Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 164: Thất Đức

Cập nhật lúc: 2026-01-11 17:02:09
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị thấy tiếng ném đồ đạc, qua xem thử chuyện gì.” Lý Noãn Xuân chỉ cái chậu sắt trong tay cô : “Em cái gì thế ! Chậu sắt đang yên đang lành ném nó gì?”

Cái chậu sắt thế mua về rẻ, ném là ném, Lý Noãn Xuân mà thấy xót ruột, thầm nghĩ trẻ tuổi bây giờ chịu khổ bao giờ, đều đồ đạc quý giá.

Trước mặt ngoài, Lý Mỹ Ngọc đương nhiên thể trực tiếp thừa nhận cô đang đối đầu với Đồng Dao, nếu khác tưởng cô ghen tị Đồng Dao ăn bánh chẻo. Thế là cô chỉ gà mắng ch.ó : “Cái đồ rách nát chướng mắt, em định đập nát bán đồng nát.”

“Chậu sắt thế bán sắt vụn thì phí quá.” Trần Diễm Mai đặt Bảo Đản xuống đất để cầm cái chậu sắt xem thử, nhưng chân Bảo Đản chạm đất co chịu dùng sức, ôm c.h.ặ.t cổ bà buông. Bà bất đắc dĩ : “Mỹ Ngọc, cái chậu sắt của em bán sắt vụn kịch kim hai hào, là bán cho chị , chị trả em năm hào.”

Nếu phố mua cái chậu sắt to thế để rửa mặt, ít nhất cũng bốn đồng, bà bỏ năm hào mua về là lãi to, cho dù chậu sắt thủng lỗ, vá cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Vốn trong lòng cục tức, ngờ Trần Diễm Mai còn đến chiếm hời, mặt Lý Mỹ Ngọc sa sầm xuống: “Chậu mới mua về, bây giờ em vẫn còn dùng.” Năm hào mua cái chậu sắt năm đồng của cô , cướp tiền luôn ?

Vẫn còn dùng mà đập đập ném ném bảo bán? Đùa bà chắc?

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng

Trần Diễm Mai vui, mặt đanh , mũi mũi, mắt mắt : “Mỹ Ngọc, chị em, trong cái khu , em là gây động tĩnh lớn nhất đấy. Cái chậu của em còn dùng, thế em ném nó gì? Bảo Đản em dọa cho giật , tối nay chắc chắn gặp ác mộng cho xem.”

Lý Mỹ Ngọc tức giận trừng mắt, theo bản năng đốp chát vài câu, nhưng nghĩ , cô cạch mặt với Đồng Dao , nếu cạch mặt với Trần Diễm Mai, truyền ngoài giống như cô hòa đồng.

Tâm trạng , bảo cô gượng cũng diễn nổi, bèn sa sầm mặt mũi đuổi khách: “Em buồn ngủ , ngủ trưa một lát, các chị về !”

Trần Diễm Mai hừ một tiếng, ôm Bảo Đản ngoài.

Lý Noãn Xuân thì rẽ bếp: “Em gái, băm nhân bánh chẻo đấy ?”

Đồng Dao nghiêng đầu Lý Noãn Xuân, : “Chị dâu, chị đến đúng lúc lắm, tối nay đừng nấu cơm nữa, lát nữa cùng sang ăn bánh chẻo, tối nay em gói nhiều lắm.” Động tĩnh bên phòng bên cạnh cô đều thấy hết, chỉ là bận băm nhân nên lười để ý.

Trưa nay lúc cô nhớ rõ, vung nồi đặt ngay ngắn chỉnh tề, ngoài một chuyến về thì thấy lệch lạc méo mó. Không cần nghĩ cũng , nhất định là Lý Mỹ Ngọc nhân lúc cô nhà bếp tìm đồ ăn.

May mà trưa nay cô gói bánh chẻo nhiều, đều mang hết .

“Em gói cho hai vợ chồng em ăn là , lão Đái ăn khỏe lắm, một bữa thể ăn hết một bát tô lớn.” Tưởng Đồng Dao chỉ khách sáo, Lý Noãn Xuân cũng coi là thật, trực tiếp từ chối khéo.

Đồng Dao mở cái vung nồi đậy chậu bột , lanh lảnh : “Chị dâu, chị xem chỗ bột em nhào đủ cho bốn chúng ăn .”

Vốn dĩ cô định mời Lý Noãn Xuân ăn bánh chẻo, bỏ qua chuyện Lý Noãn Xuân tằng tịu với Lưu Căn Sinh thì con Lý Noãn Xuân cũng tâm địa xa gì, việc còn thể giúp đỡ, quan hệ một chút cũng hại, tục ngữ đúng, bán em xa mua láng giềng gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-164-that-duc.html.]

