Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão Được Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:57:47
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đội sản xuất Sau Núi và đội Thạch Cối Xay cách gần. Sau khi xảy chuyện, đội Sau Núi liền tổ chức một đội thanh niên lên núi tìm hiểu tình hình. Việc tìm kiếm phát hiện cả một đàn lợn rừng hề ít, con đực, con cái và cả lợn con, ước chừng hơn hai mươi con!

Điều khiến sợ hãi lượng, mà là đường của chúng đang hướng về phía đội Thạch Cối Xay.

Hiện tại đang là mùa gặt gấp, lương thực chỉ chia cho các thôn dân mà còn nộp lên cho Công xã! Nếu hoa màu ngoài ruộng một đàn lợn rừng lớn như giẫm đạp, phá hoại, thì cái mùa đông cả đội sẽ sống trong cảnh cơ cực, đói khổ!

Mùa giáp hạt năm , cái đói bắt đầu gõ cửa từng nhà.

Đại đội trưởng thôn Sau Núi vội vàng chạy đến báo tin với Diêu An Quốc.

Diêu An Quốc thể khoanh tay , liền bàn bạc tổ chức thanh niên trai tráng lên núi xua đuổi lợn rừng.

Nghe những lời của Phó Hải Đường, tay Khương Du Mạn siết c.h.ặ.t đôi đũa.

Cô nhớ tình tiết !

Trong nguyên tác, bầy lợn rừng sẽ xuống càn quấy hoa màu của Đại đội Thạch Cối Xay tối ngày mai!

Trong cơn tức giận, Diêu An Quốc chạy lên Cục Công an mượn s.ú.n.g săn, tổ chức dân làng đ.á.n.h lợn. phối hợp chẳng . Khi bẫy còn kịp đào xong, gõ chiêng gõ trống ầm ĩ.

Bầy lợn rừng hoảng loạn, chạy tán loạn khắp nơi, con nào rơi bẫy. Thấy đám dân làng chạy ùa như một tổ ong vỡ, chúng như tìm chỗ trút giận, điên cuồng đuổi theo. Dân làng dùng s.ú.n.g săn, chạy lợn rừng, leo cây cũng chẳng kịp.

Kết quả, mấy đàn ông lợn đực rừng húc , gãy chân gãy tay, thậm chí thương nặng đến mù mắt. Tổn thất vô cùng t.h.ả.m khốc.

Sau chuyện , do phán đoán sai lầm, Diêu An Quốc mất chức đại đội trưởng.

Diêu Tư Manh, khi trọng sinh, cố gắng ngăn cản cha nhưng thành. Cô chỉ thể thế gõ chiêng trống. Cuối cùng, với cái giá là vài thương nhẹ, họ cũng đuổi bầy lợn .

Còn nhà họ Phó, vì Phó đau buồn chuyện mất nên cả nhà tham gia từ đầu đến cuối.

Chuyện liên quan nhiều đến cốt truyện , nên Khương Du Mạn cũng suýt quên mất.

 

“Cái con đàn bà nhẫn tâm ! Đánh lợn rừng nguy hiểm như thế, thôn Sau Núi c.h.ế.t hai đấy! Mày hại c.h.ế.t con tao ?” Bà Thái kịp chồng cô xối xả mắng tới tấp.

Đánh lợn rừng nguy hiểm như , lỡ con trai bà thương thì ? Theo bà , ở nhà đợi mới là an nhất.

“Mẹ, còn s.ú.n.g săn mà.” Chu Vân nhíu mày giải thích.

Ngụ ý: v.ũ k.h.í thì sẽ quá nguy hiểm.

Kết quả, bà Thái càng trừng mắt mắng lớn hơn: “Cái gì? Còn s.ú.n.g á? Lỡ khác dùng s.ú.n.g trúng lợn mà b.ắ.n trúng con trai tao thì ? Đến lúc đó mày chồng!”

sang, ngữ khí vô cùng dứt khoát: “An Phúc! Cấm !”

