Thâp niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua - Chương 115:
Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:46:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Vi còn một nỗi bận tâm khác, đó là lúc cô thực sự trốn chạy khỏi nơi đây.
Dẫu chỉ là tạm thời, thì ít cũng cho cô một thời gian ngắn để thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại, phong trào vận động mới chỉ lan đến cấp huyện, lẽ vẫn vươn tới vùng nông thôn, vả phong trào "lên núi xuống làng" quy mô lớn cũng chính thức bắt đầu.
Ở giai đoạn , chốn hương thôn ngược vẫn giữ vẻ thanh bình, yên ả.
Kiều Vi thực sự tìm một nơi để hít thở bầu khí trong lành.
Thế nhưng, Nghiêm Lỗi chẳng hề yên tâm.
Để cô lên huyện, đến các cơ quan chính quyền gặp gỡ lãnh đạo thì đều tin tưởng. nếu cùng mà để cô tự về quê , bứt rứt yên.
“Hay là thôi , đợi bên định...” Anh vô cùng do dự, “Rồi hãy...”
tự thâm tâm cũng hiểu rõ, cái gọi là " định" là một trạng thái vô cùng xa vời. Hơn nữa, nhà thư cho , thực chất là hy vọng thể về đưa cha lên bệnh viện tỉnh để khám bệnh.
Chứng đau lưng là bệnh cũ nhiều năm , năm nay đặc biệt cất công thư tới, chứng tỏ tình trạng trở nặng.
“Để em cho.” Kiều Vi trúng nỗi lo của , “Người ở quê ốm đau lặt vặt thì chẳng coi gì . Đến mức cất công thư báo cho , nghĩa là bệnh nghiêm trọng lắm , nhất là chữa trị ngay lập tức.”
Những lời Kiều Vi đều là sự thật.
Bởi lẽ cô từng qua nguyên tác, cô nắm trong tay "góc của Thượng đế".
Cô rõ cha của Nghiêm Lỗi mắc bệnh gì.
Tuyến thời gian chính của nguyên tác thực chất ngắn, dẫu đây cũng chỉ là một bộ truyện "ngọt sủng" khoác lớp vỏ "niên đại văn". Mùa đông năm , tức là nửa năm khi nguyên chủ qua đời, một hôm Nghiêm Lỗi tan về nhà thì thấy Lâm Tịch Tịch đang ở trong sân nhà .
Lò sưởi giường đất đang ấm, cơm canh cũng nóng hổi. Nghiêm Tương mặc ấm áp, sạch sẽ, chăm sóc vô cùng chu đáo.
Nghiêm Lỗi sững sờ hồi lâu.
Hôm , tìm Đoàn trưởng Triệu, rằng đồng ý lấy Lâm Tịch Tịch.
Đoàn trưởng Triệu và chị Dương cố ý sắp xếp cho Lâm Tịch Tịch đến nhà Nghiêm Lỗi nấu cơm, chăm sóc Nghiêm Tương, chính là để mưu cầu cho cô một mối duyên lành, quả nhiên thành công.
Sau đó, những diễn biến chính của câu chuyện đều xảy năm ngoái, tức là thời gian khi cuộc vận động mười năm nổ .
Trong một năm đó, bằng sự chăm sóc ân cần tỉ mỉ dành cho hai cha con, đặc biệt là việc chăm chút Nghiêm Tương như con đẻ, Lâm Tịch Tịch gõ cửa trái tim Nghiêm Lỗi, thành xuất sắc sứ mệnh "ngọt sủng".
Tuyến thời gian "ngọt sủng" chủ đạo của chính văn rơi đúng một năm ngoái.
Bước sang năm nay, cuộc đại vận động bắt đầu, nhưng vì Lâm Tịch Tịch lên việc huyện Bác Thành như cô hiện tại, nên những sóng gió xảy huyện chẳng mảy may ảnh hưởng đến các nhân vật chính.
Thực tế là bắt đầu từ Tết năm nay còn nghỉ lễ nữa, nhưng những cán bộ như Nghiêm Lỗi vốn dĩ vẫn bám trụ ở vị trí công tác. Theo kế hoạch ban đầu, qua Tết sẽ đưa Lâm Tịch Tịch về quê mắt cha .
Lấy một năm mới đưa vợ mới về quê, âu cũng coi như một sự công nhận dành cho cô . Dù thì trong nguyên tác, Lâm Tịch Tịch vô cùng sung sướng, cảm thấy cuộc hôn nhân của càng thêm vững chắc.
