Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 215: Anh Không Còn Là Trẻ Con Nữa
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:57:06
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày tiếp theo, ba cứ bận rộn suốt, trong thời gian đó Lâm Phượng Anh thành phố thăm một , thấy cửa hàng buôn bán phát đạt, bà cũng vui, ăn một bữa trưa, về làng.
Những ngày bận rộn và bình lặng như trôi qua một tuần, tối hôm đó ba như thường lệ dọn dẹp vệ sinh xong chuẩn tan , Tư Tiểu Huệ đột nhiên hét lên một tiếng kinh ngạc.
“Chị dâu, hai, hai mau kìa, cả, là cả về .”
Đồng Dao đầu, thì thấy Tư Thần lúc đang ở bên đường họ, thời gian ít vất vả, vẻ mặt chút mệt mỏi, nhưng dáng vẫn thẳng tắp, như cây dương bao giờ đổ, toát khí chất chính nghĩa và vững chãi.
Hai kết hôn ba tháng hơn, thời gian xa cộng còn nhiều hơn thời gian ở bên , bây giờ đang là lúc tình cảm nồng ấm, Đồng Dao lâu chịu oan ức, lúc thấy Tư Thần, giống như đứa trẻ xa cha lâu, vui mừng xót xa, cô chằm chằm Tư Thần hai giây, như một con chim nhỏ vui vẻ dang rộng vòng tay chạy về phía Tư Thần, cả trực tiếp treo eo .
Chỉ cảm thấy ôm thế nào cũng đủ.
Mà Tư Thần ngay khoảnh khắc cô chạy tới, đặt đồ trong tay xuống đất, đưa tay đỡ lấy Đồng Dao, vợ chồng xa lâu như , bây giờ gặp , tình cảm trong lòng đều thể hiện mặt, từ khóe miệng cong lên của hai , thể đoán tâm trạng của họ lúc .
Tư Bác Dịch cảnh , mặt đỏ lên, đều dám hai , tư tưởng của khá truyền thống, luôn cảm thấy ở mặt ngoài ôm quá hổ, ở bên cạnh đều dám .
đây là chị dâu và cả, cũng thể gì.
Tư Tiểu Huệ tuy mặt dày, lúc cũng cảm thấy chút khó xử, bĩu môi : “Anh cả, với chị dâu đừng dính lấy nữa, đây là ngoài đường lớn, khác thấy sẽ , vợ chồng nhà ai như hai ở ngoài đường ôm như !”
Hai đều kết hôn , về nhà đóng cửa ngoài ôm thế nào thì ôm ?
Ở đây ôm trông ! Cô mà cũng thấy hổ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Đồng Dao quan tâm khác thế nào thế nào, nhưng Tư Thần nhất định mệt, cô cũng nỡ tiếp tục mệt Tư Thần, lúc mới buông cổ xuống đất, đó khoác tay .
“Anh đói ! Đi, chúng về nấu cơm ăn.”
Tư Bác Dịch thấy , vội vàng lên giúp Tư Thần xách đồ, “Anh cả, đồ để em xách là .”
Tư Tiểu Huệ thấy Đồng Dao khoác tay Tư Thần, cô cũng chạy qua khoác tay bên , kết quả khoác lên Tư Thần rút , những thế, còn nghiêm túc : “Em còn là trẻ con nữa.”
Tư Tiểu Huệ bĩu môi, chị dâu khoác , cô khoác , nhưng dù cũng là ngày đầu tiên cả về, Tư Tiểu Huệ cuối cùng cũng nén gì.
Ba về đến nhà, Tư Bác Dịch liền đạp xe ngoài mua rau, khi còn kéo cả Tư Tiểu Huệ cùng, cả và chị dâu lâu gặp, hai chắc chắn chuyện riêng , họ vẫn là nên kỳ đà cản mũi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-215-anh-khong-con-la-tre-con-nua.html.]
Trong nhà chỉ còn hai vợ chồng, ánh mắt Đồng Dao rời khỏi Tư Thần, luôn cảm thấy thế nào cũng đủ, Tư Thần ánh mắt nóng bỏng của cô cho chút tự nhiên, đưa tay lên xoa đầu cô, lạnh nhạt : “Sao chuyển đến đây ở?”