Dương An Phúc đang giường, mặc kệ và vợ cãi om sòm. Nghe lời , gật đầu lia lịa. Hắn đương nhiên . Mọi đều , việc ở đại đội chắc chắn sẽ ngừng , thể ở nhà đắp chăn !

Giờ khắc , tại nhà đại đội trưởng.

Trong căn nhà chính, một đám đang tụ tập. Vừa Phó Cảnh Thần từng là lính, dùng s.ú.n.g, dân làng lập tức yên tâm hẳn. Mọi bắt đầu bàn bạc rôm rả ngoài sân.

Đám đàn ông mỗi cầm một điếu t.h.u.ố.c lá, phì phèo nhả khói. Khương Du Mạn đang m.a.n.g t.h.a.i ngửi mùi t.h.u.ố.c, nên theo các nữ nhân khác trong nhà đại đội trưởng phòng trong.

Trong đó ba cô con dâu của ông Diêu, và cả Diêu Tư Manh.

Con dâu thứ ba nhà họ Diêu khá với Khương Du Mạn, nhịn hỏi: “Du Mạn , nam nhân nhà cô thật sự dùng s.ú.n.g ?”

Con dâu cả và con dâu thứ hai nhà họ Diêu cũng giật theo. Lúc nãy loáng thoáng ngoài sân, họ cứ tưởng là nhầm. nếu Phó Cảnh Thần là bộ đội, tại xuống nông thôn?

Ba chị em dâu đều nghĩ mãi . Chỉ Diêu Tư Manh là rõ lý do, đang cau mày suy tính điều gì.

“Dạ, dùng ạ,” Khương Du Mạn gật đầu, “Bắn cũng chuẩn.”

hề khoác. Hai năm , Phó Cảnh Thần lập công chính là nhờ việc b.ắ.n c.h.ế.t một tên phản đồ đang chạy trốn từ cách xa qua hai dãy nhà, tránh việc cơ mật tiết lộ. Đủ để thấy tài b.ắ.n s.ú.n.g của chuẩn xác đến nhường nào.

“Vậy… là chúng cũng bảo nam nhân nhà nhỉ?” Con dâu cả và Con dâu thứ hai nhà họ Diêu liếc .

Lần , chỉ cần đ.á.n.h lợn rừng, tham gia đều phần. Trước đây họ cho chồng , nhưng Diêu Tư Manh kịch liệt khuyên can. Bây giờ Phó Cảnh Thần dùng s.ú.n.g, hai chị em động lòng!

“Không !” Hai chị dâu dứt lời, Diêu Tư Manh lớn tiếng xen , ngữ khí gay gắt:

“Biết dùng s.ú.n.g thì ? Trong cảnh như , s.ú.n.g b.ắ.n trúng lợn rừng b.ắ.n trúng nhà, ai mà ? Em tuyệt đối sẽ cho phép ba trai em !”

Cô sẽ bao giờ quên những ngày tháng bi t.h.ả.m kiếp , khi ba trai lợn rừng húc thành tàn tật, còn cha cô thì mất chức đại đội trưởng! Nếu cơ hội trở về , thể ngăn khác đ.á.n.h lợn, thì ít nhất cô bảo vệ các .

kích động lớn tiếng , khiến mấy phụ nữ giật .

Bị cô em chồng mắng ngay mặt Khương Du Mạn, Con dâu cả và con dâu thứ hai nhà họ Diêu cảm thấy mất mặt, trong lòng chút bực bội.

“Em chồng , đây em lo vì ai dùng s.ú.n.g. Giờ nam nhân nhà em Khương là bộ đội, em còn gì yên tâm nữa?” Con dâu cả nhà họ Diêu ôn hòa .

một trai một gái, đang tuổi lớn, thèm thịt lâu lắm , mà còn lâu mới đến đợt chia thịt, giờ dùng s.ú.n.g dẫn đường lên núi đ.á.n.h lợn, cô bỏ lỡ cơ hội .

