Thâp niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua - Chương 105:
Cập nhật lúc: 2026-02-26 14:38:24
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Vi trở thành nổi tiếng .
Đợi cô nghỉ ngơi hai ngày , cứ hễ tới văn phòng liên hệ công tác là y như rằng nhân cơ hội hỏi cô: "Cô lái xe ô tô thật ?"
Thế là Kiều Vi đành diễn y nguyên một kịch bản: " chỉ đạp phanh thì xe dừng, đạp ga thì xe chạy, chứ đạp chân côn thế nào . rớt nước mắt hỏi thư ký Hoàng, cũng bảo . Khó khăn lắm xe mới lăn bánh , thì gào bên tai là sang , sang . Lái đến bệnh viện mà cứ ngỡ như đang mơ ."
Đoạn kịch bản chẳng cô lặp lặp bao nhiêu , khiến cô cảm thấy sắp biến thành "thím Tường Lâm" chuyên lải nhải một câu chuyện đến nơi .
Cuối cùng thư ký Hoàng cũng trở , tò mò nhịn bèn chạy hỏi .
Thư ký Hoàng vội : "Cô mà lái xe gì chứ, cứ ôm khư khư cái vô lăng gào lên hỏi 'đạp côn kiểu gì', thì thế quái nào . Xe cứ nhúc nhích là c.h.ế.t máy, chạy tí tắt ngúm. C.h.ế.t máy bao nhiêu , thế mà cuối cùng xe cũng chạy . sang, thấy cô chẳng thèm sang gì cả, gào lên bảo sang thì cô mới nhớ mà theo đấy."
Anh cứ gặp ai tò mò cũng đều kể y như .
Lời khai của hai khớp . Lúc mới thực sự tin rằng Kiều Vi vốn lái xe, đúng là trong tình thế cấp bách, " bệnh vái tứ phương", nhắm mắt liều thế mà thành công.
Thật , hồi huyện mới xe buýt cũng từng xảy chuyện tài xế quên rút chìa khóa, kết quả là một nam sinh trung học lén lên xe trống, khởi động xe đ.â.m sầm gốc cây. Thế nên, chuyện một lái xe mà vẫn cho xe chạy cũng là khả năng.
Nói tóm , dù là nhắm mắt liều cuống lên đ.á.n.h cược thì cũng thành công .
Mạng của Bí thư cứu sống.
Thử hỏi ai mà ghen tị, ngưỡng mộ cơ chứ.
Quả nhiên, ngay khi Bí thư Mạnh việc, ông liền gọi Kiều Vi văn phòng, thông báo với cô: "Đây là công văn thuyên chuyển, cô cầm về khu rút hồ sơ cán bộ chuyển qua đây, từ nay biên chế của cô chính thức thuộc về ủy ban huyện."
Kiều Vi còn gì nữa?
Chẳng lẽ bảo "Thực chí tiến thủ cho lắm, chỉ thích loanh quanh ở trạm phát thanh c.ắ.n hạt dưa, tận hưởng cuộc sống nhàn hạ cho đến lúc nghỉ hưu thôi"?
Tất nhiên là thể . Cô còn trưng vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ, rối rít lời cảm ơn.
Người lăn lộn chốn công sở thì ngày càng trở nên khéo léo, viên dung, nhưng bước chân chốn quan trường thì dần bắt đầu trở nên đạo đức giả.
Thư ký Hoàng thì thật lòng chúc mừng cô.
Sau sự việc , một mặt là Bí thư Mạnh đối xử với cô thiết hơn hẳn, mặt khác là lớp rào cản vô hình mỏng manh giữa cô và thư ký Hoàng tan biến.
Anh hỏi cô: "Cô lấy bằng nghiệp cấp ba ?"
Kiều Vi đáp là lấy .
Thư ký Hoàng dặn: "Lúc nào mang hồ sơ qua đây, cô nhớ mang theo cả bằng cấp ba nộp luôn nhé."
Kiều Vi nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ cho rằng đó là thủ tục đăng ký hồ sơ hoặc xét biên chế chính thức gì đó.
Cô phòng lưu trữ hồ sơ của khu để rút hồ sơ của . Hiếm hoi mới dịp về, đương nhiên cô qua thăm hỏi đồng nghiệp và lãnh đạo cũ.
Mọi tin đều xúm chúc mừng cô.
Nhìn mặt Lục Mạn Mạn là ngay dạo sống tư nhuận, da dẻ hồng hào sáng bóng. Mới gặp vài ngày mà mặt cô nàng phúng phính, tròn trịa hẳn . Nhìn lướt qua là ngay kiểu "béo lên vì hạnh phúc".