Anh là buổi chiều cùng Tư Tuấn trở về bệnh viện, bôn ba hơn hai mươi ngày, đều mệt, nên khi đến bệnh viện báo cáo, liền mỗi về nghỉ ngơi, về khu tập thể mới từ miệng Lý Noãn Xuân chuyện Đồng Dao chuyển ngoài, lúc đó Tư Tuấn và Dư Thi Nhã cũng ở đó, từ vẻ mặt ngập ngừng của Lý Noãn Xuân, thời gian chắc chắn xảy ít chuyện, trong lòng hiểu rõ cũng hỏi nhiều, liền đầu khỏi khu tập thể.
Đối với Tư Thần mà , khu tập thể chỉ là một nơi dừng chân nghỉ ngơi, Đồng Dao ở , nơi đó mới là nhà.
Vì , đối với việc Đồng Dao chuyển khỏi khu tập thể, ý kiến gì, Đồng Dao vui là .
“Chuyện thì dài lắm.” Nhắc đến chuyện chuyển khỏi khu tập thể, tiểu vũ trụ trong lòng Đồng Dao lập tức bùng nổ, chút tức giận, cảm thấy chút mất mặt, “Chuyện từ lúc động đất, đó em nghiên cứu một chút kiến thức về động đất, chút hiểu về những thứ , lúc đó cảm thấy tình hình , liền nhắc nhở sơ tán, nhưng viện trưởng cứ em đang gây rối, mặt nhiều nổi trận lôi đình đuổi em khỏi khu tập thể, em tức giận nên đêm đó động đất liền chuyển ngoài, dù nơi đó ô uế em cũng ở.”
Dư Chính Hùng lúc đó vẻ như đang nổi giận vì chuyện cô gây rối vô cớ, nhưng thực tế ít nhiều chắc chắn chút cảm xúc cá nhân xen , khu tập thể cũng là nơi phong thủy bảo địa gì, đều đuổi cô , cô sẽ mặt dày tiếp tục ở đó.
Nghe xong lời kể của Đồng Dao, Tư Thần khẽ nhíu mày, sắc mặt cũng lập tức trầm xuống, ngờ bao lâu, Dư Chính Hùng đuổi Đồng Dao khỏi khu tập thể, khí độ của một viện trưởng.
Mà một chút trẻ con, tính tình kiêu ngạo như Đồng Dao, lúc đó buồn đến mức nào?
Tư Thần trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác chua xót, đưa tay ôm Đồng Dao lòng, cằm tựa trán cô : “Để em chịu oan ức .”
Đồng Dao đưa tay ôm eo , úp mặt n.g.ự.c ngốc nghếch : “Cũng gì oan ức cả, ông cho em ở em cũng thèm ở, ngày mai em tìm nhà.”
Tư Thần mím môi mỏng, đang nghĩ gì, im lặng một lúc : “Tạm thời đừng tìm, mấy ngày nữa .”
Đồng Dao gật đầu, từ trong lòng thoát , thở hổn hển một , giọng điệu chút nũng nịu: “Anh tắm , mùi mồ hôi.”
Tư Thần mặt thoáng qua một tia lúng túng, thời gian đúng là tắm rửa, nhiều nhất là dùng khăn thấm nước lau , mỗi ngày đều nhiều mồ hôi, lau như hiệu quả lớn, vì ngửi quen , cảm thấy mùi mồ hôi, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Dao hun đến nhăn , chắc là mùi nặng.
“Vậy tắm , em cũng mệt cả ngày , nghỉ một lát.”
“Mau !” Đồng Dao cúi từ trong tủ tìm quần áo cho , dõng dạc : “Em nhiều chuyện với , đợi tắm xong chúng từ từ chuyện.”
“Ừm.” Ánh mắt Tư Thần lướt qua cổ trắng ngần của Đồng Dao, trong mắt lóe lên một tia sâu thẳm, đó nhận lấy quần áo trong tay Đồng Dao phòng tắm.
Lâu tắm, thể kỳ ghét, đây là đầu tiên từ khi trưởng thành, Tư Thần lâu như tắm.
Nhớ , lâu như tắm, là khi cha mất, gia đình sống túng thiếu, bụng còn ăn no, nhà tiền mua vé tắm, năm đó lạnh lạ thường, tuyết dày đến nửa , thoáng chốc mười mấy năm qua, mà cũng trưởng thành.