Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 222: Cô Ta Là Con Gái Chủ Nhiệm Đặng
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:57:13
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tán gẫu với Lưu Tình hơn nửa tiếng, Đồng Dao bèn tìm cớ về phòng. Lưu Tình cũng sang nhà chồng đón con, cô và Quách Chí sinh một con trai, mới hơn một tuổi, bình thường là chồng trông giúp, đợi đến khi cô nghỉ thì đón về bên chơi hai ngày.
Vừa vốn dĩ là định đón con, chỉ là gặp Đồng Dao nên mới thêm vài câu.
Đồng Dao tò mò chuyện nhà Lưu Tình, nhưng cũng hiểu rõ thêm về tình hình nhà hàng xóm cũng hại gì, cho nên những lời Lưu Tình tuy cô hứng thú lắm, nhưng vẫn ha hả ứng đối.
Ở nhà rảnh rỗi việc gì, Đồng Dao thấy một con mèo mướp ở hành lang, thế là bèn cố ý lấy đồ ăn dụ dỗ nó nhà. Khéo , con mèo mướp chính là của nhà Đặng Văn Văn, Đồng Dao ngóng ít chuyện về nhà họ Đặng từ miệng con mèo.
Hễ nhắc tới Đặng Văn Văn, mèo mướp liền bày bộ dạng nghiến răng nghiến lợi. Tính tình Đặng Văn Văn tệ, bình thường chút chuyện là thích nổi nóng, lấy mèo trút giận. Chủ nhiệm Đặng và vợ chiều chuộng cô con gái , đương nhiên sẽ vì một con mèo mà mắng con gái, cho nên cuộc sống của mèo mướp thể tưởng tượng .
Mèo mướp còn kể một chuyện nhà các bác sĩ khác, Đồng Dao quen những đó, hứng thú lắm, chỉ hiện trạng của khu gia thuộc từ miệng nó.
Chỉ một chữ: Cuốn.
Thật sự là quá cuốn. Lưu Tình ở trong khu gia thuộc thuộc dạng nhà bác sĩ công việc kém nhất, lương thấp nhân viên chính thức, bất cứ lúc nào cũng thể công ty sa thải. Cho nên nhà trong khu gia thuộc, nhiều chút coi thường Lưu Tình, bình thường chạm mặt thể giả vờ thấy thì sẽ giả vờ thấy, cực ít khi chủ động chào hỏi.
Cũng chính vì thế, khi Lưu Tình Đồng Dao vẫn công việc mới lộ vẻ mặt đầy ẩn ý như . Nói trắng , cô chính là chút coi thường Đồng Dao.
Vốn dĩ trong hơn một ngàn đồng, Đồng Dao cảm thấy cũng coi như là chút tiền tiết kiệm , nhưng từ Lê Thành đến Kinh Đô cũng chỉ mới qua một đêm, tiền tiết kiệm nháy mắt mất giá.
Không khác, cứ trong khu gia thuộc ! Cơ bản sổ tiết kiệm nhà nào cũng một ngàn đồng, mức sống cũng tăng lên , nếu nỗ lực kiếm tiền, ước chừng ngay cả Lưu Tình gặp cô cũng chẳng bắt chuyện.
Đồng Dao cũng so bì, chỉ là cảm thấy sống ở cái thời đại hoàng kim , nếu nhân cơ hội kiếm chút tiền dưỡng già thì thật sự quá lãng phí chỉ tiêu.
Về phương diện buôn bán, Đồng Dao cũng hiểu lắm, cho nên suy tính vẫn quyết định mở thêm một tiệm sữa. Địa điểm cô cũng nghĩ kỹ , cứ chọn ở cổng trường Đại học Kinh Đô, đúng lúc nơi cách bên đó gần, cũng tiện.
Quyết định xong chuyện mở tiệm, Đồng Dao bèn chợ gần đó mua một ít nguyên liệu nấu ăn về. Buổi trưa hai món mặn một món canh, tính thời gian Tư Thần chắc cũng sắp về , cô chuẩn mở cửa đợi Tư Thần, kết quả mở cửa liền thấy tiếng Đặng Văn Văn truyền đến từ cầu thang.
“Bác sĩ Tư, trong nhà một phụ nữ, cô cô là vợ , kết hôn ?”
Nghe ý tứ của Đặng Văn Văn, hình như từng đến nhà. Tư Thần nhíu mày, dường như vài phần vui: “Kết hôn , cô là vợ .”
“...”
Không ngờ Tư Thần thật sự kết hôn, hốc mắt Đặng Văn Văn đỏ lên, chút tủi chằm chằm Tư Thần, trong đôi mắt to ngập nước, trông vô cùng đáng thương.
Bác sĩ Tư trông trẻ, ngờ kết hôn nhanh như , cô còn bắt đầu yêu đương thì thất tình .
