Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi! - Chương 242: Che Chở
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:57:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng Dao hiểu nhiều về kiến thức y học, nhưng cũng để đào tạo một bác sĩ, cần tham gia nhiều ca phẫu thuật lớn, từ từ tích lũy kinh nghiệm. Một ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ, độ nghiêm ngặt và căng thẳng thể tưởng tượng .
Đồng Dao vội vàng ấn xuống giường ngủ: “Vậy mau ngủ sớm , hai ngày cần lo lắng gì cả, em sẽ chăm sóc cho bố . Chuyện của Bác Dịch cũng cần quá lo, chỉ cần Lệ Quyên thật lòng theo Bác Dịch, Trần Kim Lan chắc chắn nhả thôi.”
Chuyện công việc của Tư Thần, Đồng Dao giúp gì, chỉ thể cố gắng xử lý việc nhà.
Tư Thần kéo chăn đắp cho Đồng Dao, nhẹ nhàng vỗ vai cô: “Ừ, đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa, ngủ !”
Lo lắng chuyện của bố , Đồng Dao ngủ yên giấc, còn mơ đ.á.n.h với Lâm Thư Tân, cào nát mặt . Đang lúc khua khoắng cào loạn xạ mặt Lâm Thư Tân, đột nhiên cảm thấy tay nắm lấy, cô giãy giụa tỉnh , mới phát hiện là Tư Thần đang nắm tay . Thấy cô tỉnh, chút bất lực hỏi: “Gặp ác mộng ?”
Đồng Dao ngốc nghếch chút hổ: “Không , em mơ thấy đ.á.n.h với Lâm Thư Tân, đang cào mặt .”
Tư Thần khẽ : “Vậy chắc mặt em cào cho nhẹ .”
Vừa cô đang ngủ đột nhiên tay chân múa may loạn xạ, sức lực lớn, nếu kịp thời giữ tay cô , e là mặt thêm mấy vệt m.á.u .
“Chứ còn gì nữa, cào chảy m.á.u luôn chứ, tiếc là tỉnh sớm quá, thì đ.á.n.h c.h.ế.t . Cả nhà ai là , thảo nào chiếm nhà của ông ngoại chịu dọn .”
Đồng Dao dậy đồng hồ, sáu giờ sáng . Cô cầm quần áo bắt đầu mặc , mặc : “Sáu giờ , mau về ! Em thủ tục xuất viện cho bố xong về nhà thu dọn một chút sẽ đưa bố qua đó.”
Lần qua bên , ít nhất cũng ở mười bữa nửa tháng, nhà cửa dọn dẹp một chút, cũng mang theo ít đồ dùng hàng ngày cho bố , nhất thời ngay . Đồng Dao sợ lỡ giờ của Tư Thần nên giục về .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- TN70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
- Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
“Không vội, đưa em đến bệnh viện .”
Tư Thần mặc quần áo, rửa mặt xong xuôi, kiểm tra đồ đạc bỏ sót thứ gì, đó nắm tay Đồng Dao khỏi cửa. Ở cổng khu tập thể gặp một phụ nữ đưa con học, thấy Tư Thần và Đồng Dao trẻ trung xinh , còn tưởng là đôi tình nhân đang trong giai đoạn cuồng nhiệt, ánh mắt mang theo vài phần coi thường.
Ai bảo hai trẻ , đường còn nắm tay chứ, vợ chồng kết hôn chẳng ai mặn nồng thế cả, cũng khó trách hiểu lầm.
Đến cổng bệnh viện, Đồng Dao ngăn cho Tư Thần lên lầu nữa: “Anh mau ! Lát nữa bố mà thấy về, sốt ruột đấy.”
“Được.” Tư Thần gật đầu, cũng kiên trì đòi trong, “Mọi thủ tục xuất viện xong thì chuyển qua sớm , đừng để muộn quá.”
Tư Thần cũng dây dưa, dặn dò vài câu rời . Buổi sáng trời lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Dao gió thổi đỏ bừng, trông vài phần kiều diễm đáng yêu, qua đường thấy cô đều kìm mà thêm vài .
Gặp cái , ai cũng thích ngắm , cũng ý cợt nhả, chỉ đơn giản là thưởng thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-bac-si-tu-vo-anh-lai-di-hong-hot-roi/chuong-242-che-cho.html.]
Đi một mạch đến tầng hai khu nội trú, còn tới cửa thấy tiếng lóc tỉ tê truyền từ phòng bệnh. Đồng Dao nhíu mày bước , quả nhiên thấy hai phụ nữ hơn năm mươi tuổi đang bên giường bệnh của Đồng Diệu Huy. Một đang là của Lâm Thư Tân - Đồng Hương Xảo, bên cạnh với vẻ mặt đưa đám là bác gái cả Diêu Dung.