“Chị dâu cả, tầm của chị thể nào đừng thiển cận như thế ?” Diêu Tư Manh cau mày .

“Chẳng qua chỉ là một chút thịt thôi mà? Chẳng lẽ vì miếng thịt, chị nỡ lòng nào bỏ luôn cái mạng của trai em ?”

thiển cận ư?” Chị dâu cả cũng kìm giận dữ, “Chồng , lẽ nào thương xót? chẳng vì cháu trai, cháu gái của cô thịt ăn, thèm đến phát !”

Trong nhà, vợ chồng Diêu An Quốc thương nhất là cô con gái út Diêu Tư Manh, món gì ngon đều ưu tiên cho cô. Đến cả cháu đích tôn cũng sang một bên. Ông bà để ý là một nhẽ, họ cha , lẽ nào thể để ý đến những cái miệng đang há của con cái ?

“Chị dâu cả, Chị dâu hai, hai chị đừng giận ! Trong phòng em vẫn còn thịt khô, em sẽ chia hết cho các cháu ăn!” 

Diêu Tư Manh quyết tâm để ba trai chuyến !

Không chỉ , cô còn cùng chuyến săn lợn rừng đổi so với kiếp .

Con dâu cả và con dâu thứ hai nhà họ Diêu liếc . Dù trong lòng còn hậm hực nhưng nghĩ đến việc con cái thể ăn thịt khô bồi bổ, hai cũng thôi cãi vã.

lúc , Diêu ở ngoài sân gọi to. Mấy vội vàng chạy .

Trong phòng chỉ còn Khương Du Mạn đang m.a.n.g t.h.a.i và con dâu thứ ba nhà họ Diêu.

Con dâu thứ ba nhà họ Diêu Khương Du Mạn, chút đắn đo hỏi: “Du Mạn, em cảm thấy nên ?”

Khác với hai chị dâu , cô dám nghĩ dám , tính khí cũng phóng khoáng hơn. Cô vẫn luôn cảm thấy đây là một cơ hội lớn. Lúc đầu thấy cả làng đổ xô , cô còn e dè. giờ tình thế khác.

Khương Du Mạn dám đưa lời khuyên khẳng định, chỉ đành : “Chuyện xem chị tự quyết thôi, dù thì Cảnh Thần và ba chồng em b.ắ.n s.ú.n.g đều giỏi.”

“Chị vẫn nam nhân nhà chị cùng.” Con dâu thứ ba nghiến răng. Gan lớn no c.h.ế.t, nhát gan đói c.h.ế.t, cô sắp sinh con , cần kiếm chút đồ ăn ngon tẩm bổ.

trông mong gì bố chồng. Lòng bố chồng hướng về cô con gái út. Phần còn cũng ưu tiên cho nhà Cả, Hai, nhà cô mãi mãi cũng chả đến lượt. Hiện tại sắp đứa nhỏ, cô nghĩ cho thì cũng nghĩ cho con.

Vậy là con dâu thứ ba hạ quyết tâm, tìm cơ hội tỉ tê với chồng. Diêu Chấn Giang vợ khích lệ, liền đăng ký.

Trong nhà lão đại, lão nhị đều . Diêu An Quốc lão tam đăng ký thấy nhẹ nhõm. Nếu ba đứa con trai nhà ông đứa nào chịu , làng chuyện thể nào cũng chê.

Diêu Tư Manh thì giận tím .

Trong bữa cơm tối, cô cứ trưng vẻ mặt khó chịu cho chị dâu thứ ba xem, gioongs như đang mắng cô là "yêu tinh hại ".

Sau đó, cô hết lời can ngăn: “Anh ba, đ.á.n.h lợn rừng chỉ huy thống nhất, chỉ là năm bè bảy mảng, nguy hiểm lắm. Anh thật sự nên !”

