẻ thôi.
Giống Phó Thành y đúc, đặc biệt là giống hồi nhỏ.
Phó Thành :
“Thằng bé học."
Phó Viễn “ừ" một tiếng, hai em họ bình thường cũng chẳng mấy khi trò chuyện gia đình.
Phó Viễn thấy vết cào cổ , một tiếng đầy ẩn ý:
“Cãi với vợ hả."
Sắc mặt Phó Thành tối sầm , hiểu ai cũng hết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-cu-doan-menh-cua-dai-lao-quan-nhan/chuong-34.html.]
Phó Viễn xong câu đó thì cánh cửa phòng ở cuối hành lang nhẹ nhàng vặn mở, cô gái nhỏ rụt rè đẩy cửa , như con chuột nhắt định ngoài ăn vụng lúc nửa đêm.
Động tác nhẹ.
Còn đông tây.
Đôi mắt đen láy thấy hai đang sừng sững ở đầu cầu thang thì lập tức thu hồi bước chân thăm dò, “rầm" một tiếng đóng cửa .
Phó Viễn rít một thu-ốc, nhếch môi:
“Em dâu nhát gan thật đấy.
Chẳng giống như những gì em đây chút nào."
Phó Thành còn tâm trí mà tán gẫu với trai nữa.
Tiện tay tìm một cái cớ về phòng.
Sau khi Tống Thanh Thanh đóng cửa, tim vẫn còn đ-ập thình thịch, như sắp nhảy khỏi cổ họng.
Vốn dĩ cô định xuống lầu rót cốc nước uống.
Sợ phiền khác nên mới rón rén như , ai dè đúng lúc đụng Phó Thành và chồng.
Phó Thành phòng, thấy đang trốn bên cạnh giường.
Ánh trăng bao phủ lên hình mảnh mai trắng trẻo của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu vẫn còn vương vài phần hoảng hốt như chim sợ cành cong.
Anh chẳng hiểu cái cảm giác bực bội trong lòng từ tới, hỏi cô:
“Em ngoài xem trộm ai đấy?"
Anh trai ?
Thật sự chị dâu đấy phỏng?
Mơ quá nhỉ.
Tống Thanh Thanh vì chuyện cuốn sách mà vẫn còn đang giận dỗi.
Cô mím môi, thèm lên tiếng.
Phó Thành đến mặt cô, cô cũng coi như hiện diện.
Vết trầy sống mũi đàn ông mờ nhiều, dấu vết dần biến mất.
Chỉ vết răng cô c.ắ.n vai là vẫn còn sâu.
Hai hàng dấu răng đều tăm tắp.
Phó Thành chịu nổi cái bộ dạng cô coi như khí, giơ tay nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên:
“Muốn xem thì cứ đường đường chính chính mà xem, cần lén lén lút lút như thế."
Tống Thanh Thanh gạt tay , thèm đáp lời .
Mà vội vàng vạch rõ giới hạn với :
“Em đặt gối ở giữa giường , vượt qua cái gối , chúng ngủ riêng."
Chương 45 Thanh Thanh, hiểu ?
Phó Thành liếc cái gối nhỏ giường, cô đặt dựng lên.
Không chia năm năm đặt chính giữa, phía bên cô ít nhất chiếm hơn nửa cái giường, một cách nghiêm túc thì là chia bảy ba.
Phó Thành bật :
“Chỉ cho ngủ tí tẹo chỗ thôi ?"
Tống Thanh Thanh nghiêm túc hẳn hoi:
“Anh chê hẹp thì thể xuống đất mà ngủ."
Cô chớp chớp mắt :
“Chẳng ghét bỏ em ?
Thế thì đừng ngủ chung một giường với em nữa."
Phó Thành đối với cái bộ dạng của cô yêu hận.
Cô hắt nước bẩn lên mà chẳng hề thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào.
“ ghét bỏ em."
“Em đụng sách của mà nổi trận lôi đình như thế , em chẳng dám chạm cái của nữa , sợ đ-ánh em."
“Tống Thanh Thanh, sợ em lừa mà đấy thôi."
Tống Thanh Thanh cảm thấy vô cùng thông minh, cô chẳng đời nào lừa .
Cô chắc chắn là vì quá thông minh nên mới mơ thấy đây là một cuốn sách, mơ thấy cái kết cục thê t.h.ả.m định sẵn của , mơ thấy cách để đổi vận mệnh.
“Chẳng ai lừa em ."
Tống Thanh Thanh :
“Ngoại trừ ."
Cô xong liền quấn chăn phía bên , yên vị chiếm lấy cái giường, còn đà lấn tới đẩy cái gối sang phía chỗ trống vốn chẳng còn bao nhiêu của .
Ngay mặt cô, Phó Thành tiện tay cầm cái gối vứt .
Tống Thanh Thanh còn định giật cái gối để tiếp tục vạch rõ giới hạn với , nhưng ngay giây tiếp theo cổ tay cô đàn ông nắm lấy, đè c.h.ặ.t lên thành giường lạnh lẽo.
Phó Thành lẽ cũng nhẫn nhịn thêm nữa.
Nhìn đang nhốt trong lòng , xoáy mắt cô:
“Thế em cho , em vô duyên vô cớ chạy đến trang trại gặp ai?"
Một câu hỏi bất thình lình.
Khiến Tống Thanh Thanh bỗng chốc sững sờ, một lát , tim cô chùng hẳn xuống, giống như chuyện vạch trần.
Câu hỏi của Phó Thành quá đỗi đột ngột, cô chẳng chút chuẩn nào cả!
Tống Thanh Thanh thậm chí còn chẳng hiểu nổi tại chuyện , cô còn tưởng giấu kỹ lắm, nào cũng là lén lút .
Cứ như là ăn trộm .
Còn canh chừng nữa chứ.
Tống Thanh Thanh tránh ánh mắt của , vì chột nên lời chẳng còn chút tự tin nào như lúc nãy, cô lắp bắp:
“Đi...
cùng khác thôi."
Phó Thành thấy cô bắt đầu lắp bắp là ngay cô đang chột .
Anh nhất quyết buông tha cô, ánh mắt khóa c.h.ặ.t cô như l.ồ.ng giam, hỏi:
“Ai?
Cho cái tên, sẽ cho điều tra."
Tống Thanh Thanh đương nhiên cái tên nào, cô bịa đại một cái cũng xong.
Phó Thành bảo điều tra, tra thì chẳng cô lộ đuôi cáo ?
Tống Thanh Thanh rúc trong chăn để trốn tránh cuộc thẩm vấn của , cô vội vàng nhỏ giọng :
“Buồn ngủ , buồn ngủ , ngủ thôi."
Tống Thanh Thanh co dãn , cơn giận nửa ngày tan bỗng chốc bay tận phương nào.
Cô cũng sợ Phó Thành cảm thấy cô thiết với những phần t.ử cải tạo, sợ Hoắc Ngôn ở trang trại chính là ruột của cô.