Khi về quê, bệnh đau lưng của cha Nghiêm Lỗi quả thực nặng hơn, nhưng tới mức nghiêm trọng như bây giờ.
thật tình cờ, chồng kiếp của Lâm Tịch Tịch cũng mắc căn bệnh , nên cô nhận ngay, trực tiếp khuyên Nghiêm Lỗi đưa cụ lên thành phố khám. Về y như rằng phát hiện đúng bệnh đó.
Nghiêm Lỗi vô cùng ơn Lâm Tịch Tịch, đối xử với cô càng lúc càng , lúc nào cũng bênh vực, bảo vệ cô mặt nhà.
Nhờ thế, Lâm Tịch Tịch chỉ xây dựng vững chắc cái danh hiền huệ cho bản , mà còn đẩy cốt truyện "ngọt sủng" lên đến đỉnh điểm.
Ngay chuyến về quê , Lâm Tịch Tịch mang thai.
Cứ cái mốc thời gian trùng hợp ... thật Kiều Vi lờ mờ đoán nguyên do. Ở phần , Lâm Tịch Tịch sinh một bầy con. Vậy nên việc năm đầu tiên cô thai, Kiều Vi đoán chừng lúc đó Nghiêm Lỗi đang dùng biện pháp kế hoạch hóa.
Gia đình chắp vá là thế đấy, góp gạo thổi cơm chung, điều coi trọng là lợi ích thực tế. Vào thời điểm đó, rõ ràng lợi ích của Nghiêm Tương Nghiêm Lỗi đặt lên lợi ích của vợ kế.
Thế nên đến tận chuyến về quê , Nghiêm Lỗi mới trút bỏ phòng , để cho Lâm Tịch Tịch mang thai.
Chính văn kết thúc đúng cảnh Lâm Tịch Tịch xoa bụng bầu to vượt mặt, nở nụ hạnh phúc rạng ngời.
Bất kỳ bộ truyện ngọt sủng niên đại nào cũng sẽ cố tình né tránh mười năm đen tối , đó là quy luật ngầm .
Những nội dung phía như Lâm Tịch Tịch đẻ bao nhiêu đứa, cả đại gia đình hạnh phúc viên mãn , cùng bóng dáng đứa trẻ Nghiêm Tương lầm lì, tĩnh lặng thu nơi góc khuất lướt qua bằng vài nét b.út, tất thảy đều ở phần phiên ngoại.
Quả là một câu chuyện ngọt sủng niên đại rập khuôn như đúc từ một khuôn mẫu.
Chẳng ngờ khi sự việc rơi tay Kiều Vi, thứ chệch quỹ đạo, ngay cả bầu khí cũng đổi .
Lẽ cô nên bước chân khỏi thị trấn nhỏ bé .
Cứ như Lâm Tịch Tịch, thu trong cái trấn nhỏ, xung quanh chỉ bong bóng màu hồng mộng mơ, thế hơn .
Kiều Vi khẽ thở dài.
Trong lòng cô dấy lên một tia áy náy mỏng manh.
Bởi vì quá nhiều việc xảy , bộ tâm trí cô đều đổ dồn những sự kiện lớn, đến mức quên béng mất ở quê Nghiêm Lỗi vẫn còn một đại gia đình và một cha đang lâm bệnh.
Hơn nữa, nếu vì quan hệ của cô, việc Hoàng Tăng Nhạc chịu thả cô về khu thì Nghiêm Lỗi lẽ cũng sẽ tranh giành chức vị đại diện quân đội ở huyện Bác Thành, để những công việc trói chân, thể tự về đưa cha khám bệnh.
Gom góp tất thảy lý do, Kiều Vi quyết định sẽ mặt Nghiêm Lỗi chuyến .
Nghĩ đến bệnh tình của ông cụ, Nghiêm Lỗi cũng chẳng còn con đường nào khác.
Anh đắn đo năm bảy lượt, cuối cùng đành đồng ý: "Vậy thì... trăm sự nhờ cả em."
Tiếp đó tính đến Nghiêm Tương. Về lý mà , để đỡ đần việc chữa bệnh cho già, mang thằng bé theo là nhàn hạ nhất.