Nghĩ cũng , chồng thì diện mạo bảnh bao, hình vạm vỡ, đường công danh rộng mở; bản thì công việc nhàn hạ, nắm trong tay "bát cơm sắt"; nhà đẻ thì khá giả, nhiều mối quan hệ; nhà chồng ở xa tít tắp mù khơi.
Cuộc sống như thế hạnh phúc cũng khó.
"Anh chẳng cho em giặt quần áo ," Lục Mạn Mạn kéo cô một góc to nhỏ tâm sự, "Anh bảo trong quân đội ai cũng chuyện Đoàn trưởng Nghiêm ở nhà giặt đồ rửa bát. Anh noi gương lãnh đạo chuẩn."
Kiều Vi xong bật nắc nẻ.
Sau đó, cô qua thăm Bí thư Cao.
Bí thư Cao chẳng tỏ vẻ gì là bất ngờ, ông : "Ngay từ hôm đó đoán , sớm muộn gì cũng ngày ."
Kiều Vi khẽ thở dài.
Bí thư Cao giả bộ trách móc: "Cô đừng cái mặt đó. Ở huyện đúng là mệt mỏi hơn chút, nhàn hạ như ở trạm phát thanh, nhưng tiền đồ rạng rỡ! Cố gắng việc cho nhé! Và đừng quên ủy ban khu luôn là nhà đẻ của cô đấy, rõ —"
Chữ "" cuối câu ông còn kéo dài giọng, cứ như đang dỗ dành trẻ con.
Trên huyện quen quả là thật.
Vì huyện quen , nên lúc Bí thư Mạnh xảy chuyện, Bí thư Cao mặt ngay lập tức để lộ diện, qua đó càng bồi đắp thêm tình cảm gắn bó với Bí thư Mạnh.
Thật là vẹn cả đôi đường.
Việc chuyển hồ sơ ở khu diễn cực kỳ suôn sẻ, hề ai khó, đến Kiều Vi cũng nhận những lời chúc mừng. Lúc , đến nửa câu kháy móc cũng chẳng còn, đập mắt là những nụ nịnh nọt.
May mà Kiều Vi là cô gái trẻ non chẳng hiểu sự đời, vây quanh tâng bốc một chút là lâng lâng tự đắc. Cô là nếm đủ ấm lạnh của thế thái nhân tình, tuyệt đối vì vài ba lời ngon ngọt mà quên mất là ai.
Kiều Vi mang hồ sơ cùng với tấm bằng nghiệp cấp ba mới cứng lên nộp cho huyện.
Thư ký Hoàng điền một tờ đơn mang cho Bí thư Mạnh ký, chạy tìm mấy nữa ký duyệt, loáng cái xong xuôi bộ thủ tục cho cô.
Lúc Kiều Vi mới vỡ lẽ lý do bảo cô mang bằng cấp ba tới.
Hệ thống lương hành chính giống với hệ thống 24 bậc lương của quân đội, mà chia thành 30 bậc.
Khi còn ở trạm phát thanh, cô thuộc diện "Trình độ cấp hai" và "Mới ". Thuộc tính đầu tiên đổi, còn thuộc tính thứ hai một năm sẽ chuyển sang "Chính thức", từ đó mới từ từ dựa thâm niên để chờ tăng lương. Khi đó, cô là nhân viên văn thư bậc 12 – bậc thấp nhất, nhận mức lương thấp nhất trong thang 30 bậc là 23 đồng/tháng.
Còn bây giờ, cô đùng một cái nhảy vọt lên thành nhân viên văn thư bậc 7, hưởng mức lương bậc 25. Bậc tương ứng với "Trình độ cấp ba/Trung cấp" và "Đã biên chế chính thức". Mức lương hiện tại của cô lên tới 37.5 đồng/tháng.
Ai mà chê tiền nhiều cơ chứ! Thật là niềm vui nhân đôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thu-thanh-cong-van-menh-cua-toi-khong-phai-de-thua/chuong-105.html.]
Trời chẳng mấy chốc trở lạnh, lạnh đến mức mặc áo khoác cashmere cũng chịu nổi nữa.
Kiều Vi còn kịp mở lời thì Nghiêm Lỗi hỏi : "Em mặc áo khoác quân đội ?"
Kiều Vi cần suy nghĩ, đáp ngay tắp lự: "Có chứ!"
Nghiêm Lỗi gật đầu. Vài năm cũng từng hỏi, nhưng hồi đó cô chê mặc. Gần đây thấy cô vẻ thích mặc đồ màu xanh lục quân, mới ướm hỏi nữa. Tuy nhiên, Nghiêm Lỗi tuyệt nhiên nhắc chuyện cũ.
