Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 225: Trợ Cấp
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:57:16
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, Đồng Diệu Huy gọi Tư Thần thư phòng chuyện, Ôn Vân thì cùng Đồng Dao về phòng.
Ôn Vân đ.á.n.h giá Đồng Dao từ xuống , càng càng đau lòng, nhất là quần áo chất liệu bình thường Đồng Dao, trong lòng càng khó chịu: “Trước đây con mặc quần áo đều chọn đồ đắt tiền, còn mặc trùng hàng với , bây giờ mặc quần áo tùy tiện thế .”
Nếu tình cảm của Tư Thần và Đồng Dao trông vẻ tệ, bà đều giữ con gái ở . Con gái nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, bà thật sự chịu nổi con gái chịu khổ chịu mệt.
Là từng trải, Ôn Vân hiểu rõ hôn nhân dễ dàng, gặp phù hợp, cả đời đều sống ý, gặp phù hợp, tức đến uống t.h.u.ố.c sâu tự t.ử cũng khối . Bà sẽ thấy con gái chịu khổ mà mặc kệ.
Mấy thứ thể diện đó bà đều để ý, nếu Đồng Dao sống , ai cũng ngăn cản bà đón con gái về ở, cùng lắm thì bà nuôi con gái cả đời, dựa tiền lương hưu của bà và Đồng Diệu Huy, nuôi Đồng Dao cả đời căn bản thành vấn đề.
Đồng Dao Ôn Vân đây là đau lòng cho cô, nhạt : “Mẹ, đừng lo, con là vì mở một cửa hàng ở Lê Thành, cả ngày đều bận, thời gian ngoài mua quần áo. Hơn nữa con cảm thấy bây giờ trong tay chút tiền đều mặc lên thì lãng phí, chi bằng lấy tiền ăn.”
Vốn là lời an ủi Ôn Vân, nào ngờ Ôn Vân càng thêm chua xót, con gái đều bắt đầu nghĩ đến chuyện kiếm tiền , thể thấy cuộc sống ở Lê Thành khổ cực thế nào. Chỉ cần nghĩ đến điều kiện tồi tàn của ngôi nhà cũ ở nông thôn nhà họ Tư, n.g.ự.c Ôn Vân đều tức đến khó chịu. Con gái lớn thế , bao giờ ở ngôi nhà như , thời gian , thật sự là khổ cho con gái .
Bà nắm tay Đồng Dao, thấm thía : “Dao Dao, con thật với một câu, Tiểu Thần đối xử với con , nhà nó đối với con thế nào? Mẹ thấy nó và em trai nó là thật thà, nhưng em gái nó tính tình lắm, chút vô lễ, thời gian bắt nạt con ? Mẹ và bố con tư tưởng giống , bất kể con Tiểu Thần thế nào, nhưng chỉ cần nó đối xử với con , vạn thể để con chịu uất ức. Con đừng tin bộ dạng của bố con, cảm thấy nhà họ Tư ơn với nhà chúng , nhất định báo ơn gì đó, nhà sớm nợ nhà họ Tư .”
Con gái sinh xót, Ôn Vân tuy loại đàn bà chanh chua ngang ngược, nhưng cũng thiên vị con gái như .
Hiếu thuận bố chồng quả thực là nên , nhưng cũng thể vô duyên vô cớ bắt nạt. Mẹ hiền con thảo, hiền , mới con cháu hiếu thuận, thứ tự thể loạn .
Nghe những lời Ôn Vân nơi nơi đều nghĩ cho , Đồng Dao cảm động rối tinh rối mù, cảm thấy thế giới , ngoài Tư Thần , còn tâm ý vì .
Để Ôn Vân lo lắng, Đồng Dao cố ý chuyện tinh nghịch: “Mẹ, Tiểu Thần đối với con , đừng lo, mà dám đối xử với con, con sẽ sống với . Mẹ cũng tệ, còn em trai em gái càng việc gì, hai bây giờ đang việc trong tiệm sữa con mở đấy. Bọn họ mà bắt nạt con, con sẽ sa thải bọn họ, con bây giờ chỉ là chị dâu bọn họ, còn là bà chủ của bọn họ nữa.”
“Con đấy!” Ôn Vân thấy Đồng Dao như , cuối cùng cũng yên tâm, bất đắc dĩ : “Người bắt nạt con, con cũng giả hồ đồ, bắt nạt em trai em gái .”
“Con mà .” Đồng Dao dựa vai Ôn Vân nũng.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-225-tro-cap.html.]