Diêu Chấn Giang hề bận tâm, gạt : “Nhiều thế, nguy hiểm? Hơn nữa còn đồng chí Phó Cảnh Thần đó, .” Đàn ông chuẩn. Hắn sớm thấy Phó Cảnh Thần thủ cực , ngay hề đơn giản. Lúc Phó Cảnh Thần từng là lính thì còn gì mà yên tâm cơ chứ !

Diêu Tư Manh thấy ba coi lời gì, giận đến nỗi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt rưng rưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-vo-truoc-doc-ac-cua-dai-lao-duoc-ca-nha-cung-chieu-ohlq/chuong-33.html.]

Hai chị dâu khác thấy thế, vội vàng xoa dịu: “Ôi chao, em chồng! Cái chuyện cỏn con mà, đừng .”

Mẹ Diêu xót con gái út, : “Lão Tam! Con bé thế, con cũng đừng nữa.”

Diêu Chấn Giang thấy em gái rơi nước mắt cũng thấy đau đầu, định gật đầu đồng ý.

“Không !” lúc , con dâu thứ ba nhà họ Diêu đập bàn phắt dậy:

“Ba, , em út! Ngày thường nhà con việc gì, ba và em màng tới. Giờ con nam nhân nhà con đ.á.n.h lợn rừng kiếm chút lộc, cấm cản?”

“Vợ lão tam!” Mẹ Diêu mặt sa sầm: “Cô cái gì đấy? Lão Tam là con trai , quyền quản ?”

Con dâu thứ ba nhà họ Diêu thẳng chồng: “Dù , nếu còn coi là vợ , thì lời !”

“Thôi , đừng cãi nữa. Con quyết , con !” Diêu Chấn Giang ầm ĩ, dứt khoát .

“Chị dâu ba, chị nhất định sẽ hối hận!” Diêu Tư Manh xong, giận đến nỗi bỏ bữa, chạy thẳng về phòng. Mẹ Diêu vội vàng chạy theo dỗ dành con gái.

Con dâu thứ ba nhà họ Diêu coi như thấy.

Sáng hôm , danh sách lên núi chốt, tên Diêu Chấn Giang.

Biết chuyện , con dâu thứ ba nhà họ Diêu trong lòng cô thấy vô cùng hả hê, vội  đến chia sẻ với Khương Du Mạn.

“Ngày thường trong nhà chỉ hai vợ chồng chị là cha thương, yêu. Làm nhiều đến mấy cũng bằng lời của . Lần cần thế nào, ít nhất là chuyện do vợ chồng chị tự quyết định!” Cô buông bỏ hy vọng sự công bằng của bố chồng.

Khương Du Mạn gật đầu: “Chị nghĩ kỹ là .”

Hai trò chuyện thêm. Con dâu thứ ba nhà họ Diêu rằng mấy hôm nay cô nghỉ đồng để ở nhà may quần áo cho đứa bé sắp đời.

Lương thực của nhà họ Diêu đều thu chung, do Diêu quản lý chi tiêu hằng ngày. Chỉ trứng gà và đường đỏ mà Khương Du Mạn biếu là con dâu thứ ba nhà họ Diêu tự giữ lấy, nên việc may vá là ưu tiên hàng đầu của cô lúc .

Đợi đến tối, khi lên giường, Khương Du Mạn kể chuyện với Phó Cảnh Thần.

“Con sắp đời , em nghĩ là bảo Con dâu thứ ba nhà họ Diêu may giúp chút quần áo trẻ con nữa?”

Phó Cảnh Thần giúp cô xoa bóp đôi chân đang mỏi nhừ, đáp: “Em thấy thì cứ như .”

“Anh thật đúng là chuyện gì cũng em quyết a ?!” Khương Du Mạn cảm thán bật . Nghĩ đến những chuyện xảy ở đây, trong lòng cô khỏi cảm thấy may mắn vì con dâu nhà họ Phó.

Phó Cảnh Thần cũng theo. Anh vốn khôi ngô, lên càng thêm tươi sáng.

Khương Du Mạn còn nhớ chuyện hôm tắm nước lạnh nên dám đùa dai thêm. Cô vội vàng cúi đầu, thầm niệm "phi lễ chớ coi".