Thế nhưng Nghiêm Tương là cháu đích tôn, từ khi lọt lòng đến giờ vẫn từng gặp mặt ông bà nội. Xét về tình lý nhân luân, đưa thằng bé về thì xuôi.
là muôn vàn trắc trở. Dù là đàn ông quyết đoán như Nghiêm Lỗi, khi đối mặt với những rắc rối gia đình kiểu cũng khó lòng đưa lựa chọn.
Kiều Vi lên tiếng: "Để em đưa Nghiêm Tương cùng. Gửi con ở chỗ khác lâu quá, em cũng an tâm."
Mọi chuyện cuối cùng định đoạt như thế.
Kiều Vi về cơ quan xin nghỉ phép .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thu-thanh-cong-van-menh-cua-toi-khong-phai-de-thua/chuong-115.html.]
Hoàng Tăng Nhạc : "Đoàn trưởng Nghiêm gọi điện cho , cô cứ yên tâm mà ."
Anh phê cho cô một tờ giấy nghỉ phép.
Nhận lấy giấy nghỉ, Kiều Vi bảo: "Em vẫn kịp chúc mừng ."
Ủy ban Cách mạng thành lập. Về bản chất, tổ chức thế Chính quyền Nhân dân đây, trở thành một bộ máy chính quyền mới.
Theo quy định, Ủy ban Cách mạng hợp thành từ ba lực lượng: đại diện cán bộ cách mạng, đại diện quần chúng cách mạng và đại diện quân đội.
Khi phân chia chức vụ cụ thể, sẽ một Chủ nhiệm Ủy ban, một Phó Chủ nhiệm thứ nhất và một Phó Chủ nhiệm khác. Hai vị trí đầu tiên chỉ một nắm giữ, còn chức danh "một " phía thì giới hạn lượng cụ thể.
Hiện tại, Thường ủy Quan lên Chủ nhiệm Ủy ban.
Còn Hoàng Tăng Nhạc chễm chệ ở vị trí Phó Chủ nhiệm thứ nhất. Dưới một vạn , thể là một bước lên mây.
Kiều Vi gửi lời chúc mừng tới .
Gương mặt Hoàng Tăng Nhạc vẫn giữ vẻ bình thản, trầm tĩnh và đáng tin cậy như , đáp: "Vẫn như ngày thôi."
Giống ?
Trong văn phòng, dường như cũng khôi phục trạng thái việc.
Kiều Vi rõ, thứ sẽ chẳng bao giờ giống như nữa.
Cô cảm ơn , xoay định bước thì đột nhiên dừng bước, đầu hỏi: "Có băng đeo tay ?"
Trong mắt Hoàng Tăng Nhạc xẹt qua một tia , nét mặt cũng giãn đôi chút. Anh kéo ngăn kéo, lấy một chiếc băng đeo tay đỏ mới tinh ném qua: "Cho cô ."
Kiều Vi bắt lấy, huơ huơ lên: "Cảm ơn nhé."
Cô cầm tờ giấy nghỉ phép chữ ký của Hoàng Tăng Nhạc thủ tục, tình cờ gặp Quan Chủ nhiệm - nắm quyền cao nhất hiện nay - ở hành lang.
"Chào Chủ nhiệm." Kiều Vi khẽ gật đầu.
"Tiểu Kiều đến đấy ?" Quan Chủ nhiệm với vẻ mặt hiền từ, ân cần hỏi han cô: "Tuần sức khỏe , giờ đỡ ?"
"Dạ khá hơn nhiều ạ, nhưng nhà em chút việc nên xin nghỉ phép dài ngày."
Songsong
"Ôi chà, nghiêm trọng ? Gặp khó khăn gì cứ với nhé, đừng ngại mở miệng, giúp gì sẽ cố gắng giúp."
Kiều Vi cảm thấy lẽ cả đời cũng chẳng thể diễn đạt như Quan Chủ nhiệm.
Vừa thể ngấm ngầm tính kế hãm hại cùng một , thể ân cần hỏi han quan tâm.
giả lả thì cô vẫn .
Giờ đây, Kiều Vi còn cảm giác sợ hãi nữa.
Nghiêm Lỗi nhậm chức đại diện quân đội ở huyện Bác Thành, mặt khu quân sự lên tiếng, chẳng kẻ nào dám coi thường. Cô còn là một quân thuộc bình thường, mà là vợ của đại diện quân đội thuộc Ủy ban Cách mạng Bác Thành.
Lão Quan trừ phi đầu óc vấn đề thì mới dám nhắm cô nữa.