“Anh hai, em là em gái ruột của mà! Anh như chẳng là ép cả nhà em đường c.h.ế.t ? Anh xem hồi nhỏ chúng chẳng thường xuyên đ.á.n.h ầm ĩ ? Bây giờ với hồi nhỏ đ.á.n.h gì khác biệt ! Bọn họ chẳng qua là uống chút rượu, lỡ tay mạnh một chút thôi, đều là sắp bảy mươi tuổi đầu , nỡ lòng nào tống bọn họ tù ăn cơm tù ? Anh cho dù nghĩ cho bọn họ, cũng nghĩ cho Thư Tân và Tư Khuê, nghĩ cho cháu trai cháu gái của chứ! Anh hai, thể một lúc hại mấy đời nhà , tích đức cho Dao Dao chứ.”
Đồng Hương Xảo cũng chẳng quan tâm đây là bệnh viện, bên giường Đồng Diệu Huy lóc kể lể lau nước mắt, cứ như thể chịu uất ức là nhà bà . Không những giở bài tình , còn chỉ trích hai quá vô tình, màng tình cảm em, việc quá đáng.
Cứ như thể Đồng Diệu Huy đ.á.n.h là chuyện trẻ con đ.á.n.h , Đồng Diệu Huy nên so đo.
Ôn Vân ở bên cạnh tức đến xanh cả mặt. Chồng đ.á.n.h bà xót lắm , kết quả thì , hôm cháu trai cháu họ đến chọc tức, bây giờ chị dâu cả và em gái sáng sớm tinh mơ chạy đến lóc tỉ tê, cứ như tang, còn lôi cả con gái bà .
Mở miệng là trách móc Đồng Diệu Huy, tóm ý là Đồng Diệu Huy đ.á.n.h thì ráng mà chịu, đ.á.n.h thành oan ức.
Ôn Vân tức đến thở , Đồng Diệu Huy cũng đen mặt tức ách. Đồng Dao ở cửa thật sự nổi nữa, bước , giọng điệu chẳng mấy vui vẻ tiếp lời.
“Cô tang thì mộ ông nội cháu mà , chạy bệnh viện cái gì? Nếu cô đến đây cầu xin , cháu còn tưởng dượng c.h.ế.t , cô chạy tới báo tang đấy.”
Đồng Hương Xảo ngẩn hai giây mới phát hiện bước là Đồng Dao. Nói thì cũng hai ba năm gặp Đồng Dao, đứa cháu gái càng lớn càng xinh , tính tình kiêu căng hiểu chuyện, chỉ là một đứa trẻ con, ngờ bây giờ kết hôn , khí thế của lớn.
bà sợ Đồng Dao, bà là bề , Đồng Dao là bề , cũng cái lý bề sợ bề . Cho dù bây giờ bà đ.á.n.h Đồng Dao một trận, Đồng Dao cũng chịu.
Nhất là mấy câu của Đồng Dao, vẻ mặt Đồng Hương Xảo lập tức trở nên dữ tợn, phắt dậy chỉ tay mắng: “Cái con ranh c.h.ế.t tiệt , sáng sớm tinh mơ, mày ai đến báo tang hả? Mày lời xui xẻo thế là trù ẻo ai hả?”
Ôn Vân thấy thế, lập tức bước tới che chắn Đồng Dao lưng: “Hương Xảo, cô chuyện kiểu gì thế?”
Nể tình Hương Xảo là em gái, Ôn Vân vẫn luôn nhịn đuổi , nhưng Đồng Dao là giới hạn của bà, ai mà dám bắt nạt Đồng Dao, bà sẽ liều mạng với kẻ đó.
Biết tính Ôn Vân tri thức hiểu lễ nghĩa, giống chị dâu cả thể xé mặt mà càn, Đồng Hương Xảo cũng chẳng sợ bà: “Chị dâu hai, chị cứ chiều hư con Dao Dao ! Chị xem con Dao Dao chị chiều đến mức chẳng chút lễ phép nào, gặp đến một tiếng cô cũng gọi, còn trù ẻo dượng nó, dạy dỗ thì ?”
Tính tính , Đồng Hương Xảo đều tính sai một điểm.
Đồng Dao là mạng sống của Ôn Vân, đây là đứa con gái bà mang nặng đẻ đau mười tháng, đừng là cô ruột, cho dù là ông nội sống , cũng đừng hòng bắt nạt con gái bà.
Ôn Vân tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: “Dao Dao là con gái , và bố nó còn sống sờ sờ đây, đến lượt ngoài dạy dỗ nó.”