Hai tán gẫu một chuyện nhà cửa xong, Ôn Vân đột nhiên hỏi đầy ẩn ý: “Dao Dao, kỳ kinh nguyệt của con là khi nào, gần đây cảm thấy trong chỗ nào thoải mái ?” Con gái kết hôn cũng mấy tháng , mãi chuyện mang thai, Ôn Vân khỏi lo lắng nhiều hơn một chút.
Hồi đó bà và Đồng Diệu Huy kết hôn một tháng m.a.n.g t.h.a.i Đồng Dao, theo lý thuyết Đồng Dao và Tư Thần sức khỏe đều , trong bụng cũng nên chút tin tức mới .
Đồng Dao ngốc, lập tức ý tứ trong lời của Ôn Vân, hai má đỏ lên, nhỏ: “Mẹ, thật con đến Kinh Đô, mới ở cùng một chỗ với A Thần, đó bọn con vẫn luôn bồi dưỡng tình cảm, xảy chuyện mật gì.”
Ôn Vân kinh ngạc há hốc mồm, hiển nhiên ngờ vợ chồng son kết hôn mấy tháng , mà mới ở cùng . Có điều chuyện cũng chứng minh Tư Thần quả thực là một đàn ông , mà thể nhịn ép buộc Đồng Dao, chỉ vì điểm , bà đều Tư Thần với con mắt khác xưa, đối với rể càng hài lòng thêm vài phần.
Vuốt tóc Đồng Dao than thở: “Xem bố con sai, quả thực là tìm cho con một bến đỗ .”
Con gái lớn lên xinh thế , điều kiện nhà họ , đổi là đàn ông khác, chỉ sợ là sớm nghĩ đến chuyện gạo nấu thành cơm, trèo lên cành cao nhà họ .
Đồng Dao đỏ mặt gật đầu, đang nghĩ xem chuyện mượn tiền với Ôn Vân thế nào, Ôn Vân đột nhiên từ trong túi lấy một cuốn sổ tiết kiệm nhét tay cô, dịu dàng : “Dao Dao, đây con mới kết hôn, và bố con sợ con tiêu tiền vung tay quá trán chừng mực, cho nên dám đưa con quá nhiều tiền. Bây giờ con cũng hiểu chuyện , một vạn đồng con cầm lấy mà dùng, con và Tiểu Thần hai sinh con, chi phí sinh hoạt lớn, cuộc sống chỗ nào cũng cần dùng tiền, đừng để bản chịu khổ.”
“Mẹ...” Không ngờ Ôn Vân tay là một vạn, Đồng Dao chỉ cảm thấy sổ tiết kiệm trong tay vô cùng bỏng tay: “Mẹ, đây là tiền dưỡng già của và bố mà! Con và A Thần thể lấy tiền của bố , lát nữa bọn con cho bố một tờ giấy nợ, coi như là bọn con mượn bố , kiếm tiền sẽ trả cho bố .”
“Đứa nhỏ ngốc , một nhà giấy nợ cái gì.” Ôn Vân : “Một vạn đồng còn tính là tiền dưỡng già của và bố con , con yên tâm , và bố con tiền dùng, hơn nữa bọn mỗi tháng đều còn tiền lương hưu, còn nhà của ông ngoại con nữa. Nếu và bố con thật sự thiếu tiền dùng, bán nhà , trong tay bọn chẳng thêm một khoản tiền ?”
“Căn nhà cũ ông nội con để cũng phần của nhà chúng , bây giờ nhà cô con nhà, cô ở , đợi cô mua nhà chuyển , tiền bán nhà của ông nội con cũng một phần của nhà chúng . Tuy con là con gái, nhưng cái gì của con thì đều là của con, ai cũng đừng hòng chiếm đoạt.”
Khi Ôn Vân đến câu cuối cùng, trong giọng mang theo vài phần tức giận.
Nhà đẻ bà chỉ bà là con gái, khi bố mất nhà để cho bà, cho nên trong nhà chuyện gì lộn xộn. Ngược bên phía Đồng Diệu Huy là ba em, Đồng Diệu Huy ngoài một trai , còn một em gái, nhà bọn họ đều sinh một trai một gái, duy chỉ nhà bà sinh con trai, vì khi ông cụ còn sống, chút coi thường bà.
Cũng may tuy là , nhưng cũng quá thiên vị, phần thuộc về nhà bọn họ, khi ông cụ qua đời đều rõ ràng. Chỉ là cả và em gái Đồng Diệu Huy cho rằng Đồng Dao sớm muộn gì cũng gả ngoài, cái gì mà thể để tài sản nhà họ Đồng chảy ngoài, dăm ba ám chỉ di sản của ông cụ nhà bọn họ nên lấy.