Đêm khuya, đèn tắt.

Khương Du Mạn ngoan ngoãn rúc trong vòng tay của Phó Cảnh Thần, dám quậy phá như . hề buồn ngủ, nhịn dùng ngón tay vẽ hình xoắn ốc n.g.ự.c .

Trong bóng tối, Phó Cảnh Thần bất đắc dĩ cô. trong bụng "tổ tông"còn một "tiểu tổ tông", cũng thể gì, chỉ đành nắm lấy bàn tay đang ngừng"gây rối" của cô, cho cô tiếp tục "chọc hoả".

Bàn tay to, thể bao trọn bàn tay cô, lòng bàn tay còn vết chai sạn, dấu vết của những năm tháng sinh hoạt trong quân ngũ.

“Ngày mai đ.á.n.h lợn rừng nguy hiểm, đặt an lên hàng đầu, ?” Khương Du Mạn cuối cùng cũng nhịn mở lời. Những lời lẽ châm chọc của Chu Vân, sự hoài nghi của nhà họ Diêu, cô đều bận tâm. Cô chỉ mong Phó Cảnh Thần bình an.

Phó Cảnh Thần trấn an cô: “Anh , em yên tâm.”

Anh luôn tự rằng bản vợ con, nếu đủ tự tin, sẽ đồng ý . Anh đ.á.n.h lợn rừng chỉ vì thịt, mà là tạo dựng chỗ dựa vững chắc để che chở cho cô ở nơi .

Giọng của Phó Cảnh Thần một sức mạnh khiến tin phục. Khương Du Mạn an tâm hơn nhiều. Hòn đá trong lòng buông xuống, cô nhắm mắt , chìm dần giấc ngủ.

Ngay khi cô sắp ngủ say, bên ngoài đột nhiên sáng rực đuốc, theo là tiếng bước chân hỗn loạn. Rất nhiều trong sân đều đ.á.n.h thức. Nhìn qua cửa sổ, họ thấy những đều đang tiến về phía nhà Đội trưởng Diêu An Quốc.

“Đại đội trưởng, xảy chuyện !”

Sân viện động tĩnh lớn như , nhà họ Diêu cũng đều tỉnh giấc.

Diêu An Quốc vội vàng khoác áo bước , mở cửa đón .

Không họ bàn bạc gì trong phòng, nhanh đó, Diêu Chấn Giang tới gọi Phó Vọng Sơn và Phó Cảnh Thần qua.

Nhìn tình hình , Khương Du Mạn : Lợn rừng xuống núi!

Theo nguyên tác, chính là bởi tối nay lợn rừng kéo đến phá hoại lương thực, nên dân làng mới kiên định quyết tâm lên núi xua đuổi.

Không họ sẽ thương lượng thế nào.

Mãi đến nửa đêm, Phó Cảnh Thần mới trở về với một khí lạnh. Khương Du Mạn đang ngủ mơ màng, thấy ở cửa lên giường, cô tỉnh hẳn: “Chuyện gì ?”

“Lợn rừng từ núi xuống, đạp nát ít hoa màu.” Phó Cảnh Thần : “Đại đội trưởng đưa Công xã mượn s.ú.n.g săn, sáng sớm ngày mai, trong đội sẽ lên núi ngay.” Đi giờ , rạng sáng là thể mang s.ú.n.g về.

“Vậy mau lên giường nghỉ ngơi , nếu ngày mai lấy sức?” Khương Du Mạn lo lắng.

Phó Cảnh Thần gật đầu, vội vàng lên giường.

Khương Du Mạn là mê ngủ, thêm chăn ấm ấm của Phó Cảnh Thần, cô ngủ một mạch đến sáng.

Khi cô tỉnh hẳn, trời sáng rõ, Phó Cảnh Thần từ lâu.

Khương Du Mạn bước khỏi phòng, vặn gặp chồng và cô em chồng đang bưng đồ ăn từ bếp .

