Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 130: Đại tiểu thư Kinh Đô

Cập nhật lúc: 2026-01-11 17:00:32
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bác sĩ Dư, chị nhẹ nhàng quá ?” Đồng Dao một tiếng, rõ ràng bất mãn với cách xử lý của Dư Thi Nhã: “Quần áo của trị giá hai trăm đồng, Tiền Niệm Niệm đây là cố ý hủy hoại tài sản của khác.”

Mọi : …

“Bác sĩ Tư thật chịu chi, quần áo hai trăm đồng cũng mua cho Đồng Dao, lương cũng mới một trăm đồng một tháng thôi nhỉ! Mới một năm, để dành nhiều tiền thế ?”

“Cái ai mà ? Chưa chừng là lén lút kiếm thêm thu nhập bên ngoài .”

Bác sĩ nhận phong bì là chuyện bệnh viện nghiêm cấm, nhưng vẫn ít lén lút chuyện , chỉ là lộ mà thôi.

Nghe khi Đồng Dao đến khu tập thể, sắm sửa ít đồ đạc giá trị, mỗi bữa cơm cá thì thịt, cuộc sống trôi qua như hoàng đế, tiền , ngoài mặt , lưng bàn tán ít.

“Vậy cô thế nào?” Dư Thi Nhã cái vẻ hùng hổ dọa của Đồng Dao cho chút vui: “Quần áo của cô chỉ ném chứ rách, bắt Tiền Niệm Niệm đền tiền cho cô cũng hợp lý nhỉ! Hay là để Tiền Niệm Niệm lấy quần áo giặt sạch sẽ.”

Tiền Niệm Niệm thấy quần áo trị giá hai trăm đồng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch. Lương một tháng của cô đến ba mươi đồng, để dành bao lâu mới mua nổi bộ quần áo đắt như , đây là đòi tiền, đây là đòi mạng cô .

Lại Dư Thi Nhã bảo cô giặt quần áo, Tiền Niệm Niệm lập tức gật đầu : “Bây giờ lấy quần áo giặt ngay.”

“Không cần giặt , quần áo ném thùng rác, giặt cũng sẽ cần.” Đồng Dao trực tiếp từ chối đề nghị để Tiền Niệm Niệm giặt quần áo: “ cần cô bồi thường nguyên giá cho , bộ quần áo đó mua hai trăm đồng, cô cứ bồi thường giá khấu hao năm mươi đồng là .”

“Bác sĩ Dư…” Tiền Niệm Niệm năm mươi đồng, lập tức cuống lên, theo bản năng ném ánh mắt cầu cứu về phía Dư Thi Nhã, mắt thể đỡ cho cô cũng chỉ Dư Thi Nhã.

“Bác sĩ Tư, một câu !” Thấy Đồng Dao thông, Dư Thi Nhã trực tiếp chuyển ánh mắt sang Tư Thần, để Tư Thần đưa quyết định.

Đều việc trong một bệnh viện ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cô tin Tư Thần hẹp hòi như , chỉ cần Tư Thần cho cô một chút mặt mũi, Đồng Dao chính là tên hề nhảy nhót.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Thử hỏi, trong tình huống , chồng cũng hướng về , còn chuyện gì khiến mất mặt hơn chuyện ?

Cho dù thắng lý, cũng thua tình.

Dư Thi Nhã trong lòng nắm chắc mười phần, Tư Thần sẽ sự việc như , chỉ là một bộ quần áo thôi, cần thiết bắt đồng nghiệp bồi thường.

Những khác trong nháy mắt đều về phía Tư Thần, chỉ cảm thấy chuyện tối nay cứ như tàu lượn siêu tốc, đặc sắc kích thích, vô cùng thú vị, ở khu tập thể bao nhiêu năm nay, còn từng xem chuyện nào thú vị như .

Có tiền lệ đoán sai kết cục đó, bây giờ cũng đoán nữa, đều một bên trừng mắt chờ câu trả lời của Tư Thần.

Bọn họ tò mò Tư Thần sẽ đưa quyết định gì, một điểm chắc chắn là, Tư Thần tối nay dễ chịu, nếu hướng về Dư Thi Nhã, tối về vợ chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, nếu hướng về vợ, danh tiếng ở bệnh viện cũng hỏng, một bộ quần áo còn bắt đồng nghiệp bồi thường, đây là tống tiền ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-130-dai-tieu-thu-kinh-do.html.]

Tóm là, vợ bác sĩ Tư chính là thông minh lắm, chuyện ầm ĩ lớn như , cho dù là thắng lý, danh tiếng ở bệnh viện cũng dễ . Tư Thần bản lĩnh lớn đến , ở bệnh viện cũng chỉ thể một bác sĩ khoa phòng, leo lên coi như vô vọng , đắc tội với gia đình Viện trưởng, cho giày nhỏ là may .

Chưa chừng Viện trưởng lúc đang đóng cửa ở nhà hối hận, nên đưa Tư Thần bệnh viện .