“Đủ đủ đủ.” Còn tưởng Đồng Dao chỉ lời khách sáo, ngờ một cục bột to thế , Lý Noãn Xuân vui vẻ gật đầu liên tục, vội vàng rửa tay chuẩn giúp đỡ: “Em gái, chị giúp em gói cùng, nhiều bánh chẻo thế , một em gói đến bao giờ.”

“Được ạ!” Đồng Dao gật đầu, lập tức nhường một chút chỗ trống sang bên cạnh.

Đồng Dao phụ trách gói bánh, Lý Noãn Xuân cán vỏ bánh, hai phối hợp ăn ý chê . Tay việc, miệng Lý Noãn Xuân cũng nhàn rỗi. Nhìn dáng vẻ gói bánh chẻo của Đồng Dao, Lý Noãn Xuân cuối cùng cũng tại Lý Mỹ Ngọc đập đập ném ném .

Chị dùng giọng chỉ hai mới thấy thì thầm: “Hèn chi Mỹ Ngọc cứ như lên cơn động kinh, chốc chốc loạn một trận. Chị thấy tám phần là ăn bánh chẻo , hai vợ chồng đều nấu cơm, ngày nào cũng ăn nhà ăn, lâu ngày chắc chắn thèm cơm nhà .”

Chưa đợi Đồng Dao tiếp lời, chị tiếp tục : “Theo chị thấy, bác sĩ Lưu đúng là tự tự chịu. Vợ của bao nhiêu! Tính tình , chăm chỉ, hầu hạ như ông nội, cứ nằng nặc đòi ly hôn. Bây giờ thì , cả ngày sống cứ như cháu chắt .”

Đồng Dao phì : “Em thấy bác sĩ Lưu bây giờ sống cũng tự tại lắm, còn khuyên A Thần ly hôn với em nữa cơ.”

“Hả?” Lý Noãn Xuân kinh ngạc đến ngây , dám tin : “Bác sĩ Lưu mà cái chuyện thất đức á?”

Tục ngữ câu, thà phá mười tòa miếu, phá một cuộc hôn nhân. Bác sĩ Lưu khuyên vợ chồng ly hôn, đây việc con ?

Vợ chồng đang sống yên lành, chạy tới xúi giục ly hôn, đúng là thất đức, may mà bác sĩ Tư chủ kiến, tin lời .

Đồng Dao chu cái miệng nhỏ, giả vờ tức giận : “Lúc đó em cũng thấy lạ, em và A Thần sống với ảnh hưởng gì đến bác sĩ Lưu , rảnh rỗi xen cái gì chứ?”

Thực tế thì Đồng Dao thích bát quái mấy chuyện , nhưng đôi khi ở trong đám phụ nữ mà buôn vài câu chuyện nhà chuyện cửa thì . Không hòa nhập tập thể lớn, ngàn vạn đừng tự coi cao cao tại thượng, giống như con gà chọi kiêu ngạo thèm bạn với khác, như thế kết bạn .

Hạ thấp tư thái, tán gẫu vài câu với hàng xóm láng giềng trăm lợi mà một hại.

“Chắc là bác sĩ Lưu Mỹ Ngọc tẩy não mới cái chuyện thất đức lưng .” Lý Noãn Xuân chỉ đoán mò, chị cũng chẳng bằng chứng gì, lập tức đổi giọng, chút ngại ngùng: “Em gái, thật hồi em mới đến khu tập thể, chị cũng thấy em tiêu tiền ghê quá, vun vén cuộc sống. thời gian lâu , chị phát hiện em ngoài việc tiêu tiền ghê thì cái gì cũng .”

Người tiêu tiền ghê, tiêu cũng là tiền của , ảnh hưởng đến , điểm Lý Noãn Xuân thấu đáo. Cho nên từ lúc đầu thuận mắt, đến nghĩ thông suốt, dứt khoát lắm mồm nữa.

Sau cuộc sống túng thiếu, cần khác , Đồng Dao tự khắc sẽ thắt lưng buộc bụng qua ngày.

Hơn nữa, Kinh Đô, nhà đẻ tiền, tiêu tiền mạnh tay cũng là bình thường.

“Hồi đó em và A Thần mới kết hôn, cần sắm sửa nhiều thứ, bây giờ con cái nên cuộc sống thoải mái, để bản chịu khổ. Cho dù con , hai bọn em nuôi một đứa con cũng nhẹ nhàng.”

Lý Noãn Xuân ha hả : “Tư tưởng của trẻ các em bây giờ khác thế hệ bọn chị . em cũng , lúc nỡ tiêu tiền, kết hôn xong con thì càng nỡ tiêu.”

 

Loading...