“Mạn Mạn, con dậy kịp, mau ăn cơm.” Mẹ Phó niềm nở . Hai đàn ông nhà họ Phó lên núi đ.á.n.h lợn rừng, hai con bà hôm nay cũng xin nghỉ đồng. Mấy ngày nay cả nhà đều là "ăn sẵn" ngày 2 bữa, hôm nay bà và con gái ở nhà, tranh thủ lúc con dâu dậy nấu xong, kịp ăn.

Phó Hải Đường lẽ cũng nghĩ , hiếm thấy mà hề lời cà khịa nào.

“Con cảm ơn .” Bữa cơm từ nguyên liệu Khương Du Mạn lấy từ gian , trông ngon mắt. Cô xuống ăn nhịn hỏi: “À ơi, ba với Cảnh Thần bao lâu ạ?”

“Mới sáng sớm tinh mơ núi . Nghe cái núi to lắm, khi nào mới về.” Nói đến đây, Phó khỏi sốt ruột lo lắng.

Nghe , Khương Du Mạn về phía núi .

là núi lớn thật. Trong sách, nữ chủ Diêu Tư Manh tìm ít thứ ở núi , đặc biệt là những d.ư.ợ.c liệu quý như sâm rừng...

Trước đây cô quan tâm mấy, nhưng giờ đất đen trong gian của cô còn đang thiếu thốn. Cô bắt đầu thấy "thèm" mấy thứ đó.

Cô cũng một chuyến ! 

cầu may mắn như Diêu Tư Manh, chỉ cần tìm d.ư.ợ.c liệu để gieo trồng là . Hơn nữa, sức khỏe chồng , bên sẵn t.h.u.ố.c men thì cô mới an tâm.

Tuy nhiên, trong núi lúc nhiều đ.á.n.h lợn rừng như , hôm nay là thời cơ , đành tìm dịp khác .

Ba ăn trò chuyện. Đến lúc cơm nước xong, ngủ một giấc dậy, những núi vẫn thấy về.

Khi Chu Vân và về, thấy núi , phản ứng đầu tiên của cô là thở phào. Mình thịt ăn thì nhịn cũng , nhưng nếu thật sự để nhà họ Phó ăn thịt lợn rừng, cô sẽ tức nghẹn trong lòng.

Nhìn thấy hai con nhà đối diện đó, cô khỏi lộ vẻ châm chọc. Thật sự nghĩ lợn rừng dễ đ.á.n.h thế ?

“Lâu thế còn về, xem là chẳng đ.á.n.h .” Cô thì thầm với chồng ngoài sân.

Bà Thái hếch cằm lên, bĩu môi đắc ý: “Chứ còn gì nữa! Nên tao mới cho thằng con trai tao . Tao ngay là loạn vô ích mà.”

Nghe , Chu Vân cố ý lớn giọng lên: “Hôm nay trời sắp tối , vẫn về, đừng mà xảy chuyện gì đấy chứ!” Trong ánh mắt cô ngập tràn ác ý. Nếu thật sự xảy chuyện, Khương Du Mạn cứ chờ quả phụ , xem còn thể nhẹ nhàng khoe khoang nữa !

Các thanh niên trí thức khác thấy cũng thần sắc khác . , ban ngày trong núi và ban đêm trong núi là hai khái niệm khác! Trời tối, thứ gì cũng thể mò . Liệu trong núi còn thể an ?

“Rầm!”

lúc , tiếng nước đổ lớn vang lên trong sân.

“Cô điên ? Cô mắt ?” Chu Vân và chồng cô thể tin , vội vàng lau vệt nước mặt, chỉ thẳng Khương Du Mạn, giận dữ gầm lên.

Rõ ràng hai họ đang ngay trong sân, mà con dâu nhà họ Phó cứ cố tình hất thẳng chậu nước về phía họ , hại cả hai họ dội ướt sũng như gà rớt xuống nồi nước lèo!

Loading...