Tư Thần nhíu mày một cái: “Cô thích yên tĩnh, việc gì đừng phiền cô .”
Bỏ một câu, Tư Thần nhấc chân lên lầu. Nhìn thấy Đồng Dao đang ở cửa, sững sờ, thần sắc trong mắt nháy mắt nhu hòa hơn vài phần, nắm tay Đồng Dao trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-222-co-ta-la-con-gai-chu-nhiem-dang.html.]
“Bác sĩ Tư, kết hôn bao giờ thế?” Đồng Dao cố ý bóp giọng học theo Đặng Văn Văn chuyện.
Tư Thần cưng chiều xoa xoa tóc Đồng Dao: “Đừng quậy, cô là con gái chủ nhiệm Đặng.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Đồng Dao chu miệng hừ một tiếng, cố ý trêu chọc: “Không ngờ bác sĩ Tư mới đến bên lâu mà vận đào hoa , còn là con gái chủ nhiệm nữa chứ.”
Tưởng cô ghen, Tư Thần giải thích: “Đừng nghĩ lung tung, đây là thứ hai gặp cô .”
Không ngờ Tư Thần tổng cộng mới gặp cô hai , chút khó chịu trong lòng tan ít, nhưng Đồng Dao cảm thấy kỳ lạ: “Nghe cứu cô , chủ nhiệm Đặng đưa cô tới cảm ơn ?”
“Cứu cô ?” Tư Thần nhướng mày: “Có em hiểu lầm gì ? Hôm đó thăm bố về, đúng lúc gặp lưu manh trêu ghẹo cô , lưu manh thấy liền bỏ chạy, ngay cả một câu cũng , tính là cứu.”
Bình thường Tư Thần thích tán gẫu chuyện nhà với khác, cũng lén lút đồn đại như , chuyện bắt gió bắt bóng cũng thể truyền thành cứu . Cũng may Đồng Dao hỏi một chút, nếu còn lưng truyền thành cái dạng gì.
Đồng Dao: “...”
Hóa Tư Thần chỉ đóng vai qua đường Giáp thôi ?
Xem dù đến , lời đồn đều là thứ thể tin.
Chuyện là hiểu lầm, nếu cứ túm lấy buông thì thành của cô. Đồng Dao bèn nhắc chuyện nữa, đẩy Tư Thần bếp rửa tay ăn cơm. Nhân lúc ăn cơm, cô bèn chuyện mở tiệm sữa ở cổng trường Đại học Kinh Đô.
“Em định mở thêm một tiệm sữa ở cổng trường Đại học Kinh Đô, bên chi phí mở tiệm tuy cao hơn một chút, nhưng tiền cũng dễ kiếm hơn nhiều, lớn sức tiêu thụ mạnh hơn một chút. Chỉ là tiền trong tay em đủ, mở tiệm mượn bố em một ít tiền, vấn đề lớn, bố chắc chắn sẽ cho em mượn tiền, ý thế nào?”
Tư Thần trầm ngâm vài giây, nhàn nhạt : “Có ý tưởng là chuyện , nếu mượn tiền từ chỗ bố , đến lúc đó sẽ cho họ một tờ giấy nợ.”
Không ngờ Tư Thần ủng hộ như , còn chủ động đề nghị giấy nợ, tâm trạng Đồng Dao , gắp cho một miếng thịt lớn như phần thưởng: “Vậy , tối mai về, chúng cùng thăm bố .”
Thương lượng xong chuyện mở tiệm, trong lòng Đồng Dao mục tiêu, ăn cơm cũng ngon miệng hơn nhiều. Tư Thần thỉnh thoảng vén tóc mái trán cho Đồng Dao, gắp thức ăn cho cô, mãi đến khi cơm nước sắp ăn xong, Tư Thần đột nhiên nhớ tới cái gì, biểu cảm tự nhiên lắm .
“Dao Dao, tối qua...”
“Hả?” Động tác ăn cơm của Đồng Dao khựng , chớp chớp đôi mắt to Tư Thần một cái. Rõ ràng cũng gì, nhưng đến hai chữ tối qua, trong đầu đột nhiên hiện lên một hình ảnh khiến suy nghĩ viển vông, mặt khống chế đỏ bừng lên.
Đều ăn sạch sành sanh Tư Thần , còn hổ cái gì chứ?
Tự thôi miên một phen, Đồng Dao bình tĩnh hơn nhiều, như việc gì hỏi: “Tối qua ?”
Ánh mắt Tư Thần rơi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Đồng Dao, nghiêm túc : “Về chuyện con cái, em suy nghĩ gì ?”
Chuyện con cái, Tư Thần tôn trọng suy nghĩ của Đồng Dao. Vợ chồng son một khi bắt đầu, một việc sẽ trở thành cơm bữa, nếu Đồng Dao hiện tại con, vì nghĩ cho sức khỏe của cô, hai biện pháp an .