Áo khoác quân đội (áo bành tô) cầm tới tay, cô mặc thử , chao ôi mà ấm áp thế.
Bé Tương Tương cũng áo bông mới để mặc. Bố của dì Mạn giúp kiếm ít bông mới, nhờ một thợ may trẻ tay nghề cao ở ngõ Thủ Nghệ cắt may cho.
Áo bông may kiểu ruột bông riêng, bên ngoài là một lớp vỏ áo bảo vệ. Khi nào bẩn thì chỉ cần tháo lớp vỏ bên ngoài giặt.
Đôi giày bông mới thì nhờ thím Bát giúp. Bà lão tay nghề khá, mỗi tội gian lận, thích ăn bớt xén đồ của khách.
Lúc giao đồ, Kiều Vi tủm tỉm với bà: "Cháu cân kỹ trọng lượng nguyên liệu hết đấy thím nhé."
Songsong
Thím Bát đành chép miệng tiếc rẻ.
Biết Kiều Vi là cẩn thận, tinh ý, nên đôi giày bông quả nhiên dày dặn. Nắn thử thấy lớp bông bên trong độ đàn hồi , bà dám dùng bông cũ lâu năm để tráo đổi bông mới.
Nghiêm Tương tất len do dì Hồ móc, xỏ chân đôi giày bông to sụ ấm áp.
Quần len mặc chân cũng do chính tay tự đan. Tuy mũi đan mũi nào cũng đều tăm tắp, nhưng len dùng là loại len mới tinh, chứ thứ len cũ tháo đan hết tới khác.
Độ giữ ấm của bông mới, len mới mà mấy loại bông xẹp, len cũ ngày xưa sánh kịp .
Lúc khỏi nhà, cái lò sưởi nhỏ bằng đồng (thang bà t.ử) châm đầy nước nóng, vặn nặn c.h.ặ.t nhét chiếc túi nhỏ nhắn do dì Hồ móc cho. Hai con mỗi đeo một cái cổ, giấu bên trong áo, áp lớp áo lót thu đông để sưởi ấm vùng bụng.
Lúc đón bé tan nhà trẻ, Kiều Vi đổ sẵn nước nóng mới lò sưởi cho con .
Mẹ chỉ đeo găng tay bông cho bé, mà còn chăm chỉ bôi kem chống nẻ lên tay, lên mặt con. Trong khi những đứa trẻ khác da dẻ nứt nẻ khô ráp, thì Nghiêm Tương chẳng sứt mẻ tí nào.
Thằng bé cảm thấy mùa đông chút gì khắc nghiệt cả.
Con đường nối từ huyện lỵ xuống khu Hạ Hà Khẩu vẫn đang thi công, sắp sửa thiện đến nơi. Người bên khu Thanh Sơn mà ghen tị đỏ cả mắt. Sắp tới đất đóng băng là thi công nữa, đường bên đó đành chờ Giêng mới thể rục rịch khởi công.
Ngày nào xe buýt , Kiều Vi cũng thấy tiến độ đường. Sau khi sáp nhập huyện và thị trấn, nơi mang đến một cảm giác phát triển đầy bừng bừng sức sống.
Giá như lúc nào cũng như thì mấy.
Kiều Vi thầm thở dài.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt qua Tết Dương lịch.
Tuy nhiên, Tết Dương lịch đối với Trung Quốc quan trọng bằng Tết Nguyên đán.
Qua Tết Dương lịch là rục rịch sắp đến Tết Âm lịch . Nhà nhà, bắt đầu tất bật tích trữ hàng hóa đón Tết.
Một phép thăm , tay cầm tờ giấy giới thiệu do cơ quan cấp, hối hả bến mua vé tàu hỏa, vé ô tô đường dài để về quê.
Lục Mạn Mạn cũng trong những về quê ăn Tết. hơn là về quê của Tiểu đoàn trưởng Lý.
Chuyện thì hết cách , cô mới cưới, dù gì cũng về mắt bố chồng và họ hàng nhà trai.
Giữa ngày đông tháng giá xa bằng tàu hỏa, của Lục Mạn Mạn xót con gái đến đứt ruột, nhưng cũng đành chịu, dâu mới thể về chào hỏi nhà chồng.
Cũng may bộ đội nhiều ngày nghỉ phép thăm đến , Tiểu đoàn trưởng Lý năm nay xin phép cũng là nhờ chế độ nghỉ tân hôn.
Mẹ Lục Mạn Mạn chuẩn cho hai vợ chồng đủ thứ đồ ăn đường, miệng ngừng dặn dò dặn dặn . Tiểu đoàn trưởng Lý bên cạnh chỉ gật đầu lia lịa.