Sau màn chào hỏi khách sáo đầy đạo đức giả, Kiều Vi xong thủ tục xin nghỉ phép, nhận giấy giới thiệu rời khỏi cơ quan.
Bước khỏi cổng chính, cô trút một thở dài, ngoảnh đầu tòa nhà hai tầng .
Tuy cao nhưng diện tích rộng. Mang phong cách kiến trúc điển hình của tòa nhà việc chính phủ: vuông vức, đối xứng và đầy vẻ uy nghiêm.
Kiều Vi đầu, bước lên xe buýt để về nhà.
Nghe tin sắp về quê nội, Nghiêm Tương cảm thấy vô cùng mới lạ.
Từ lúc sinh đến giờ, thằng bé từng gặp ông bà nội bất kỳ họ hàng nào khác. Thỉnh thoảng lúc hai cha con ở riêng, ba nó nhắc tới vài , nhưng cũng chẳng nhiều nhặn gì.
Thằng bé lúc nào cũng tràn trề háo hức với những nơi từng đến.
Đối với chuyện , Nghiêm Lỗi mừng lo.
Vì Nghiêm Tương còn quá nhỏ, nếu chuyện gì xảy thì chẳng thể giúp ích .
Dẫu cũng chẳng khó Nghiêm Lỗi, ắt cách giải quyết của riêng .
Anh mua vé giường cho Kiều Vi và Nghiêm Tương, chuẩn sẵn tem phiếu lương thực dùng quốc, còn tận tay thu xếp hành lý cho cô.
Anh dặn dò: "Gặp Bí thư chi bộ thôn, em cứ gọi là chú Hai. Tuy cùng một chi, nhưng cũng đều mang họ Nghiêm cả. Anh thu xếp thỏa cả , việc gì em cứ tìm chú ."
Kiều Vi chút tiếc nuối : "Cục trưởng Lý bên Sở Y tế nhốt , mới lên thì quen. Nếu thì tìm Cục trưởng Lý, hệ thống y tế ở quê thể nhờ vả chút quan hệ."
Tình hình bây giờ quá hỗn loạn. Một ngã ngựa, những kẻ khác liền tranh vạch rõ ranh giới, chẳng ai dám rước họa .
May đang là mùa hè, quần áo mỏng nhẹ nên hành lý cũng ít. Một chiếc vali mây xách tay cùng một túi hành lý là đủ nhét hết thứ cần thiết.
Nghe tin cô một dẫn con về quê đưa bố chồng khám bệnh, chị Dương cảm động rơi nước mắt. Chị xuýt xoa với Đoàn trưởng Triệu: " thật sự lầm Tiểu Kiều ."
Chị kéo Lâm Tịch Tịch cùng mấy chiếc bánh nướng nhân thịt cho cô, chiếc nào chiếc nấy nặn thành hình vuông khít với kích cỡ của hộp cơm, xếp đầy một hộp đưa cho Kiều Vi: "Cầm lấy mà ăn dọc đường nhé."
Lần thì Đoàn trưởng Triệu thuyết phục. Ông cảm thấy việc Nghiêm Lỗi giặt giũ nấu nướng thật cũng chẳng thiệt thòi gì.
Cho đến tận lúc tiễn Kiều Vi ga tàu, Nghiêm Lỗi vẫn căng thẳng khôn nguôi.
Kiều Vi phì : "Anh sợ cái gì chứ?"
Nghiêm Lỗi thở dài: "Em xa một , thật sự yên tâm."
Ở thời đại , chỉ một bộ phận nhỏ dân mới cơ hội và khả năng xa. Nhiều cả đời từng bước chân khỏi nơi chôn rau cắt rốn, một tàu hỏa, thậm chí còn mang lòng kính sợ đối với việc xe lửa lớn.
Nghiêm Lỗi dặn dò cô: "Đừng để rơi mất tiền đấy nhé."
"Anh yên tâm." Kiều Vi đáp, "Anh em cất ở mà."
Với tư cách là nguyên tác, nhờ "góc của Thượng đế", để tránh những việc chướng tai gai mắt xảy , Kiều Vi trực tiếp tìm thợ may một chiếc túi vải nhỏ, đeo cổ và giấu sát .
Đợi mất tiền mới đấu đá với mấy đám họ hàng cực phẩm thì nhàm chán lắm, nhổ cỏ tận gốc, cắt đứt từ ngay trong trứng nước!