Đối mặt với ánh mắt của , Tư Thần vẫn luôn im lặng nhàn nhạt : “Cố ý và vô ý sai là hai khái niệm khác , trưởng thành chịu trách nhiệm cho sai lầm gây , nếu để phạm sai lầm tâm lý may mắn, tái phạm trách nhiệm ai gánh vác?”

Vài câu ngắn gọn, khiến những mặt đều lời nào, những kẻ chờ xem kịch vui, giống như điểm danh, hổ đỏ bừng mặt.

Dư Thi Nhã cảm giác như nướng lửa, sắc mặt cũng đỏ bừng bừng, dứt khoát cũng buông tay quản chuyện nữa.

“Tiền Niệm Niệm, tiền cô tự mau nghĩ cách đền !”

“Bác sĩ Dư…” Tiền Niệm Niệm còn cầu xin Dư Thi Nhã giúp vài câu, tiếc là Dư Thi Nhã trực tiếp đầu sang một bên. Thấy thế, cô chỉ thể lóc về phía Tư Thần: “Bác sĩ Tư, sai , thể đền ít một chút , năm mươi đồng nhiều quá, căn bản đền nổi.”

Lúc Tiền Niệm Niệm ruột gan đều hối hận xanh mét, nếu sớm tính khí Đồng Dao quyết liệt như , thế mà màng mặt mũi màng thời điểm quan trọng Kinh Đô tới mà chịu buông tha, đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng sẽ ném quần áo của Đồng Dao.

một câu công bằng nhé!” Thấy Dư Thi Nhã và Tiền Niệm Niệm đều đấu vợ chồng Đồng Dao, Trần Diễm Mai thầm mắng một câu vô dụng: “Nhà bác sĩ Tư, cô quần áo cô hai trăm đồng, cô bằng chứng gì ! Đừng cái mồm gì là cái đó, lương bác sĩ Tư tuy thấp, nhưng cũng thể mua cho cô quần áo hai trăm đồng chứ?”

Mụ tin, Tư Thần dám thừa nhận mua quần áo đắt như cho Đồng Dao, chỉ cần Tư Thần dám thừa nhận, mụ sẽ tính sổ đàng hoàng với Tư Thần, nhất định khui chuyện Tư Thần nhận phong bì mới .

chuyện hôm nay ầm ĩ lớn như , mụ ngại lớn hơn một chút.

Đồng Dao liếc mắt liền tâm tư nhỏ nhen trong đáy mắt Trần Diễm Mai, lanh lảnh : “Quần áo là khi kết hôn, bố mua, thương hiệu A Liên của Kinh Đô, Lê Thành chúng hiện giờ bán , bà nếu tin thể lấy quần áo từ trong thùng rác kiểm tra.”

“Mua ở Kinh Đô?” Trần Diễm Mai sửng sốt, đ.á.n.h giá Đồng Dao từ xuống , nghi ngờ : “Nhà đẻ cô điều kiện gì thế? Mua bộ quần áo còn chạy tới Kinh Đô mua?”

Dư Thi Nhã cũng về phía Đồng Dao, đột nhiên nhớ tới bối cảnh tấm ảnh , hình như chính là trường học ở Kinh Đô, cho nên cô lúc đó mới nghi ngờ Đồng Dao là bạn học của Tư Thần ở Kinh Đô, chẳng lẽ… Đồng Dao là Kinh Đô?

Ý nghĩ của Dư Thi Nhã dứt, lời tiếp theo của Lý Noãn Xuân, liền chứng thực suy đoán của cô .

“Đồng Dao là Kinh Đô, cô mua quần áo ở Kinh Đô, thì mua quần áo ở chứ! Các chuyện giọng Kinh Đô ?”

Trước Lý Noãn Xuân chỉ Đồng Dao là Kinh Đô, nhưng nghĩ nơi khác, mắt Đồng Dao một bộ quần áo nhiều tiền như , trong lòng lập tức hiểu rõ. Hèn gì Đồng Dao tiêu tiền hào phóng như , đây là con nhà tiền, từ nhỏ thiếu tiền a!

Những khác cũng lời của Lý Noãn Xuân kinh ngạc, khỏi tỉ mỉ đ.á.n.h giá Đồng Dao. Trước chỉ cảm thấy Đồng Dao xinh , nghĩ rằng cảnh gia đình chắc cũng khá, nhưng cũng ngờ Đồng Dao thế mà là Kinh Đô. Kinh Đô đó là chân thiên t.ử, tiền nhiều vô kể, hèn gì Tư Thần kết hôn nhanh như , hóa rể hiền rùa vàng, cưới đại tiểu thư Kinh Đô.

“Bà nếu nghi ngờ về giá cả quần áo, lấy lên xác minh ngay tại mặt, còn về tiền bồi thường chúng cứ căn cứ mức độ cũ mới của quần áo mà định giá bồi thường nhé!” Đồng Dao cũng mặc kệ những lúc đang nghĩ gì, nhấc chân định xuống lầu lấy quần áo.

 

Loading...