Để vợ yên tâm, rể họ Lý còn cẩn thận lấy xấp vé tàu cho bà xem.
Ở thời đại , để một chuyến tàu hỏa mua bao nhiêu loại vé?
Đầu tiên, bạn mua một vé hành khách (khách phiếu). Sau đó, nếu bạn tàu nhanh, bạn mua thêm một vé tàu tốc hành (khoái xa phiếu). Tiếp theo, vì là cán bộ tiêu chuẩn giường , bạn mua thêm một vé giường (ngọa phô phiếu). Rồi nếu bạn xót tiền, co ro chiếc giường ván gỗ trống trơn, bạn bỏ thêm 6 hào để mua một tấm "vé đồ giường" (ngọa cụ phiếu). Có tấm vé , khi lên tàu nhân viên phục vụ mới phát cho bạn chăn gối.
À đúng , bạn toa mấy, giường mấy cần thêm một tờ phiếu ghi (hào điều) nữa.
Nói tóm , một chuyến tàu thì trong tay nắm đủ năm loại giấy tờ. Hai vợ chồng Tiểu đoàn trưởng Lý và Lục Mạn Mạn tổng cộng cầm một xấp mười tờ vé các loại.
Thấy con rể sẵn sàng rút hầu bao mua cả vé đồ giường cho vợ, vợ lúc mới thực sự ưng bụng gật đầu.
Thế nhưng Lục Mạn Mạn vẫn hồi hộp lắm. Cô chạy tót sang nhà Kiều Vi, kéo cô phòng to nhỏ thỉnh giáo kinh nghiệm.
Kiều Vi khuyên nhủ: "Người lấy lễ đối đãi với , thì cũng lấy lễ mà đối . Người xót một, thì thương mười. Thật nhà chồng đối xử với em thế nào, phụ thuộc thái độ của chồng. Chồng coi trọng em thì cái gì cũng sẽ che chắn cho em. Còn chồng mà che chắn , điều đó chỉ chứng tỏ ý định che chắn mà thôi.
Em luôn nhớ kỹ: em là con gái ruột của Chủ nhiệm Hợp tác xã Cung tiêu thành phố, em chẳng việc gì sợ sệt cúi luồn cả. Lần về quê chính là cơ hội để thử thách lòng đấy, thể chấp nhận cái kiểu khi cưới thì một mặt, khi cưới một mặt khác . Nếu xót em, về đây cứ ly hôn luôn cho chị. Giờ là xã hội mới, tự do yêu đương, tự do hôn nhân . Không sợ cái gì hết, con gái Chủ nhiệm Hợp tác xã Cung tiêu thì kể cả mang tiếng qua hai đời chồng vẫn khối tranh rước. Em tay rể em bao nhiêu suốt ngày dò la xem em cô em gái nào ? Nói nực lắm. Giờ bắt lão Nghiêm nhà chị tìm một cô con gái của Chủ nhiệm Hợp tác xã Cung tiêu để mai mối cho bọn họ nữa. Chị nãy giờ em thuộc đấy?"
Lục Mạn Mạn xong thì trố mắt: "Hả???"
Kiều Vi chốt hạ: "Lát nữa về nhà, em cứ giả vờ như vô tình, nửa đùa nửa thật kể y chang những lời chị cho ."
Lục Mạn Mạn tuy bao bọc nuông chiều sinh chút ngây thơ, nhưng hề ngốc. Được Kiều Vi mớm lời, cô lập tức lĩnh hội thâm ý.
Vừa về đến nhà, cô nàng liền toe toét , giả vờ như một bà chị ngốc nghếch, vô tư lặp y nguyên lời dặn dò của Kiều Vi cho chồng .
Tiểu đoàn trưởng Lý xong thì toát mồ hôi hột, vội giơ tay lên trời thề độc: "Ở quê, con dâu út bao giờ cũng là chiều chuộng nhất. Em ở sống , thì về nhà em cũng sống y như . Anh mà để em chịu một chút ấm ức, dính một hạt bụi nào thì mang họ Lý nữa. Về quê bề gì, em cứ im lặng để đó, tất cả cứ để mặt lo liệu."
Lục Mạn Mạn thể nũng: "Em ngay là nhất mà. Chị Vi bảo, chị và Đoàn trưởng Nghiêm chọn tới chọn lui bao nhiêu mới nhắm trúng . Em ngay là mắt của hai chị bao giờ sai mà."
Tiểu đoàn trưởng Lý thở phào, vội hùa theo: "Đó là điều chắc chắn . Lãnh đạo Nghiêm chính là tấm gương sáng ngời để học tập suốt đời đấy!"